Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử
Chương 2: Chuyện chưa từng có
Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Của tôi quá lớn thì phải làm sao bây giờ?
Quá lớn thì phải làm sao bây giờ?
Phải làm sao bây giờ?
…
Chỉ trong chớp mắt, Tạ Diễm cảm thấy chút bối rối, trong đầu cứ lặp đi lặp lại những câu hỏi ấy.
Suy nghĩ như ngựa phi nước đại, lao đi không thể kiểm soát nổi.
Cả người nóng bừng, tim đập thình thịch.
Vừa ngượng ngùng, vừa hứng khởi.
Sông núi ngờ vực dường như không có lối thoát, nhưng thôn liễu hoa thắm rực rỡ*.
(*Hai câu thơ trong bài “Thăm làng Sơn Tây” của Lục Du, nhà thơ đời Tống. Ý nghĩa: Khi đối mặt với khó khăn, con người nếu không lùi bước hay sợ hãi, dũng cảm tiến về phía trước, sẽ tìm thấy ánh sáng và hy vọng phía trước.)
Ít lâu trước, cậu còn nghi ngờ Cố Ngộ Sâm chẳng ra gì, nhưng đêm nay, thời thế lại thay đổi.
Xem lịch sử tìm kiếm của Cố Ngộ Sâm, rõ ràng không chỉ “lớn” mà còn là trai mới.
“Lớn” nhưng thiếu kinh nghiệm, sợ làm cậu tổn thương nên lén tìm hiểu, mong muốn trao cho cậu trải nghiệm tuyệt vời.
Tạ Diễm nhìn lịch sử tìm kiếm ấy, trong lòng bừng lên chút ấm áp.
Được người khác tôn trọng, đặt lên đầu quả tim quả là khiến lòng người hạnh phúc.
Lúc này, Tạ Diễm cũng chẳng muốn xem phim nữa, thoát khỏi trình duyệt, đặt iPad lên gối bên cạnh, coi như chưa có chuyện gì rồi cầm điện thoại lên.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc thăm dò.jpg
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc lăn lộn.jpg
0=1: Đứa con đáng thương của ta, kết hôn rồi mà vẫn chưa biết chuyện vợ chồng.
0=1: Mau đến vòng tay của ba nào, ba sẽ an ủi con.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc đánh vào ngực bạn.jpg
Vương Hỏa Hỏa: Khâm Khâm, gửi bộ sưu tập video hướng dẫn quan hệ tình dục của mày cho tao nhanh.
0=1: Video hướng dẫn? Hướng dẫn cái gì?
0=1: Thuần khiết vô hạ*, chàng tiên nhỏ ngây thơ không biết chuyện đời, cũng không biết video hướng dẫn là gì.
(*Thuần khiết vô hạ: trong sáng vô cùng.)
Vương Hỏa Hỏa: Oẹ ——
0=1: Thật sự không có video hướng dẫn, nhưng có cái khác.
0=1: Đêm khuya th* d*c ở cầu thang.GVI
0=1: Sáng sớm trên sô pha tình yêu.GVI
0=1: Tình yêu văn phòng.GVI
0=1: Sốc! Vì sao chiếc xe dừng ở ven đường lại không ngừng rung?.GVI
…
Vương Hỏa Hỏa: Đừng nói nhảm nữa, chuyển nó vào email tao đi.
0=1: Sao tự nhiên lại muốn tìm tao xin video hướng dẫn vậy? Vị nhà mày không phải không biết sao?
Tin nhắn của Lý Trạch Khâm không nhận được phản hồi từ Tạ Diễm, vì Cố Ngộ Sâm đã tắm xong, chuẩn bị bước ra khỏi phòng tắm.
Tạ Diễm nghe tiếng động, như đứa nhỏ làm sai điều gì đó, theo bản năng giấu điện thoại xuống gối, rồi ngẩng đầu nhìn chăm chăm vào Cố Ngộ Sâm trong bộ đồ ngủ rộng thùng đang tiến về phía mình.
Trong đầu Tạ Diễm lại hiện lên dòng chữ “Của tôi quá lớn thì phải làm sao bây giờ?”.
Rồi đôi mắt bị thu hút, từ khuôn mặt gần như hoàn hảo của Cố Ngộ Sâm, từng chút từng chút di chuyển xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở nơi đó.
Đồ ngủ của Cố Ngộ Sâm rất rộng, nhưng giữa những chuyển động của chân anh, dường như thoáng thấy những đường nét mơ hồ…
Hình như nó thật sự rất lớn.
Trong lúc suy nghĩ lung tung, Cố Ngộ Sâm đã đến mép giường, anh đưa tay vuốt nhẹ gương mặt của Tạ Diễm: “Sao mặt em đỏ vậy?”
Tạ Diễm không thể nói thật với Cố Ngộ Sâm, nên nói: “Chút nóng.”
Nhưng cũng không phải nói dối, điều hòa trong nhà đã cũ, làm mát không được tốt, lại còn ồn, nên khi ngủ Tạ Diễm không bật điều hòa, sợ ồn không ngủ được.
May mắn cậu không sợ nóng, chịu đựng được chút nóng để ngủ.
Cố Ngộ Sâm cũng không sợ nóng, suốt mùa hè Tạ Diễm chưa từng thấy anh bật quạt, nói gì đến điều hòa.
Nghe Tạ Diễm than nóng, Cố Ngộ Sâm nhìn điều hòa trên tường, quyết định đi lấy quạt điện từ phòng khách, đặt bên chân giường rồi cắm điện, cho gió thổi vào chân Tạ Diễm.
Xong việc, anh quay lại giường, tìm được đâu ra một cái quạt tay, nhẹ nhàng phe phẩy trên đầu Tạ Diễm: “Quạt điện thổi đầu không tốt.”
Tạ Diễm nhìn cây quạt trên tay Cố Ngộ Sâm, im lặng.
Trên mặt quạt có in hình quảng cáo về một dự án bất động sản ở thành phố K. Rõ ràng Cố Ngộ Sâm bị người phát tờ rơi chặn lại đưa khi trên đường về nhà.
Mặc dù Tạ Diễm không thích hình quảng cáo ấy, nhưng gió thổi vào mặt thật sự dễ chịu, cùng với vẻ mặt tập trung và dịu dàng của Cố Ngộ Sâm, cậu không nghĩ được điều gì nữa.
Từ khi kết hôn với Cố Ngộ Sâm đến khi chuyển đến căn hộ cũ này, Tạ Diễm biết cuộc sống của Cố Ngộ Sâm không hề khá giả, sống trong cảnh nghèo khó.
Nhưng đối với Tạ Diễm, chuyện này không khó chấp nhận.
Hơn nữa, cậu còn cảm nhận được Cố Ngộ Sâm rất tốt với mình.
Có hôm, cậu vô tình nói muốn ăn món gì đó, hôm sau món đó đã xuất hiện trên bàn cơm.
Cố Ngộ Sâm như vậy, sao Tạ Diễm có thể ghét được?
Nghĩ xong, Tạ Diễm chìm vào giấc ngủ.
Khi Tạ Diễm đã ngủ, Cố Ngộ Sâm vẫn quạt thêm nửa giờ nữa, thấy cậu ngủ say mới dừng quạt.
Một đêm không mộng, chớp mắt đã đến sáng.
Sau khi ăn sáng xong, Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm, một người đạp xe 28, một người đi xe bus công cộng đi làm.
Thật giản dị biết bao, đích thân góp phần tiết kiệm năng lượng và giảm lượng khí thải.
***
Khi Cố Ngộ Sâm bước vào văn phòng, việc đầu tiên là gọi thư ký, ra lệnh: “Tìm giúp tôi một chiếc điều hòa, chút nữa gọi người gửi đến nhà.”
Thư ký hơi lúng túng, tưởng mình nghe nhầm.
Ông chủ muốn đổi điều hòa? Chẳng lẽ cây sắt nghìn năm đổ hoa sao*?
(*Cây sắt đổ hoa: thành ngữ chỉ điều hiếm có, khó đạt được.)
Câu này chỉ thầm trong bụng, thư ký nghiêm túc hỏi Cố Ngộ Sâm về mức giá chấp nhận được.
Nhưng thật ra trong lòng thư ký đã có sẵn câu trả lời, chờ chút nữa mua cái rẻ nhất là được.
Cố Ngộ Sâm trầm ngâm một lát rồi nói: “Giá cả không quan trọng, chỉ cần dùng thoải mái.”
Thư ký: ???
Thư ký: !!!
Hôm nay tai hắn có vấn đề à? Sao lại nghe được “giá cả không quan trọng” từ miệng ông chủ!
Giọng thư ký run run hỏi lại: “Cố tổng, thật sự không cần quan tâm giá cả à?”
Cố Ngộ Sâm gật đầu: “Cậu không nghe nhầm đâu.”
Làm việc cho Cố Ngộ Sâm nhiều năm, thư ký hiểu ông chủ không nói lời trái với lòng mình, cũng không phùng má giả làm người mập* để giữ thể diện, nếu nói giá cả không quan trọng thì thật sự không quan trọng.
(*Phùng má giả làm người mập: thành ngữ chỉ người sẵn sàng trả giá, giả vờ trở nên vĩ đại để giữ thể diện.)
Rời khỏi văn phòng của Cố Ngộ Sâm, thư ký vẫn còn choáng váng.
Hôm nay chắc chắn hắn ra cửa không đúng cách! Sao Cố Ngộ Sâm lại biết hưởng thụ rồi?
Khi về lại phòng thư ký, hắn kể chuyện này cho đồng nghiệp nghe, họ lập tức há hốc mồm.
Trời ạ! Cố Ngộ Sâm vậy mà bất kể giá cả, lắp một chiếc điều hòa mới trong nhà.
Đây chắc chắn là tin lớn, nên chưa đến nửa ngày, bạn bè của Cố Ngộ Sâm đều biết, nhốn nháo tag Cố Ngộ Sâm trong nhóm chat.
【@Cố Ngộ Sâm, nghe nói mày chuẩn bị mua điều hòa mới?】
【Sắp có bão rồi, Cố Ngộ Sâm vậy mà sẵn sàng chi tiền mua điều hòa!】
【Lúc trước tao thấy nhà nó quá ngột ngạt, muốn tặng một cái máy điều hòa, nó còn sợ tốn tiền điện, vậy mà mới mấy ngày đã thay lòng đổi dạ rồi à?】
【@Cố Ngộ Sâm, phỏng vấn đương sự một chút nào, điều gì đã khiến bạn thay đổi suy nghĩ? Là suy thoái đạo đức? Hay do nhân cách vặn vẹo?】
Đến giờ nghỉ trưa, đương sự mới nhìn thấy tin nhắn từ nhóm bạn, nhàn nhã trả lời một câu ——
Cố Ngộ Sâm: Có khổ thì cũng không thể để vợ khổ được.
Sau khi thả một quả bom hạng nặng* xong, Cố Ngộ Sâm lại tiếp tục ăn cơm trưa.
(*Quả bom hạng nặng: ám chỉ sự kiện, thông tin lớn, tác động không nhỏ.)
Sáng nay, Tạ Diễm ép cho Cố Ngộ Sâm một cốc nước dưa hấu, cho vào bình giữ nhiệt, bây giờ vẫn còn lành lạnh.
Cố Ngộ Sâm uống một ngụm, trong lòng lập tức cảm nhận được vị ngọt.
Anh lấy điện thoại chụp bình nước giữ nhiệt, mặc kệ tin nhắn tag của bạn bè trong nhóm, gửi ảnh chụp lên.
Cố Ngộ Sâm: Nước ép vợ làm siêu ngọt.
***
Hôm nay Tạ Diễm vừa đến công ty, Lý Trạch Khâm lập tức tới tìm cậu.
“Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chống đối sẽ bị xử trảm nhé con trai!” Cậu ta làm bộ mặt nghiêm túc, nhưng không che được ánh mắt tà răm: “Nói mau, tại sao hôm qua lại tìm tao để bổ sung Canxi*?”
(*Canxi: từ lóng chỉ video quan hệ tình dục.)
Tạ Diễm tạm thời không muốn đề cập đến chủ đề này, quay đầu hỏi cậu ta: “Mày viết xong báo cáo chưa?”
Mặt Lý Trạch Khâm lập tức nhăn lại: “Ai cũng nói bộ phận chúng ta là nhàn nhất, ngờ đâu còn phải viết báo cáo chứ?”
Bộ phận Tạ Diễm đang làm là bộ phận cá muối của công ty, nơi nhàn nhã nhất.
Tổng có mười người, cả mười người đều có quan hệ họ hàng, đi câu cá ba ngày thì phơi lưới hết hai ngày*, có đi làm hay không hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng họ.
(*Làm bữa đực bữa cái.)
Những người đi làm hằng ngày như Tạ Diễm với Lý Trạch Khâm chắc chắn là ngoại lệ trong bộ phận.
Cũng nhờ thái độ “nghiêm túc” làm việc này của hai người mà nhân viên ở bộ phận khác đều cho rằng hai người là nhân viên duy nhất không liên quan đến bộ phận.
Có lẽ là đắc tội với ai đó nên đã bị “lưu đày” đến bộ phận này, thế là có chuyện gì cũng đều đổ lên đầu bọn họ.
Nhưng suy cho cùng thì đây cũng là bộ phận nhàn nhã nhất trong công ty, chỉ tồn tại để xử lý những công việc liên quan đến hộ gia đình.
Cho nên công việc hằng ngày chỉ là viết báo cáo, điền biểu mẫu, vân vân, cũng không thật sự bận rộn.
Lý Trạch Khâm thở dài, đi viết báo cáo. Tạ Diễm cũng bắt đầu công việc của mình.
Hôm nay là giữa tháng, điện thoại Tạ Diễm đã rung từ sáng tới giờ.
Cậu đã tắt chức năng thông báo của phần mềm thu tiền, trước đó cũng vì chức năng nhắc nhở này mà cậu bị mọi người chọc ghẹo.
***
Người ta nói bộ phận Tạ Diễm đang làm là một bộ phận nhàn không thể nhàn hơn, có một số người khi rảnh rỗi còn thích tiếp quản một ít việc khác.
Giám đốc bộ phận họ Trần, từng là nhân viên có thành tích của bộ phận nhân sự của công ty. Bây giờ sắp đến tuổi về hưu, được công ty điều đến đây nhận chức giám đốc bộ phận, nhưng thật ra là để dưỡng lão.
Giám đốc Trần biết tính chất công việc của bộ phận, ngày thường cũng không quản thúc nhân viên, nhưng cô lại có một sở thích — làm bà mối cho người khác.
Khỏi phải nói, bộ phận này đã thành lập được hai năm, cô cũng đã tác hợp thành công cho hai cặp.
Có thành quả, giám đốc Trần đương nhiên lại càng muốn phát triển theo hướng bà mối này, đồng thời cô cũng để mắt đến ‘bông hoa’ của bộ phận — Tạ Diễm.
Giám đốc Trần giới thiệu cho Tạ Diễm một cô gái làm việc ở công ty bên cạnh, điều kiện cũng khá tốt.
Mới đầu Tạ Diễm còn lịch sự từ chối, nhưng cuối cùng cũng không thể chịu nổi giám đốc Trần, đồng ý đi ăn một bữa cơm với cô gái đó.
Tạ Diễm hẹn cô gái ở nhà hàng dưới lầu, hai người vừa gặp mặt, cô gái đó đã chế giễu Tạ Diễm.
Cô gái: “Tôi có nghe dì Trần nói về bộ phận dì đang làm, nói dễ nghe thì là công việc nhàn hạ, nói khó nghe chút chính là không có tiền đồ. Tôi không quan tâm vì sao anh còn trẻ vậy mà lại không có chí tiến thủ, dù sao tôi cũng không thích loại đàn ông như anh.”
Tạ Diễm không có cơ hội mở miệng, lại nghe cô gái tiếp tục nói: “Đừng tưởng mình lớn lên đẹp là sẽ có gái nguyện ý nuôi anh, nếu không phải nể mặt dì Trần thì tôi cũng không muốn gặp anh.”
Cô gái sắc bén nhìn Tạ Diễm: “Nhưng tôi cũng muốn biết, ngoài ngoại hình đẹp ra thì anh còn có gì khác?”
Như để trả lời câu hỏi của cô gái, điện thoại Tạ Diễm vang lên âm thanh nhắc nhở.
“Alipay nhận được 6500 tệ (~ hơn 23 triệu).”
“WeChat thu được 5000 tệ (~ 18 triệu).”
“Alipay nhận…”
…
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, âm thanh nhắc nhở liên tục vang lên.
Trong lúc cô gái đang há hốc mồm, Tạ Diễm kêu phục vụ tới tính tiền, sau đó mỉm cười với cô gái: “Lại đến ngày thu tiền thuê nhà rồi.”
Cuối cùng cùng làm bộ làm tịch thở dài một hơi: “Haizzz, tại sao tôi lại không có tiền đồ như vậy chứ?”
Cô gái: “…”