Chương 54: Heo Nái, Xe Ba Bánh và Ánh Hoàng Hôn

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử

Chương 54: Heo Nái, Xe Ba Bánh và Ánh Hoàng Hôn

Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi biết trong trang trại có nuôi heo nái, Tạ Diễm nhất quyết không chịu đi bắt heo con. Nếu không phân biệt được con nào là con của heo nái, chẳng phải cậu sẽ bị nó đuổi chạy vòng vòng khắp núi sao?
Cậu không dám bước xuống, chẳng ngại ngần bảo Cố Ngộ Sâm ôm mình ra ngoài, cả người dính chặt lấy anh, đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại.
Vừa rồi bị heo nái hù dọa, tinh thần còn hoang mang chưa kịp ổn định. Cậu cần chút thời gian để bình tĩnh lại.
Cố Ngộ Sâm cố nhịn cười, sợ cậu kia xấu hổ mà giận dỗi. Vừa ôm Tạ Diễm, anh vừa nhanh nhẹn thanh minh: “Anh thật sự không biết ở đây có heo trưởng thành.”
Thực ra đây cũng là lần đầu tiên anh đến trại heo. Trước đó ông nội nói chỉ nuôi heo con, ai ngờ bên trong lại có cả heo nái.
Tạ Diễm dán người vào Cố Ngộ Sâm, rên rỉ: “Tâm lý em bị tổn thương rồi, cần một con heo sữa quay để an ủi.”
Cố Ngộ Sâm thuận theo ý cậu: “Được, tối nay em sẽ được ăn miếng đầu tiên.”
Nghe vậy, Tạ Diễm mới hài lòng, thoải mái tựa vào người anh để được bế ra khỏi hàng rào.
Tiểu Vĩ đang chuẩn bị thức ăn cho heo, vừa ngẩng đầu đã thấy Cố Ngộ Sâm ôm Tạ Diễm đi ra. Nghĩ Tạ Diễm bị làm sao, cậu vội chạy tới lo lắng hỏi: “Anh Tạ bị gì vậy?”
Chẳng lẽ Tạ Diễm lại nói thẳng là mình bị heo nái dọa sợ?
Cậu mà nhát gan đến thế ư?
Chắc chắn không phải!
Trong nháy mắt, cậu đã nghĩ ra lý do: “Vừa rồi anh chạy, không cẩn thận trật chân.”
Tiểu Vĩ không nghi ngờ, chỉ cảm thấy tình cảm giữa anh Sâm và anh Tạ thật tốt. Trật chân chỉ cần dìu là được, vậy mà anh Sâm còn bế lên.
Dù biết rõ quan hệ của Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm, Tiểu Vĩ vẫn thấy hơi ngượng ngùng.
Tạ Diễm cảm thấy nên kiềm chế, lúc này đã ra khỏi hàng rào, rời khỏi khu vực heo nái, liền khẽ giọng nói vào tai Cố Ngộ Sâm: “Anh buông em xuống đi.”
Cố Ngộ Sâm nghe lời đặt cậu xuống, cố ý nhắc: “Cẩn thận cái chân đau đó.”
Tạ Diễm trừng mắt.
Cố Ngộ Sâm cười khẽ.
Sau đó anh quay sang hỏi Tiểu Vĩ: “Anh vừa thấy một con heo nái to, nuôi từ bao giờ vậy?”
“Anh Sâm chắc đang nói đến A Hoa,” Tiểu Vĩ lập tức nhớ ra: “A Hoa là heo của bà Trương ở thôn bên nuôi. Bà nghe nói thầy Cố muốn nghiên cứu heo nái nuôi con nên mang tới đây. Đưa tới từ nửa tháng trước rồi, nhưng A Hoa suốt ngày trốn, ai cũng khó tìm thấy. Các anh lại gặp được, đúng là may mắn thật.”
Tạ Diễm: “…”
May mắn kiểu này cậu xin từ chối, cảm ơn.
Cuối cùng, Tiểu Vĩ cùng mấy người chăm heo trong thôn vào giúp Tạ Diễm bắt một con heo con đen. Như vậy, Tạ Diễm coi như đã hoàn thành nguyện vọng.
Sau khi “bắt được” heo con, Cua Bá Vương lại trở về phong thái hùng dũng, oai phong lẫm liệt.
Tiểu Vĩ ôm heo con, liếc nhìn chân Tạ Diễm, thẳng thắn hỏi: “Anh Tạ, chân anh không sao chứ?”
Tạ Diễm: “…”
“Không sao,” cậu giả bộ đau đớn, vịn vào tay Cố Ngộ Sâm: “Lúc nãy hơi đau một chút, giờ đỡ rồi.”
“Đỡ là tốt rồi,” Tiểu Vĩ quay sang Cố Ngộ Sâm, đề nghị: “Anh Sâm, tối nay anh có thể giúp anh Tạ chườm đá lạnh, bong gân sẽ không bị sưng.”
Cố Ngộ Sâm gật đầu, nghiêm túc nói: “Anh biết rồi.”
Tạ Diễm thấy tình hình không ổn, vội chuyển chủ đề: “Tiểu Vĩ, em học đại học ngành gì vậy?”
“Thú y.” Tiểu Vĩ vừa nói vừa lắc nhẹ heo con trên tay.
Tạ Diễm: “…”
Coi như cậu chưa hỏi.
Ba người nói chuyện vài câu, nhanh chóng xuống chân núi, lên xe ba bánh trở về nhà.
Đi được nửa đường, Tiểu Vĩ xuống xe: “Em đi tìm chú Vương.”
Chú Vương là thợ mổ trong làng, Tiểu Vĩ định mang heo con tới đó làm thịt.
“Phiền em quá.”
Tiểu Vĩ hiền lành cười: “Không phiền chút nào.”
Nói xong, cậu ôm heo con đi vào một ngôi nhà ven đường.
Cố Ngộ Sâm đưa Tạ Diễm về nhà.
Đi đến đoạn đường rộng, Tạ Diễm liếc nhìn xe điện ba bánh, có chút ghen tị: “Anh, giờ đường vắng, cho em thử lái một chút được không?”
Cố Ngộ Sâm hiểu ý, liền chạy xe đến một quảng trường trong thôn, đổi chỗ với Tạ Diễm, ngồi bên cạnh hướng dẫn cậu cách điều khiển trước khi để cậu tự lái thử.
Tạ Diễm nghĩ mình sẽ dễ dàng làm chủ được xe ba bánh. Xe đạp hai bánh cậu còn đi được, huống chi là xe ba bánh?
Tuy đầy tự tin, cậu vẫn không dám tăng tốc, hai tay giữ chắc tay lái, tay phải nhẹ nhàng vặn ga.
Xe rung nhẹ rồi từ từ chuyển động.
Xem kìa, có gì khó đâu?
Chưa kịp tự mãn, Tạ Diễm đã phát hiện xe lệch hướng nghiêm trọng. Cậu vội xoay tay lái, nhưng tay lái nặng, xoay mãi không về đúng hướng. Cậu dùng lực mạnh hơn, lại xoay quá tay, kết quả là xe lao thẳng về phía bồn hoa giữa quảng trường.
Tạ Diễm hét to: “Cố Ngộ Sâm!!! Mất lái rồi, mất lái rồi!!”
“Cố Ngộ Sâm! Sắp đâm vào rồi!! Aaa!!”
“Cố Ngộ Sâm!!! Sao nó không dừng được aaa!!”
Trong khoảnh khắc đó, cả quảng trường vang vọng tiếng la hét của Tạ Diễm.
May mắn thay, trước khi xe đâm vào bồn hoa, Tạ Diễm kịp đạp phanh, xe dừng lại.
Cậu thở phào một hơi.
May là tốc độ chậm, nên còn kịp dừng kịp thời.
“Em còn muốn học nữa không?” Cố Ngộ Sâm tắt chìa khóa, đảm bảo xe không khởi động được, nghiêng đầu hỏi.
Tự tin của Tạ Diễm hoàn toàn bị dội gáo nước lạnh. Cậu buồn bã tựa vào người Cố Ngộ Sâm, lẩm bẩm: “Xe này hoàn toàn khác với xe hai bánh.”
Cậu tưởng xe ba bánh dễ cân bằng hơn, ai ngờ ngồi lên mới biết khó hơn nhiều, nhất thời không thể thích nghi kịp.
Tạ Diễm liếc nhìn trời: “Ngày mai học tiếp vậy. Em không tin mình không lái được.”
Ý chí chiến đấu lại bùng cháy.
Cố Ngộ Sâm mỉm cười: “Được.”
Vừa dứt lời, anh không nhịn được nghiêng người, hôn nhẹ lên môi Tạ Diễm.
Tạ Diễm khẽ ngẩng đầu, đáp lại nụ hôn.
Ánh chiều tà buông xuống, bao trùm lấy hai người, nhuộm họ trong sắc vàng ấm áp.
Dưới ánh hoàng hôn, họ hôn nhau dịu dàng, như tiếng nước giao hòa, kéo dài một nụ hôn nhẹ nhàng, sâu lắng.
***
Khi Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm trở về nhà ông nội, ông nội đã chuẩn bị sẵn bếp than và dụng cụ quay heo. Chỉ chờ heo sữa từ nhà thợ mổ mang về là Cố Ngộ Sâm có thể vào bếp.
Tạ Diễm tắm xong đi ra, không thấy bà nội, liền hỏi: “Ông nội ơi, bà nội đâu ạ?”
Ông nội Cố chỉ ra vườn rau sau nhà: “Đang luyện giọng đó.”
Vừa dứt lời, từ phía sân sau vọng đến một đoạn hí khúc cao vút, uyển chuyển, đầy nội lực.
Đây là bà nội hát?
Tạ Diễm tò mò đi vòng ra vườn rau, thấy bà nội đang đứng giữa luống rau xanh mướt, cất giọng hí kịch.
Mẹ Cố từng nói, trước khi nghỉ hưu, bà nội là nghệ sĩ kinh kịch nổi tiếng. Tạ Diễm không phân biệt được hay dở, nhưng dần dần bị cuốn vào giai điệu ấy.
Không biết từ lúc nào, Cố Ngộ Sâm đã đứng cạnh cậu, chỉ vào vườn rau nói: “Bà nội mỗi sáng sớm và chiều tà đều ra đây luyện giọng. Em có thấy rau nhà mình tươi tốt hơn nhà khác không?”
Tạ Diễm nghiêm túc quan sát.
Thật sự không đùa – cây cối rõ ràng phát triển tốt hơn hẳn.
Hóa ra rau cũng bị ảnh hưởng bởi nghệ thuật.
Hai người vừa nói chuyện, vừa thưởng thức tiếng hát kinh kịch của bà nội.
Khi bà nội kết thúc buổi luyện giọng, Tiểu Vĩ cũng mang heo sữa trở về – đi cùng còn có Cố Ngộ Giác.
Hôm nay chị ấy mặc đồ thể thao, tóc dài buộc gọn kiểu đuôi ngựa, không trang điểm, nhưng toát lên vẻ tươi mát, trong trẻo.
Tạ Diễm thấy chị về thì hơi bất ngờ.
Cố Ngộ Sâm nhỏ giọng giải thích: Bà nội gọi điện nói Cố Ngộ Sâm sẽ làm heo sữa quay, Cố Ngộ Giác liền về ngay.
Nói vậy cũng đúng, nhưng Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm đều hiểu, Cố Ngộ Giác về không phải vì món ăn.
Chị ấy biết bà nội nhớ mình. Khi bà gọi, giọng đầy mong ngóng, Cố Ngộ Giác lập tức thu xếp công việc, trở về gấp.
Quả nhiên, bà nội thấy con gái về thì vô cùng vui mừng, nắm tay kéo vào phòng, lấy ra bộ trang sức mà Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm đã tặng, cùng nhau chiêm ngưỡng.
Lúc nhắc đến Tạ Diễm, bà nội khen không ngớt lời.
Ngoài phòng, Tạ Diễm kéo áo Cố Ngộ Sâm, thì thầm: “Anh với chị gái đều như vậy à?”
Cố Ngộ Sâm hiểu ý, xoa đầu cậu: “Cũng không khác là mấy.”
Hai năm trước, Cố Ngộ Giác du học, không thể về nhà. Ông bà nhớ chị, chỉ có thể gọi video. Khi về nước, chị ấy ở lại chơi với ông bà suốt một tháng.
Từ thành phố K về thôn phải hơn hai tiếng xe. Nếu không quá bận, cả chị em Cố Ngộ Sâm lẫn cha mẹ anh đều thường xuyên về thăm ông bà.
Có lúc cũng như lần này – chỉ cần một cuộc điện thoại, dù ông bà không nói rõ nhớ, mọi người cũng lập tức gác lại việc đang dở, tạm hoãn những chuyện không gấp, để về bên gia đình.
Tạ Diễm bỗng thấy ghen tị với bầu không khí ấy. Trong nhà họ Cố, người thân luôn được đặt lên hàng đầu, đến cả công việc cũng chẳng thể ngăn cản.
Nếu cậu từng được sống trong sự gắn bó như vậy…
Trước mắt cậu hiện ra một vòng xoáy đen kịt, Tạ Diễm như đang chìm dần vào đó. Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
“Về sau, đây cũng là nhà của em.”
Cố Ngộ Sâm xoa nhẹ gáy Tạ Diễm.
Tạ Diễm ngẩng đầu, lập tức chìm vào ánh mắt dịu dàng, sâu thẳm của anh.
Và cậu đã thoát khỏi vòng xoáy.
Cậu chớp mắt, nỗi buồn tan biến, môi cong lên nụ cười: “Đúng vậy, đây cũng là nhà của em.”
Từ lúc gặp Cố Ngộ Sâm, anh đã trở thành tia nắng chiếu vào đời cậu.
Tất cả những gì cậu thiếu, dường như Cố Ngộ Sâm đều bù đắp được.
***
Tối hôm đó, Cố Ngộ Sâm làm đầu bếp chính, mất một thời gian để nướng chín con heo sữa.
Cả nhà họ Cố cùng những thanh niên đang theo học ông nội vui vẻ thưởng thức món heo sữa quay.
Tạ Diễm nằm dài trên ghế, vừa tiêu hóa vừa nhìn thấy bà nội và Cố Ngộ Giác đi tới.
Cố Ngộ Giác nháy mắt, giọng trêu đùa: “Tiểu Diễm, chị với bà nội định ra quảng trường nhỏ nhảy một chút, em đi không?”
Bà nội? Tối? Quảng trường nhỏ?
Tạ Diễm lập tức cảnh giác, như con mèo nhỏ vừa xù lông.
_____
Tác giả có lời muốn nói:
Kết quả rút thăm trúng thưởng đã công bố, có ai trúng không nhỉ?
[Kịch nhỏ]
Bà nội rủ cậu ra quảng trường nhảy.
Tạ Diễm: “Cơ thể con không phối hợp, tay chân cũng vậy, cái gì con cũng không làm được!”