Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử
Chương 86: Cố Ngộ Sâm chính thức mua nhà
Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẹ của Cố bên kia đang tìm người về tính toán ngày làm lễ tân gia, nhất định sẽ là ngày 15 tháng 11, nghĩa là chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa.
Lễ cưới dự kiến sẽ tổ chức vào ngày 20 tháng 5 năm sau, vừa để công khai quan hệ giữa Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm, vừa tận dụng lễ tân gia để thể hiện điều đó.
Thiệp mời do chính Tạ Diễm thiết kế.
Đương nhiên, nếu đây là tân gia của hai người, chàng trai và cô gái, thì chủ đề của thiệp mời sẽ xoay quanh vỏ ốc biển và ốc mượn hồn.
Tạ Diễm mất ba ngày để hoàn thiện thiết kế.
Thiệp mời của Tạ Diễm khác hẳn với những tấm thiệp mời xa hoa, tinh tế của giới thượng lưu, thậm chí là hoàn toàn trái ngược.
Thiệp mời không sử dụng công nghệ mạ vàng. Bìa thiệp được in hình ảnh ốc mượn hồn nhỏ đeo trên vỏ ốc biển, cùng nhau ngắm hoàng hôn trong video trước đây, trông rất ngây thơ nhưng cũng rất ấm áp.
Lời mời trên thiệp là chữ viết tay của Tạ Diễm.
Chữ viết của Tạ Diễm không đến nỗi đẹp, nhưng điểm mạnh là tròn trịa và đáng yêu. Vì thế, nó càng phù hợp với chủ đề của thiệp mời. Tạ Diễm còn chỉnh sửa một số chữ, thêm đường viền hoặc hình vẽ những con vật nhỏ.
Tấm thiệp mời đem đến cảm giác vô cùng đáng yêu. Nếu nói đây là thiệp mời do Cố Ngộ Sâm gửi đi, chín trên mười người sẽ không tin, bởi nó hoàn toàn không khớp với phong thái của chàng.
Ngày 1 tháng 11, bản thảo thiết kế được trình lên. Ngoài Tạ Diễm, người đầu tiên nhìn thấy thiệp mời là Lý Trạch Khâm với tư cách “cố vấn bên ngoài”.
"Cái thiệp này đáng yêu quá! Gửi đi chắc chắn khiến người ta ngất luôn!" Lý Trạch Khâm thốt lên từ tận đáy lòng.
Thật sự có một phong cách rất riêng, đáng yêu chết mất.
Tạ Diễm cũng rất hài lòng. Cậu gửi bản thảo cuối cùng cho Cố Ngộ Sâm. Sau khi nghe được lời khen từ Lý Trạch Khâm, cậu ngẩng ngực tự hào: "Cũng không biết mình thiết kế à!"
"Cua Bá Vương” này chẳng có gì không thể!
Tạ Diễm vừa trò chuyện với Lý Trạch Khâm, vừa nhắn tin cho Cố Ngộ Sâm.
Vương Hỏa Hỏa: Teng teng teng tèng!
Vương Hỏa Hỏa: Thiệp mời tiệc tân gia đã hoàn thành rồi đây!
Vương Hỏa Hỏa: Anh, anh xem thử có muốn sửa gì không? Em sẽ sửa ngay.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc thò đầu.JPG
Cố Ngộ Sâm nhanh chóng trả lời, khoanh tròn một chỗ trên thiệp mời.
Tiên sinh Ốc Biển: Chỗ này cứ để chữ viết tay của anh đi.
Tiên sinh Ốc Biển: Nhào lên.JPG
Chỗ khoanh tròn chính là vị trí tên gia chủ trên thiệp. Bản gốc Tạ Diễm gửi cho Cố Ngộ Sâm có tên hai người viết bằng kiểu chữ tròn trịa của cậu.
Cố Ngộ Sâm khoanh tròn tên mình, định thay bằng chữ viết tay của anh.
Sau đó, Cố Ngộ Sâm gửi chữ viết tay của mình sang.
Vương Hỏa Hỏa: Em sẽ sửa ngay.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc gật đầu.JPG
Chữ viết của Cố Ngộ Sâm theo kiểu Khải, nét cứng cáp, mạnh mẽ, đủ thấy trình độ thư pháp.
Tạ Diễm lập tức sửa theo yêu cầu của Cố Ngộ Sâm, thay tên của Cố Ngộ Sâm viết bằng chữ viết tay của anh.
Thật ra, kiểu chữ của Cố Ngộ Sâm không hợp với phong cách thiệp mời. Chữ Khải vuông vức, mạnh mẽ đặt cạnh những nét tròn trịa rất nổi bật, nhưng nếu nhìn kỹ, lại vô cùng hài hòa.
Vỏ ốc biển cứng cáp và ốc mượn hồn mềm mại. Trông có vẻ trống đánh xuôi kèn thổi ngược, nhưng lại hòa hợp đến bất ngờ.
Dù vậy, Tạ Diễm vẫn cảm thấy hài lòng. Nhìn tên của Cố Ngộ Sâm và tên mình cạnh nhau, cậu thấy phấn khích một cách bí ẩn.
Cậu ngắm nghía hồi lâu, rồi gửi bản thảo cuối cùng cho Cố Ngộ Sâm xem.
Vương Hỏa Hỏa: Nhìn ổn chưa anh?
Vương Hỏa Hỏa: Hôn hôn.JPG
Tiên sinh Ốc Biển: Được rồi, giờ anh sẽ cho người in ra.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc gật đầu.JPG
Tiên sinh Ốc Biển: Cực em rồi.
Tiên sinh Ốc Biển: Nhào lên.JPG
Vương Hỏa Hỏa: Ôm ôm.JPG
Sau khi quyết định thời gian và địa điểm tổ chức tiệc tân gia, thiệp mời cũng hoàn thành, Tạ Diễm tự mình làm thiệp điện tử gửi cho Tạ Tấn.
[Vương Hỏa Hỏa gửi cho bạn một thiệp mời điện tử]
Vương Hỏa Hỏa: Anh, em sắp chuyển sang nhà mới rồi.
Tạ Tấn ở xa tận thành phố Kinh, nghe tiếng thông báo liền mở WeChat, ấn mở thiệp mời do Tạ Diễm gửi.
Vừa nhìn thấy tấm thiệp tràn đầy sự ngây thơ, Tạ Tấn không khỏi bật cười. Chắc chắn đây là do Tạ Diễm tự thiết kế.
Anh nhìn kiểu nào cũng thấy nó siêu đáng yêu.
Anh nhìn thoáng qua thời gian tổ chức tiệc trên thiệp…
Ngày 15 tháng 11.
Tạ Tấn gọi thư ký tới, hỏi lịch trình của mình hai tuần tới, suy nghĩ một lúc, rồi nhờ thư ký đặt vé máy bay đến thành phố K vào tuần sau.
Chờ nhận được thông tin vé, Tạ Tấn mới phản hồi Tạ Diễm.
Xie: Chúc mừng.
Xie: Bá tổng Alaska vỗ tay.JPG
Xie: Tới đó anh sẽ đến.
Sau khi phản hồi Tạ Diễm, Tạ Tấn lại tiếp tục công việc.
Tạ Tấn đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, ngừng tay lại, ánh mắt nhìn ra cửa sổ sát đất gần đó, mày cau lại, không biết đang nghĩ gì.
Anh có chút do dự, cuối cùng tập trung ánh mắt, đưa ra quyết định.
Lại lấy điện thoại ra gọi cho Hành Đông đang ở nước A xa xôi.
Ở nước A lúc này là buổi tối, khi Tạ Tấn gọi điện sang, Tạ Hành Đông vẫn chưa ngủ.
Tạ Tấn rất hiếm khi gọi điện cho ông vào giờ này, Tạ Hành Đông tưởng là đã xảy ra chuyện gì, lo lắng hỏi: "Tạ Tấn, đã xảy ra chuyện gì à?"
Tạ Tấn vào thẳng vấn đề: "Ngày 15 này bé Diễm với Cố Ngộ Sâm tân gia nhà."
Tạ Hành Đông lập tức hiểu ý của Tạ Tấn, không chút do dự nói: "Ba biết rồi, tới đó ba sẽ về."
Tân gia của bé Diễm, có nhà mới rồi, người làm cha như ông nhất định phải trở về chứng kiến.
"Dì ở bên đó…" Tạ Tấn hỏi, lo lắng bà Hách sẽ không cho Tạ Hành Đông về nước.
Tạ Hành Đông: "Tình hình của bà ấy hiện tại đã tốt hơn nhiều rồi, ba về nước một hai ngày không sao đâu."
Sau khi nhận được câu trả lời của Tạ Hành Đông, Tạ Tấn lại nói với ông vài chuyện công việc rồi mới tắt máy, khôi phục trạng thái làm việc.
Trái lại, sau khi tắt máy, Tạ Hành Đông ngẩn người hồi lâu, trong lòng dâng lên loại cảm xúc khó tả.
Mặc dù chuyện chuyển nhà mới cũng không phải chuyện lớn, nhưng Tạ Diễm lại không nói với ông…
Tạ Hành Đông lắc lắc đầu, tự nhủ bản thân không nên nghĩ nhiều.
Tạ Diễm không nói với ông chuyện này, rất có thể là vì lo rằng hiện tại ông đang ở nước ngoài, không tiện về nước.
Đây là cách lý giải hợp lý mà Tạ Hành Đông nghĩ ra, nhưng ông lại không thể khống chế mình suy nghĩ theo hướng khác.
Ông không trách Tạ Diễm, ông chỉ trách bản thân. Tạ Diễm đã trưởng thành mà thiếu vắng ông nên mới tạo nên hậu quả không thể vãn hồi thế này.
Tạ Hành Đông thở dài, vẫn cảm thấy ngực hơi quặn thắt.
Đang định đứng dậy ra ngoài đi dạo hít thở không khí, điện thoại hiện lên thông báo của WeChat.
Ông tràn ngập mong đợi, ấn mở ra, là tin nhắn của Tạ Diễm.
Tiểu Diễm: Ba, con sắp chuyển nhà rồi.
Tiểu Diễm: Gấu trúc thăm dò.JPG
Tạ Hành Đông nhìn chằm chằm vào hai tin nhắn trên màn hình điện thoại một lúc lâu, chỉ cảm thấy buồn bực dồn nén trong ngực đã được đào thải hoàn toàn.
Hiện tại ông phấn khích vô cùng. Phấn khích đến nỗi muốn ra ngoài chạy vài vòng.
Tạ Hành Đông kiềm không nổi mà khóe miệng điên cuồng nhếch lên, ngón tay có hơi run phản hồi lại tin nhắn Tạ Diễm.
Tạ Hành Đông: Bao giờ? Tới đó ba sẽ bay về.
Tiểu Diễm: Ngày 15 tháng 11 ạ.
Tiểu Diễm: Xoa tay chờ mong.JPG
Tạ Hành Đông đột nhiên cảm thấy muốn khóc.
Suy nghĩ một chốc, ông gọi điện thoại.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, Tạ Hành Đông nói với người bên kia điện thoại: "Tiểu Triệu, trong tay có dự án sắp hoàn thành đúng không? Chọn hai căn biệt thự ở vị trí đẹp nhất cho bé Diễm."
"Tân gia nhà bé Diễm, người làm ba này đương nhiên phải mừng cho con trai rồi."
Tạ Hành Đông vui mừng khôn xiết, sau khi tìm được lý do tặng biệt thự cho Tạ Diễm đã chạy hai vòng quanh nhà.
***
Ở thành phố K xa xôi, Tạ Diễm hiển nhiên không biết sắp tới mình sẽ có thêm hai căn biệt thự đứng tên mình.
Ngày hôm sau, thiệp mời cũng đã được in xong.
Thiệp mời tân gia này mang theo tâm ý của Tạ Diễm. Nhận được thiệp mời, cậu phát cho đồng nghiệp làm chung trước, sau đó lại đến các bộ phận khác trong công ty, gửi cho từng người quen biết.
Rất có ý định khoe khoang thiên hạ.
Thiếu điều muốn khoanh tròn dòng chữ [Tiên sinh Cố Ngộ Sâm cùng tiên sinh Tạ Diễm kính mời] rồi đưa đến trước mặt tất cả người quen, niệm từng chữ cho bọn họ nghe.
Những người có cùng tâm trạng với Tạ Diễm còn có Cố Ngộ Sâm. Phàm là những ông chủ doanh nghiệp đã từng hợp tác với Cố Ngộ Sâm đều nhận được thiệp mời của anh.
Họ dường như định dùng tiệc tân gia này làm buổi diễn tập trước cho lễ cưới, trước tiên sẽ tuyên bố chủ quyền của nhau.
Biểu cảm của các nhà sếp lớn doanh nghiệp khi nhận được thiệp mời của Cố Ngộ Sâm vô cùng đặc sắc.
Thứ nhất, kinh ngạc vì dáng vẻ của thiệp mời. Phong cách đáng yêu thế này nhìn thế nào cũng không phù hợp với người giàu có nhất là Cố Ngộ Sâm này!
Thứ hai, càng kinh ngạc hơn chính là việc Cố Ngộ Sâm chuyển sang nhà mới!
Cố Ngộ Sâm mua nhà hả?
Cố Ngộ Sâm, cái người mà mấy năm trời mặc cùng một bộ âu phục đi dự tiệc ấy lại chịu chi tiền mua nhà!!
Lúc Cố Ngộ Sâm trở thành người giàu nhất bọn họ cũng không bất ngờ thế, nhìn tấm thiệp mời trên tay còn nghĩ là đưa nhầm, hoặc là người gửi thiệp mời này không phải là Cố Ngộ Sâm mà họ biết.
Vì thế có người còn nhắn tin cho Cố Ngộ Sâm dò hỏi thật hay giả.
Sau khi nhận được lời khẳng định, những người đó chỉ cảm thấy thế giới này thật thần kỳ. Vậy mà bọn họ còn có thể sống đến lúc nhìn thấy Cố Ngộ Sâm mua nhà.
Gà bằng sắt cũng có ngày rụng lông à?
Mấy người bạn tốt của Cố Ngộ Sâm hóng chuyện không chê chuyện lớn, nhân tiệc họp mặt cuối tuần, đã review chân thật về bộ dáng khiếp sợ của mấy ông lớn.
Trong đó, Chu Kỳ Tuấn là diễn đạt nhất, diễn dáng vẻ khiếp sợ của mấy ông lớn y như đúc.
Tạ Diễm ngồi một bên xem được một phen cười lớn. Nếu không có Cố Ngộ Sâm đỡ chắc cậu cười đến lăn xuống đất mất.
Sau khi cười xong, cậu còn cố tình phỏng vấn Cố Ngộ Sâm, hỏi: "Tiên sinh Cố, đối với việc sự keo kiệt bủn xỉn của anh ăn sâu vào lòng người này, anh có cảm nghĩ như thế nào ạ?"
Cố Ngộ Sâm sử dụng thuốc chữa bách bệnh: "Ai cũng có thể chịu khổ chỉ có vợ là không thể."
Đám bạn bè xung quanh đồng loạt “Xí”, đá bay bát thức ăn chó này.
Chỉ có Tạ Diễm là ôm eo Cố Ngộ Sâm cười sảng khoái, mặt mày hớn hở, ánh mắt long lanh, nhìn là biết đang chìm trong bể hạnh phúc.
Cố Ngộ Sâm cúi đầu nhìn cậu cười, khóe môi cũng giương lên theo.
Đám bạn nhìn thấy dáng vẻ này của họ, ai cũng không muốn làm bóng đèn, đành lặng lẽ ra ngoài chơi cái khác, nhường lại không gian cho đôi chồng chồng Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm.
Một đám chó độc thân vừa đi vừa đổ giấm…
Tình yêu ngọt ngào bao giờ mới đến lượt mình.
___________
Tác giả có lời muốn nói:
[Kịch nhỏ]