Chương 101: Hồi ký tuần trăng mật

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử

Chương 101: Hồi ký tuần trăng mật

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau buổi tiệc cưới, khách khứa dần tan tác.
Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm trở về phòng tân hôn, hai người đều đã uống rượu nhưng nhờ sự giúp đỡ của các phù rể nên vẫn giữ được sự tỉnh táo trong ngày trọng đại này.
Lòng hai người đều rung động, vừa bước vào phòng đã ôm lấy nhau hôn hít say đắm.
Ngay lúc cao trào, Tạ Diễm tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra tự nhiên, bỗng nhiên Cố Ngộ Sâm dừng lại.
“Anh ơi…”
Tạ Diễm không kiềm được, khẽ gọi với đôi mắt ửng đỏ, một giọt lệ lưng chừng khóe mắt, như một viên ngọc bích đang chờ đợi.
Cố Ngộ Sâm thở nặng nề nhưng vẫn cố kiềm chế dục vọng, anh cúi xuống hôn lên mí mắt Tạ Diễm, giọng khàn khàn: “Ngoan, đợi chút nữa.”
Ngay sau đó, Cố Ngộ Sâm tháo chiếc cà vạt, bịt mắt Tạ Diễm.
Thế giới trước mắt chìm vào bóng tối, Tạ Diễm đưa tay bám lấy Cố Ngộ Sâm theo bản năng: “Anh ơi…”
“Anh đây.” Cố Ngộ Sâm nắm tay Tạ Diễm, đỡ cậu đứng dậy, giọng dịu dàng an ủi: “Cứ tin tưởng anh.”
Tạ Diễm hoàn toàn tin tưởng Cố Ngộ Sâm, đứng dậy theo anh bước vào không gian khác.
Dù mắt bị che khuất nhưng có Cố Ngộ Sâm bên cạnh, lòng Tạ Diễm bình yên vô cùng.
Tạ Diễm cảm nhận mùi hương hoa hồng ngào ngạt tràn vào lỗ mũi khi Cố Ngộ Sâm vừa mở cửa.
Suốt hành trình, Tạ Diễm không hề hỏi han, cứ để Cố Ngộ Sâm dẫn dắt mình đến nơi vững chãi.
“Diễm Diễm.” Cố Ngộ Sâm ôm eo Tạ Diễm từ phía sau: “Giờ anh sẽ mở ra.”
“Dạ.” Tạ Diễm gật đầu, nôn nóng muốn nhìn thấy thế giới phía sau chiếc bịt mắt.
Bốn bề ánh sáng dịu nhẹ, Tạ Diễm từ bóng tối bước sang ánh sáng không chút khó chịu, chớp chớp mắt thích nghi nhanh chóng.
Điều hiện ra trước mắt Tạ Diễm là một thế giới mộng mơ như cổ tích.
Không gian ngập tràn hoa hồng đủ màu sắc như cầu vồng rực rỡ, xen lẫn những hộp quà. Tạ Diễm chưa kịp đếm thì đã được Cố Ngộ Sâm dẫn đến hộp quà đầu tiên.
Cố Ngộ Sâm cúi xuống nhặt hộp quà đưa cho Tạ Diễm mở ra.
Bên trong là chiếc khóa vàng hình mặt trăng, trên đó khắc hai chữ “bình an”.
“Mừng sinh nhật một tuổi Diễm Diễm yêu dấu của anh.”
Tiếp tục mở quà dọc suốt một hành trình.
Mỗi hộp quà chứa món quà sinh nhật phù hợp với từng độ tuổi của Tạ Diễm.
“Mừng sinh nhật mười hai tuổi Diễm Diễm yêu dấu của anh.”
“Mừng sinh nhật mười tám tuổi Diễm Diễm yêu dấu của anh, mừng em trưởng thành.”
Thời gian trôi nhanh, đến sinh nhật hai mươi lăm tuổi.
Quà sinh nhật hai mươi lăm tuổi là sợi dây chuyền Cua Bá Vương.
“Diễm Diễm, chúc em sinh nhật hai lăm tuổi vui vẻ.”
Cố Ngộ Sâm tự tay đeo dây chuyền cho Tạ Diễm.
Khi anh chuẩn bị dẫn Tạ Diễm tiếp tục hành trình, Tạ Diễm bỗng dừng lại, nói với Cố Ngộ Sâm: “Lúc sinh nhật hai lăm tuổi em chưa kịp ước, giờ có thể bổ sung được không ạ?”
Cố Ngộ Sâm gật đầu: “Đương nhiên.”
Tạ Diễm nâng dây chuyền lên, nhắm mắt ước nguyện: Tạ Diễm hai mươi lăm tuổi ơi, hơn một tháng nữa cậu sẽ gặp được Cố Ngộ Sâm, hãy vui vẻ, không để bất cứ điều gì tổn thương mình nữa, trở nên thật kiên cường.
“Xong rồi ạ.” Tạ Diễm mở mắt, ngẩng nhìn Cố Ngộ Sâm như nhìn ánh sáng của mình, đôi mắt lấp lánh.
Cố Ngộ Sâm lại tiếp tục dắt tay Tạ Diễm tiến về phía trước.
Phía trước là một cánh cửa.
Tạ Diễm không nhìn thấy cảnh tượng phía sau, không thể không hỏi: “Năm nay anh định tặng em gì thế? Trông bí ẩn quá.”
“Vào rồi sẽ biết.” Cố Ngộ Sâm kéo tay Tạ Diễm mở cửa.
Cửa vừa mở, biển sao lấp lánh hiện ra trước mắt Tạ Diễm.
Ánh sáng xanh thẳm, những vì sao lấp lánh, giữa biển sao là ngôi nhà ốc biển đứng lặng lẽ.
Tạ Diễm kinh ngạc trước thế giới trước mắt, Cố Ngộ Sâm đã mang cả thế giới cổ tích đến trước mặt cậu, còn có thể nhìn thấy sao băng vụt qua.
Cố Ngộ Sâm ôm Tạ Diễm từ phía sau, thì thầm bên tai: “Diễm Diễm, sinh nhật vui vẻ.”
Ánh mắt Tạ Diễm lóe sáng, nghiêng đầu nhìn Cố Ngộ Sâm: “Em cảm ơn.”
Rồi hôn lên má Cố Ngộ Sâm: “Tiên sinh Cố, chúc mừng đám cưới.”
Sau nụ hôn nồng nàn, Tạ Diễm bước vào ngôi nhà ốc biển.
Màu vàng ấm áp là gam màu chủ đạo, giữa phòng đặt chiếc giường lớn, trên tường treo những bức tranh do chính Tạ Diễm vẽ.
Bàn nhỏ có bánh kem và văn kiện được thắt nơ.
“Đây là quà của em sao?” Tạ Diễm chỉ vào văn kiện hỏi.
Cố Ngộ Sâm đưa văn kiện cho Tạ Diễm: “Em mở ra xem đi.”
Tạ Diễm tháo nơ, lấy nội dung ra. Đó là giấy báo nhập học trường Le Cordon Bleu nước F.
Tạ Diễm định sau đám cưới sẽ nộp đơn nhập học, không ngờ Cố Ngộ Sâm đã tranh thủ trong lúc cậu bận rộn chuẩn bị hôn lễ, giúp cậu lấy giấy báo nhập học rồi.
Tạ Diễm cúi nhìn giấy báo, khóe mắt ấm nóng. Cố Ngộ Sâm luôn chu đáo, tận tâm chuẩn bị những bất ngờ cho cậu.
Cậu cẩn thận cất giấy báo vào túi, đặt lên bàn, rồi ôm chầm Cố Ngộ Sâm, trao cho anh nụ hôn nồng cháy.
“Bánh kem là anh tự làm ạ?”
Tạ Diễm nhớ trước đây Cố Ngộ Sâm đến mượn sách làm bánh của Cố Ngộ Giác, lúc cậu làm bánh ở nhà Cố Ngộ Sâm cũng phụ giúp, động tác thuần thục.
Quả nhiên, Cố Ngộ Sâm khẽ gật đầu. Chiếc bánh này là do anh tự làm.
Tạ Diễm nhìn bánh trên bàn, mắt sáng lấp lánh, nhảy lên giường, từ trên cao nhìn xuống Cố Ngộ Sâm.
Ánh mắt uy nghi, như quân vương.
Cố Ngộ Sâm nhìn lại, ánh mắt thành kính, như bề tôi trung thành chờ lệnh quân vương.
Giọng Tạ Diễm khàn khàn: “c** đ* ra!”
Cố Ngộ Sâm vâng lệnh.
Dù đã ngắm nhìn vô số lần, mỗi lần nhìn thấy thân thể Cố Ngộ Sâm, Tạ Diễm lại không thể rời mắt, nghiện ngập vô cùng.
Tạ Diễm nheo mắt, chỉ vào bánh kem, tiếp tục ra lệnh: “Lấy kem phết lên người…” Tầm mắt cậu xuống dưới, giọng nặng nề: “Phải phủ kín người.”
Ánh mắt Cố Ngộ Sâm trầm xuống, như biển sâu, muốn nuốt chửng Tạ Diễm.
Giọng khàn khàn: “Được.”
Cuối cùng, Cố Ngộ Sâm không thể phủ kín người Tạ Diễm vì kem đã hết, kem theo nụ hôn của hai người tan chảy.
Tối đó là đêm động phòng hoa chúc, ngôi nhà ốc biển tràn đầy xuân sắc.
.
.
Mấy ngày sau lễ cưới, khách khứa lần lượt rời đảo bằng du thuyền.
Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm ở lại hòn đảo nhỏ.
Đây là điểm dừng đầu tiên trong tuần trăng mật của hai người, sẽ nghỉ ngơi hai tuần, sau đó bắt đầu hành trình hưởng tuần trăng mật ở những nơi khác.
Không bị công việc và chuyện khác quấy nhiễu, Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm vô tư trên đảo nhỏ, ngày nào cũng ngủ đến tỉnh giấc, hai người như cặp song sinh dính lấy nhau.
Hôn là việc hai người làm nhiều nhất trong ngày, giây trước còn làm việc riêng, giây sau đã chạm mắt, rồi tiến gần, cuối cùng là hôn nhau.
Hôn rồi lại hôn, xong lại quấn lấy nhau.
Tuần trăng mật, lúc nào cũng muốn dính chặt lấy nhau.
Họ ở biệt thự bên bờ biển, hồ bơi vô cực nối liền biển, thả mình vào hồ bơi như hòa mình vào biển khơi, thỉnh thoảng lặn xuống bắt gặp sinh vật đáy biển.
Vào một buổi trưa nắng, hồ bơi và mặt biển phủ lớp ánh vàng lấp lánh.
Tạ Diễm như chú cá bơi lội, vùng vẫy trong hồ.
Dù đang hưởng tuần trăng mật, Cố Ngộ Sâm vẫn là tổng giám đốc, có việc phải xử lý, nên đang họp trực tuyến trong biệt thự.
Cố Ngộ Sâm ngồi cạnh cửa sổ sát đất, vừa nghe cấp dưới báo cáo vừa nhìn ra ngoài.
Vị trí ngồi vừa vặn nhìn thấy hồ bơi, nhìn xuống là Tạ Diễm bơi ngửa thích thú.
Khóe môi Cố Ngộ Sâm cong lên, ánh mắt vừa nghiêm nghị bỗng trở nên dịu dàng.
Tạ Diễm có thể cảm nhận ánh nhìn của Cố Ngộ Sâm, ngoi lên vẫy tay, rồi lặn xuống thổi loạt bóng nước.
Cố Ngộ Sâm nhìn cậu, tiếp tục họp.
Một lát sau, Cố Ngộ Sâm không thấy Tạ Diễm trong hồ, chắc là nghỉ ngơi.
Anh tiếp tục họp.
Hơn nửa tiếng sau, kết thúc cuộc họp, Cố Ngộ Sâm định đứng dậy thì thấy khóe mắt có ánh lóe.
Anh quay đầu, không biết Tạ Diễm đã quay lại hồ bơi từ bao giờ.
Lúc này cậu mặc đuôi cá sáng lấp lánh, bơi lội tự do như mỹ nhân ngư lạc biển.
Tạ Diễm phát hiện Cố Ngộ Sâm nhìn mình, xoay người vài lần trong nước, “đuôi cá” vỗ mặt nước bắn tung tóe, dưới khúc xạ ánh mặt trời tạo cầu vồng bảy màu.
Cố Ngộ Sâm không thể chịu nổi, nhanh chóng xuống hồ, quần áo không thèm cởi bay xuống, tóm lấy mỹ nhân ngư lạc đường đè lên thành hồ trừng phạt.
.
.
Chớp mắt hai tuần đã qua, Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm bắt đầu hành trình hưởng tuần trăng mật, sau khi đi vòng nửa thế giới, cuối cùng kết thúc tại thủ đô nước F.
Một tuần sau, Tạ Diễm mang hành trang nhập học tại Le Cordon Bleu, học kỳ một năm.
Nói cách khác, Tạ Diễm sẽ ở lại nước F một năm.
Tuần trăng mật của Cố Ngộ Sâm nghỉ dài, trong nước còn nhiều việc chờ xử lý, sau khi Tạ Diễm nhập học xong, Cố Ngộ Sâm sẽ bay về nước.
Tạ Diễm không nỡ rời xa Cố Ngộ Sâm, nhưng bước vào khuôn viên trường ngày nhập học, cậu không do dự.
Sau khi hoàn tất thủ tục, Tạ Diễm tận tay đưa Cố Ngộ Sâm ra sân bay, ôm chặt anh, mãi mới buông, dõi mắt nhìn anh lên máy bay.
Tiễn Cố Ngộ Sâm xong, Tạ Diễm chuyên tâm học tập tại Le Cordon Bleu, trở thành học viên ưu tú nhất khóa, được giảng viên đánh giá cao.
Nháy mắt đã đi được nửa chặng đường học tập.
Gần Tết Nguyên Đán, Tạ Diễm không thể về nước, chỉ có thể gọi video để xoa dịu nỗi nhớ người thân và người thương.
Tạ Diễm không ngờ, một ngày trước Tết Nguyên Đán, cậu gặp Cố Ngộ Sâm đứng trước cửa nhà mình.
_____
Đọc đoạn anh Sâm tặng quà cho bé Diễm, huhu có thể do tác giả viết.