135. Phó Tướng Mới và Hỷ Sự

Loạn Thế Chạy Nạn, Từng Bước Kinh Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Xuyên lắc đầu nói: "Không có, đệ tìm huynh mãi mới thấy."
Thẩm Thanh Từ nghe Lục Xuyên giải thích xong mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu trong nhà xảy ra chuyện gì, e rằng y sẽ ân hận suốt đời.
Y giả vờ bình thản hỏi: "Sơ Tuyết thế nào rồi?"
"Huynh nói tiểu muội ấy à, nàng ấy vẫn còn giận huynh đấy. Đại ca huynh rốt cuộc là sao vậy, sao lại đi mà không một lời từ biệt? Can nương tức đến đỏ cả mắt, cứ lo lắng cho huynh mãi. Lần này đệ đến còn được can nương dặn mang cho huynh mấy bộ y phục để thay đổi, toàn là do can nương tự tay khâu đấy."
"Lúc đệ đi, Sơ Tuyết không nhắc gì đến ta ư?"
Lục Xuyên không nhận ra Thẩm Thanh Từ không gọi Dương Sơ Tuyết là tiểu muội. Hắn lắc đầu: "Không có gì cả."
Nói rồi hắn mở to mắt nhìn Thẩm Thanh Từ hỏi: "Đại ca, có phải huynh đã làm gì khiến tiểu muội không vui không? Nếu không thì sao nàng ấy lại giận dai đến vậy chứ."
Đôi môi mỏng của Thẩm Thanh Từ mím chặt thành một đường. Đúng lúc này, Thẩm Thiên Kiêu cưỡi tuấn mã về doanh trại, khi đi ngang qua Thẩm Thanh Từ liền hừ lạnh nói: "Thẩm Thanh Từ, đừng tưởng ta không biết thân phận của ngươi. Không ngờ ngươi lại che giấu sâu đến vậy. Ngươi nói xem, nếu nương biết ngươi còn sống thì sẽ thế nào?"
Ánh mắt Thẩm Thanh Từ vụt một cái bắn về phía Thẩm Thiên Kiêu, nhìn hắn như nhìn một người chết. Y vốn không muốn có bất kỳ dây dưa nào với hắn.
Lục Xuyên tính tình nóng nảy, nói: "Thẩm Thiên Kiêu, có giỏi thì đấu tay đôi!"
Thẩm Thiên Kiêu giờ đã không còn là kẻ mới ra chiến trường nữa. Hắn ngồi trên ngựa, liếc mắt nhìn xuống Lục Xuyên: "Ngươi là loại người phương nào? Nơi quân doanh trọng địa này há có hạng mèo mả gà đồng nào cũng được phép vào sao? Người đâu, đánh hắn ra ngoài cho ta!"
Đám thân binh phía sau lập tức tuân lệnh.
Thẩm Thanh Từ tiến lên một bước, đứng chắn trước mặt Lục Xuyên, nói: "Hắn là người của ta."
Thẩm Thiên Kiêu ngông cuồng nói: "Cả ngươi nữa, Thẩm Thanh Từ! Ngươi không biết tôn ti, khinh miệt bản tướng quân, ngươi có biết tội không hả?"
Từ phía sau, Phòng tướng quân sải bước đi tới, miệng quát lớn: "Ồ, sao hỏa khí lớn vậy? Thẩm tướng quân đây là đánh trận lại thua rồi sao?"
Sắc mặt Thẩm Thiên Kiêu khó coi vô cùng, hắn đầy một bụng tức mà không có chỗ phát tiết.
"Bản giám quân suýt nữa thì quên mất. Gọi Thẩm tướng quân này có chút không chính xác, giờ trong quân doanh này có tới hai vị Thẩm tướng quân. Gọi Thẩm tướng quân thế này cũng chẳng biết là gọi ai nữa."
Lục Xuyên đầy mặt khó hiểu.
Thẩm Thiên Kiêu trong lòng uất ức vô cùng.
Ngay vừa rồi, triều đình vừa truyền tới sắc lệnh bổ nhiệm, phong Thẩm Thanh Từ làm phó tướng. Hắn bị giáng cấp, giờ cùng phẩm cấp với Thẩm Thanh Từ. Tiêu Uy làm chủ soái, Phòng tướng quân làm giám quân, cùng nhau chống địch. Có điều tin này vẫn chưa công khai nên Thẩm Thanh Từ không hề hay biết. Hắn vừa nãy chỉ muốn trút giận, lại bị Phòng tướng quân phá hỏng, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Ngay từ đầu, khi gặp Thẩm Thanh Từ, hắn đã đoán ra thân phận của y. Nhưng khi đó, hắn khinh thường, trong mắt cũng coi thường vị đại ca bị nương nguyền rủa này, nên vẫn luôn giả vờ không quen biết, cũng không truyền tin về kinh thành. Hắn đã quá tự phụ rồi.
Thế nhưng, kẻ tạp chủng trong miệng nương giờ lại trở thành khắc tinh của hắn. Từ khi y tới, liền lập liên tiếp chiến công. Còn hắn thì lần nào cũng thất bại, có một lần suýt bị một mũi tên bắn chết tại chỗ. Thẩm Thanh Từ rõ ràng ở ngay gần đó nhưng lại khoanh tay đứng nhìn, trơ mắt ra nhìn mà không hề có ý định ra tay giúp hắn giải vây.
Trong lòng hắn thầm hận. Trước đây, tuy hắn nghe nương nguyền rủa vị đại ca chết sớm này nhưng trong lòng vẫn tò mò mong đợi. Giờ đây, hắn chỉ muốn vị khắc tinh cướp hết hào quang của hắn này biến mất.
Phòng tướng quân tâm tình kích động khó nén. Mới bao lâu chứ, Thẩm Thanh Từ đã thăng tiến nhanh đến vậy. Trận tập kích Tây Lâm Châu mấy hôm trước, Thẩm Thanh Từ dẫn đầu đội tiên phong hạ gục thành lâu, một gậy thu hồi đất đã mất. Chiến tích như vậy trong cả quân doanh không ai sánh kịp. So với Thẩm Thiên Kiêu, lần nào ra quân hắn cũng bất lợi, đã thua liên tiếp mấy trận chiến rồi. Binh sĩ đi theo hắn không ai là không than ngắn thở dài.
Khi Dương Sơ Tuyết biết tin thì Tượng Tâm Cư của nàng đã đi vào quỹ đạo. Nàng cũng nhận được gia thư của Lục Xuyên, mấy trang giấy dày cộm, ghi chép lại cuộc sống quân ngũ của Lục Xuyên. Trong đó viết đầy chiến tích của Thẩm Thanh Từ. Từ khi Lục Xuyên đi, Dương Sơ Tuyết đã sớm hết giận rồi.
Cố Ngôn đứng trước mặt mọi người đọc phong thư trong tay. Trên thư đa phần đều là các loại chiến công của Thẩm Thanh Từ, ghi lại hành trình y từ một thân binh trở thành phó tướng như hiện nay.
Tôn thị và Chu thị nghe nói Thẩm Thanh Từ giờ đã là tướng quân, hai người mừng rỡ vô cùng.
Chu thị vỗ tay Tôn thị nói: "Thanh Từ, đứa trẻ này thật là có tiền đồ."
Tôn thị gật đầu, trong mắt đầy ý cười, nói: "Chứ còn gì nữa. Thẩm lão phu nhân mà biết chắc chắn sẽ mừng thay cho nó."
Lúc này, Cố Ngôn nói: "Nương, thẩm tử, hai người có lời gì cần dặn dò không? Dịch sứ đưa thư ngoài cửa còn đang đợi để quay về kìa."
Tôn thị thấy vậy lập tức dặn dò, nhìn Cố Ngôn ở chiếc bàn bên cạnh múa bút thành văn.
Tôn thị nói xong liền liếc nhìn Dương Sơ Tuyết bên cạnh hỏi: "Tam Nha có gì muốn nói không?"
Dương Sơ Tuyết đáp: "Những gì con muốn nói thì nương đều nói hết rồi."
Cố Ngôn khẽ liếc nhìn Dương Sơ Tuyết một cái, thấy nàng không có gì cần dặn dò, liền tự mình bổ sung thêm một câu ở cuối: "Hãy bảo trọng thân thể cho tốt, rượu mừng của hai người chắc là không uống được rồi."
Viết xong, không đợi Dương Sơ Tuyết xem, liền cho thư vào phong bì, đi ra ngoài đưa cho vị dịch sứ đang chờ.
Tiết trời đã vào đông, những ngôi nhà cũng đã dựng xong. Nàng bắt đầu chỉ huy tiểu tư khuân vác gia cụ vào tân cư.
Sau khi bài trí xong xuôi, Dương Sơ Tuyết liền lên kế hoạch dọn nhà.
Đám người Ngô tiêu đầu đã chuyển đi từ vài ngày trước. Căn nhà gạch xanh của Dương Sơ Tuyết và Chu thị có cấu trúc phức tạp hơn một chút, nên mất mấy ngày sau mới hoàn thành.
Triệu viên ngoại có chút luyến tiếc nói: "Còn dọn nhà làm gì nữa? Dù sao hai tháng nữa là thành thân rồi, lúc đó chẳng phải lại dọn về sao? Cứ ở lại đây đi, đừng đi đâu cả."
Tôn thị phì cười: "Nói vậy sao được. Lúc trước nhà chưa xây xong thì thôi, giờ đã xong rồi mà vẫn ở lại đây, người ta sẽ dị nghị mất."
"Ta xem ai dám!"
Triệu viên ngoại hừ hừ đầy vẻ bực bội, nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi sự kiên quyết của Tôn thị.
Tôn thị và Dương Sơ Tuyết vẫn dọn vào tân cư. Ngưu Hiểu Hiểu cũng đi theo Dương Sơ Tuyết sang nhà mới, được nàng sắp xếp cho một sương phòng riêng biệt.
Cố Ngôn và Chu thị cũng đã chuyển vào nhà mới. Ngay cả Nhị Ngưu cũng dọn tới căn nhà đất mới xây xong, ban ngày Thúy Hồng trông con, Nhị Ngưu thì đến trang viên làm hộ vệ.
Gia cụ trong mỗi gian phòng nhà Dương Sơ Tuyết đều là kiểu dáng mới nhất. Mỗi phòng một vẻ, mang nét đặc sắc riêng, tông màu tổng thể thống nhất nhưng kiểu dáng lại có sự khác biệt.
Từ khi Tôn thị dọn đi, Triệu viên ngoại ba ngày hai bữa lại tìm cớ sang chơi. Tình cờ phát hiện ra sự tinh tế trong thiết kế gian vệ sinh, ông lập tức quay về cho người thiết kế một cái y hệt trong phòng mới của mình.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Ngày hôm đó, Triệu viên ngoại mời bà mai, rầm rộ bê sính lễ, khua chiêng gõ trống đi quanh thôn Điền Tân mấy vòng. Dân làng nhìn thấy đủ hai mươi tư tráp sính lễ, ai nấy đều đỏ mắt vì ngưỡng mộ.
Cuối cùng cũng đợi đến ngày hai mươi tư tháng Chạp. Triệu viên ngoại mặc hỉ phục, cưỡi đại hồng mã, dùng kiệu tám người khiêng đến đón Tôn thị. Tôn thị mặc phượng quan hà bí, thấy Triệu viên ngoại phô trương như vậy, đôi gò má nàng ửng hồng, thầm trách lão đã ngần ấy tuổi rồi mà chẳng biết khiêm tốn chút nào.