Loạn Thế Chạy Nạn, Từng Bước Kinh Tâm
Chương 122
Loạn Thế Chạy Nạn, Từng Bước Kinh Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương Sơ Tuyết đang xem xét đất xây nhà trong thôn, tìm người khởi công. Dẫu cho nương của nàng có thể sẽ gả cho Triệu viên ngoại, nhưng nàng vẫn muốn xây một mái ấm nhỏ thuộc về riêng hai mẹ con.
Kết quả lại bị nương kéo đến đây để hộ tống Cố Ngôn đi báo danh Thiên Sơn thư viện. Nàng có chút cạn lời, chuyện nhỏ nhặt thế này mà cũng cần nhiều người đi theo vậy sao, chẳng phải hắn tự đi là được rồi sao.
Chu thị lúc này ghé sát tai Dương Sơ Tuyết nói nhỏ: "Tuyết nha đầu, con lại nói vài câu khích lệ với Ngôn nhi đi, nói không chừng lần này nó sẽ thi đỗ vào thư viện đấy."
Dương Sơ Tuyết thoáng khó xử. Nhìn Cố Ngôn đã là một thanh niên cao lớn, nàng không khỏi thầm nghĩ, thì ra tiểu tử này đang căng thẳng sao? Thấy Chu thị dường như còn căng thẳng hơn, nàng đành mỉm cười gật đầu.
Nàng đi đến bên cạnh Cố Ngôn đang xếp hàng, dùng khuỷu tay huých hắn một cái. Cố Ngôn không biết đang mải mê suy nghĩ chuyện gì, suýt nữa bị Dương Sơ Tuyết huých ngã nhào, hắn loạng choạng một lúc mới đứng vững lại được, bất lực nhìn nàng.
Dương Sơ Tuyết xoa mũi nói: "Dạo này huynh lười biếng đúng không, thể chất suy yếu đến vậy sao?"
"Làm gì có, là do tay muội khỏe quá thôi."
"Chậc chậc, quả nhiên là văn nhược thư sinh."
Cố Ngôn nghe vậy, ghé sát tai nàng thì thầm: "Dù sao muội cũng phải giữ cho ta chút mặt mũi chứ."
Dương Sơ Tuyết liếc hắn một cái rồi không nhịn được cười: "Ngôn đại ca nay cũng biết chú trọng thể diện rồi cơ à?"
Cố Ngôn gãi đầu cười, vành tai hơi ửng đỏ.
Đứng dưới gốc cây lớn, Tôn thị và Chu thị đang hớn hở nhìn hai người.
Chu thị cười nói: "Bà nhìn xem hai đứa nó đẹp đôi chưa kìa."
Tôn thị cũng cười đầy thân thiết: "Đúng vậy."
Lục Xuyên lúc này đang ngồi trên một tảng đá lớn, thấy Dương Sơ Tuyết và Cố Ngôn nói nói cười cười, liền tò mò muốn tham gia vào. Vừa mới đi đến cạnh Tôn thị đã bị Chu thị nhanh tay lẹ mắt túm lại.
"Xuyên tiểu tử, con định đi đâu đấy?"
"Con định đi nói với Ngôn đại ca vài câu."
"Không gấp, con qua đây đã, bá mẫu có chuyện này muốn nói với con."
Lục Xuyên có chút hiếu kỳ, nghe vậy liền dừng bước, mở to đôi mắt nhìn Chu thị.
Chu thị đảo mắt nhanh một vòng, buột miệng hỏi: "Con thấy nha đầu Hiểu Hiểu thế nào?"
Lục Xuyên ngẩn người, gãi đầu đáp: "Cũng tốt ạ."
Hắn không hiểu hàm ý trong câu hỏi của Chu thị, thấy Tôn thị bên cạnh đang che miệng cười, hắn lập tức hiểu ra, hỏi: "Có phải bá mẫu muốn se duyên Ngôn đại ca với Ngưu Hiểu Hiểu..."
Nói xong hắn còn đưa hai ngón trỏ chạm vào nhau tạo thành ký hiệu.
Chu thị cười ngượng nghịu: "Con nghĩ nhiều quá rồi, bá mẫu chỉ muốn hỏi ý kiến con thôi."
Lục Xuyên trợn mắt: "Bá mẫu, con mới bao nhiêu tuổi chứ..."
Chu thị nghẹn lời, câu chuyện không thể tiếp triển được nữa. Dương Sơ Tuyết lúc này quay lại, vừa vặn thấy hai người đang trừng mắt nhìn nhau.
Chu thị thấy Dương Sơ Tuyết về, vội đổi chủ đề: "Tuyết nha đầu, chúng ta ra phía sau kia cho mát."
Chu thị chỉ tay về phía gốc cây to đằng sau, nơi đó ít người hơn. Dương Sơ Tuyết mỉm cười gật đầu.
Cả nhóm chờ đợi đến gần giờ cơm trưa, Cố Ngôn mới từ trong Thiên Sơn thư viện bước ra.
Chu thị lo lắng hỏi: "Thế nào rồi con?"
Cố Ngôn mỉm cười gật đầu: "Sơ thí đã qua rồi."
Chu thị lập tức vô cùng kích động. Dương Sơ Tuyết, Tôn thị và Lục Xuyên lần lượt chúc mừng hắn.
Cố Ngôn cười khổ nói: "Chúng ta về thôi, đây mới chỉ là vòng sơ loại, quan trọng nhất vẫn là kỳ thi tuyển sinh nhập học ngày mai."
Chu thị cười đáp: "Đúng đúng, con nói không sai, chúng ta mau về thôi."
Lục Xuyên và Cố Ngôn ngồi phía ngoài, xe ngựa lăn bánh về thôn Điền Tân, tình cờ đi ngang qua ngã tư, cùng lúc với xe của Triệu viên ngoại.
Tại Kinh thành.
Tạ Bích Phàm vừa từ nhà mẹ đẻ trở về. Vừa đặt chân vào Bình An Hầu phủ, một ma ma đã đợi sẵn ở cửa, sau khi hành lễ liền bẩm báo: "Phu nhân, lão phu nhân ngày hôm qua đã trở về rồi ạ."
Bước chân Tạ Bích Phàm không dừng, thản nhiên hỏi: "Bà già đó về một mình sao?"
"Không ạ, còn dẫn theo một lão đại phu, nghe nói là thần y."
"Hừ, đã chừng này tuổi rồi còn chưa chịu chết, dù có thần y kéo dài mạng sống thì cũng chỉ sống thêm được vài năm. Kệ bà ta đi, thích làm gì thì làm."
"Phu nhân, vậy thuốc kia có tiếp tục cho uống nữa không ạ?"
Tạ Bích Phàm nghe vậy thì dừng bước, cười mỉa: "Không cần đâu, vốn đã là kẻ sắp chết, giờ cũng chẳng bận tâm bà ta sống thêm ba năm hay năm năm nữa làm gì."
Nói xong, bà ta ngẩng cao đầu kiêu ngạo bước đi.
Tại Thọ Ninh Các.
Cốc ma ma vội vã từ bên ngoài chạy vào. Thấy Thẩm lão phu nhân đang nhắm mắt tĩnh dưỡng trong phòng, bà khẽ khàng bẩm báo: "Lão phu nhân, phu nhân đã về phủ rồi."
Thẩm lão phu nhân mở đôi mắt sắc sảo ra hỏi: "Sao rồi?"
"Phu nhân cho rằng chúng ta thật sự ra ngoài tìm thần y."
"Giờ này nó còn gì phải sợ nữa. Ngày trước còn đối với ta kính trọng đôi phần, giờ cái phủ này toàn là người của nó và đứa tạp chủng kia."
Cốc ma ma trong lòng xót xa: "Lão phu nhân, chúng ta hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa, đợi công tử trở về là tốt rồi."
Thẩm lão phu nhân thở dài: "Ta chỉ mong nó có tiền đồ rồi thì đừng có về cái phủ đệ dơ bẩn này."
Nói xong, bà nhớ tới nhóm người Tôn thị liền dặn tiếp: "Hôm nay bà chuẩn bị thêm chút đồ đạc, đi huyện Mai Hoa xem đám người Tôn thị thế nào. Trong lòng ta cứ thấy day dứt khôn nguôi."
Cốc ma ma lập tức vâng lời.
Tại huyện Mai Hoa.
Triệu viên ngoại dẫn theo hơn hai mươi tiểu tư khỏe mạnh, nghênh ngang đi đến phủ đệ tọa lạc tại huyện Mai Hoa.
Trước cổng có bốn đại hán vạm vỡ đứng gác. Thấy đám người đông đúc dừng trước cửa phủ, một tên đại hán quát lớn: "Các người làm cái gì đấy?"
Phùng quản gia đứng bên cạnh Triệu viên ngoại, thay hắn lên tiếng, quát trả lại: "Mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ, đây là Triệu viên ngoại, chủ tử của nhà ngươi."
Bốn tên đại hán nghe vậy thì cười ha hả, đánh giá Triệu viên ngoại. Tên đại hán vừa lên tiếng hừ lạnh cười bảo: "Bớt nói nhảm đi! Triệu viên ngoại nào ở đây? Triệu viên ngoại đã chết từ tám đời rồi, giờ chắc chỉ còn là đống xương trắng thôi. Mau cút ngay, không thì ta gọi người bây giờ."
Triệu viên ngoại trầm giọng: "Vào gọi Triệu Toàn và Triệu Cốc ra đây."
"Ngươi là ai? Cho biết tên đi!"
"Cứ nói là Triệu Phú đã trở lại."
Bốn tên đại hán này là người mới đến, chỉ biết danh Triệu viên ngoại chứ không biết tên thật, nghe đối phương tự xưng là Triệu Phú thì tưởng là họ hàng của Triệu Toàn.
Một tên đại hán liếc nhìn đám người rồi nói: "Sớm nói là người nhà thì có phải xong rồi không, còn bày đặt viên ngoại này nọ."
Nói xong, không để Phùng quản gia kịp mắng trả, hắn lập tức chạy vào thông báo.
Triệu Toàn đang đứng dưới hành lang trêu chim, nghe hạ nhân báo có người tên Triệu Phú tìm mình, hắn giật mình trượt tay làm lồng chim rơi xuống đất, con chim theo cửa lồng mở toang mà bay mất.
Triệu Toàn trấn tĩnh lại tâm thần hoảng loạn, hỏi: "Ngươi nói người đó tên gì?"
"Bẩm lão gia, người bên ngoài tự xưng là Triệu Phú."
Triệu Toàn lúc này trở nên thất thần, đi tới đi lui một lúc rồi chỉ vào một nha hoàn thanh tú: "Mau đi gọi Cốc nhi đến đây!"
Nha hoàn vâng dạ một tiếng, thấy Triệu Toàn đầy vẻ căng thẳng hoảng loạn thì tưởng có đại sự gì, chạy nhanh đến mức búi tóc cũng xõa ra.
Triệu Cốc lúc này đang ở trong phòng trêu đùa với nàng tiểu thiếp mới nạp. Mấy ngày nay hắn cứ quấn quýt bên nàng ta suốt. Khi tiểu nha đầu đầu tóc bù xù chạy lại báo có người tên Triệu Phú tìm tới cửa, Triệu Cốc lập tức hoảng hốt đứng dậy, rung rinh cả khối thịt mỡ trên người, chạy vội ra cổng.