Năm Phong Đức thứ hai mươi ba, Hà Di Châu oằn mình dưới cơn đại hạn kéo dài ba năm ròng. Đất đai khô cằn nứt nẻ đến tận đáy, cỏ cây héo úa không còn sự sống. Khắp nơi, nạn đói hoành hành, dân chúng phiêu bạt như những bóng ma đói khát. Giữa khung cảnh tận thế ấy, trên một sườn núi cằn cỗi, tiếng roi quất và lời chửi rủa vang lên đã quá đỗi quen thuộc, như một phần của cuộc sống khốn cùng. Trong cơn đau đớn tột cùng, Dương Sơ Tuyết bừng tỉnh. Thân thể nàng rã rời, xương cốt như muốn tan ra dưới những trận đòn roi tàn nhẫn. Chỉ vì một chiếc bánh ngô, nàng bị mạt sát là "tiểu tiện tỳ", là "đồ ngốc táng tận lương tâm" – những lời lẽ còn đau hơn cả đòn roi. Một bóng hình bé nhỏ, gầy yếu lao tới, ôm chặt lấy nàng, nước mắt hòa tiếng nấc nghẹn ngào: "Nương, cầu xin nương đừng đánh nữa! Đánh nữa Tam Nha sẽ mất mạng mất!" Nhưng đáp lại chỉ là tiếng gằn giọng lạnh lùng, vô cảm: "Hừ, bớt nói nhảm đi, đánh chết cũng đáng đời!" Trong thế giới nơi tình thân bị cái đói gặm nhấm, nơi sự sống mong manh hơn sợi tơ, liệu Dương Sơ Tuyết sẽ làm gì để sinh tồn, để bảo vệ chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại?