19. Lời Thề Của Thợ Săn

Loạn Thế Chạy Nạn, Từng Bước Kinh Tâm thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tam Biểu Tử vội vàng giải thích: "Thiếu hiệp tha mạng, chúng ta là thợ săn lên núi săn bắn, không cố ý đâu, chúng ta lạc đường, lạc đường thôi."
Lục Xuyên thò đầu ra từ sau lưng Thẩm Thanh Từ, tức giận nói: "Bọn họ nói dối, vừa rồi còn muốn giết sạch chúng ta cơ mà."
Nói xong, y có chút tủi thân bĩu môi.
Thẩm Thanh Từ nhướng mày nhìn y, Lục Xuyên thấy vậy liền hì hì cười một tiếng.
Chẳng phải có người che chở cho y sao, y liền giả bộ yếu đuối một chút, cảm giác cũng không tệ lắm.
Mà không đúng, không phải giả bộ nha, y vốn dĩ đã bị thương rồi.
Thẩm Thanh Từ quay đầu lại định nói chuyện.
Lúc này Cố Ngôn chạy đến, miệng hét lớn: "Kẻ nào!"
Cố Ngôn mệt đến thở không ra hơi, thầm nghĩ Thụ Căn đệ trông gầy yếu hơn mình mà chẳng biết ăn gì mà lớn lên, chạy nhanh như vậy mà không hề hụt hơi.
Lại còn giẫm hai kẻ dưới chân, không được rồi, y yếu quá, đợi lúc rảnh rỗi y phải theo Thụ Căn đệ học võ công mới được.
Cố Ngôn chạy đến bên cạnh Thẩm Thanh Từ, chỉ vào hai kẻ dưới đất nói: "Thẩm huynh, hai kẻ này là ai?"
Thẩm Thanh Từ đơn giản giải thích vài câu.
Vừa nhắc đến việc chúng muốn báo quan bắt họ, Cố Ngôn lập tức cau mày quát mắng hai gã: "Ngươi báo quan thì quan phủ liền quản sao? Chúng ta chỉ đi ngang qua đây thôi, có liên quan gì đến các ngươi?"
Tôn thị và Chu thị đeo gùi chạy tới, vừa vặn nghe thấy lời của Cố Ngôn.
Chu thị tức giận: "Hai tên tiểu tặc các ngươi sao lại độc ác như vậy, chúng ta với các ngươi không oán không thù, cớ sao lại làm thế?"
Tôn thị phụ họa theo: "Phải đó, ta thấy các ngươi chính là muốn cướp lương thực."
Nhị Ngưu bị giẫm dưới đất, bĩu môi nói: "Các ngươi có phải đã đi qua huyện Dư Đường rồi không? Các ngươi đã từ phía Đông tới, nếu không đi qua huyện Dư Đường và thành Thái Xuyên thì căn bản không tới được đây. Huyện Dư Đường ôn dịch hoành hành, Huyện lệnh đại nhân của chúng ta đã nói rồi, hễ gặp ai từ thành Thái Xuyên tới là phải báo lên, người huyện Dư Đường giết không tha."
Nói xong, gã tiếp lời: "Hừ, các ngươi mới chính là mầm bệnh di động, dù chúng ta không tố cáo thì các ngươi trốn trong núi được bao lâu."
Nghe thấy lời này, Tôn thị và Chu thị sợ hãi đến mức người run rẩy, Thẩm Thanh Từ và Cố Ngôn vội vàng đỡ lấy.
Thẩm Thanh Từ có chút tự trách, đều tại y cả.
Buổi chiều, hai kẻ săn bắn này vô tình lạc vào đây, ban đầu chỉ là trò chuyện phiếm vài câu.
Khi được hỏi họ từ đâu tới, y không nghĩ ngợi nhiều, chỉ thuận miệng đáp: "Từ Dư Đường đi kinh thành kinh thương."
Lời còn chưa dứt, hai kẻ kia đột nhiên nổi giận, chỉ trích họ, sau đó liền cầm tên nhắm vào họ.
Chuyện xảy ra tiếp theo Dương Sơ Tuyết đều biết cả rồi.
Điều Dương Sơ Tuyết không ngờ tới là quan phủ hành động nhanh như vậy.
Không chỉ người qua thành Thái Xuyên phải báo cáo, mà hễ đi qua huyện Dư Đường là giết không tha.
May mà bọn họ đi đường vòng từ thành Thái Xuyên qua đây.
Nhị Ngưu thấy mấy người bị dọa sợ liền nói tiếp: "Rốt cuộc các ngươi đi qua bằng cách nào, tất cả các con đường lưu thông đều đã bị phong tỏa rồi."
Dương Sơ Tuyết hỏi: "Quan phủ bắt đầu phong đường từ khi nào?"
Nhị Ngưu hừ lạnh một tiếng: "Từ hôm qua đã bắt đầu rồi, hôm nay ngươi dù có giết chúng ta thì cũng đừng hòng ra khỏi huyện Nam Thanh, không có hộ tịch lộ dẫn các ngươi chẳng đi đâu được hết."
Dương Sơ Tuyết biết gã nói đúng, khoan bàn chuyện hộ tịch của bọn họ là nạn dân châu Hà Di, lúc họ may mắn đi qua huyện Dư Đường là do Huyện lệnh lúc đó đầu óc có vấn đề không kiểm tra, các huyện thành khác thấy là người châu Hà Di chắc chắn sẽ tra hỏi.
Huống chi huyện Dư Đường ôn dịch hoành hành đã phong thành, họ từ châu Hà Di tới, Dư Đường là con đường bắt buộc phải đi qua.
Dương Sơ Tuyết dùng lực chân giẫm mạnh, giận dữ nói: "Đã như vậy thì giết các ngươi luôn đi."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tam Biểu Tử kêu đau, sợ đến mức sắp tiểu ra quần, lập tức van xin: "Thiếu hiệp đừng nghe hắn nói bậy, chúng ta nhất định sẽ không báo quan đâu, thiếu hiệp tha mạng."
Nhị Ngưu cứng miệng: "Tam Biểu Tử ngươi đúng là đồ hèn, chết thì chết, mười tám năm sau lại là một trang hảo hán, lão tử khinh bỉ ngươi."
Tam Biểu Tử nạt lại: "Nhị Ngưu đồ thiếu não nhà ngươi, thiếu hiệp dù có đi qua huyện Dư Đường thì rõ ràng cũng đã đến đây nhiều ngày rồi, chắc chắn là không sao, ngươi xen vào việc người ta làm cái gì. Vừa rồi không nên nghe lời ngươi, ngươi muốn chết thì chết đi, nương tử mới cưới của ngươi vừa vặn để lại cho lão tử."
Nhị Ngưu nghe gã nhắc đến vị tân nương của mình, tức đến hộc máu, trừng mắt nhìn gã, không còn nhắc chuyện chết chóc nữa mà chỉ nói: "Ngươi dám."
Dương Sơ Tuyết nhìn bọn họ cãi vã, cười nhạt: "Muốn chết thì chắc chắn cả hai các ngươi đều phải chết."
Tam Biểu Tử khóc lóc: "Thiếu hiệp tha mạng, ta trên có lão nương tám mươi, dưới có..."
Mấy lời thoại quen thuộc, Dương Sơ Tuyết xoa xoa trán: "Dừng lại."
"Thả các ngươi đi cũng không phải là không thể, các ngươi phải phát thệ trước đã."
Dương Sơ Tuyết vừa nói xong, Tam Biểu Tử lập tức khóc lóc thảm thiết phát thệ: "Tam Biểu Tử ta lần nữa thề rằng nếu tiết lộ chuyện của thiếu hiệp ra ngoài sẽ bị chết không tử tế..."
Dương Sơ Tuyết nhìn Nhị Ngưu, Nhị Ngưu không tình nguyện giơ tay chuẩn bị phát thệ.
Dương Sơ Tuyết nói: "Ngươi thề đi, nếu tiết lộ ra ngoài, nương tử ngươi sẽ bỏ trốn theo gã."
Nhị Ngưu tức đến bốc khói trên đầu: "Tại sao ta phải thề như vậy?"
Dương Sơ Tuyết nhướng mày: "Chẳng lẽ lời thề của ngươi là giả, sau này định đi báo quan sao? Vậy thì chẳng thà giết quách ngươi đi, để nương tử ngươi theo gã cho xong."
Nhị Ngưu nghẹn lời, nương tử là tử huyệt của gã, đành nghe theo lời Dương Sơ Tuyết mà thề với trời.
Đợi hai người phát thệ xong, Dương Sơ Tuyết định thả hai người đi.
Thẩm Thanh Từ khuyên: "Trực tiếp giết bọn chúng chẳng phải tốt hơn sao."
Lục Xuyên và Cố Ngôn gật đầu. Trong mắt Lục Xuyên, y chẳng cần quan tâm đối phương có vô tội hay không, giết chúng để trừ hậu họa.
Cố Ngôn từng trải qua sự phản bội, vì vậy cũng ủng hộ việc giết thẳng tay.
Tôn thị và Chu thị tuy lòng dạ mềm yếu nhưng vẫn tôn trọng ý kiến của bọn trẻ.
Tam Biểu Tử thấy thế chân run lẩy bẩy, dù Dương Sơ Tuyết đã bỏ chân ra nhưng bọn chúng cũng không dám trốn, vì chúng thấy rõ võ công của nàng lợi hại nhường nào, chưa kịp nhìn rõ động tác thì đã bị đánh ngã rồi.
Tam Biểu Tử lập tức nói: "Chúng ta chắc chắn sẽ không tiết lộ bí mật đâu, đúng không Nhị Ngưu."
Nhị Ngưu không muốn để ý đến gã, nhưng vẫn gật đầu. Gã là người trọng nghĩa khí, đã thề thì sẽ không nói.
Đợi khi họ thả bọn gã ra, gã sẽ trói Tam Biểu Tử đi, trốn trong căn nhà gỗ mà họ dựng lên, trước tiên cách ly vài ngày, thấy không sao mới về nhà.
Dương Sơ Tuyết nói: "Yên tâm đi, bọn họ không dám đâu. Nếu họ dám nói, các ngươi tưởng quan phủ chỉ bắt chúng ta thôi sao? Họ đã tiếp xúc với chúng ta, cũng chạy không thoát đâu, chưa biết chừng người trong thôn của họ cũng bị liên lụy."
Tam Biểu Tử nghe xong rùng mình một cái, sao gã lại không nghĩ ra nhỉ. Cũng đúng, nếu họ đi báo quan, quan phủ chắc chắn sẽ tra hỏi xem họ biết bằng cách nào, đến lúc đó họ cũng chạy không thoát. Nếu đối phương cắn ngược lại là đã tiếp xúc với họ, đã từng đến thôn của họ thì cả thôn đều gặp họa.
Thôn của họ nằm ngay dưới chân núi, họ đã trốn lên núi chắc chắn sẽ đi ngang qua thôn.
Nhị Ngưu cũng cau mày chặt, gã cũng không ngờ tới điểm này. Vốn dĩ đầu óc đã không nhanh nhạy, nghe tiểu tử kia nói vậy quả thực có lý nhất định.
Dương Sơ Tuyết thấy hai người vẫn chưa đi, cau mày nói: "Sao các ngươi còn chưa đi, chẳng lẽ thật sự muốn chết sao?"
Tam Biểu Tử và Nhị Ngưu thấy thế vội vàng vắt chân lên cổ mà chạy, đến cả cung tên cũng chẳng dám lấy lại.