Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử
Chương 96: Những lựa chọn
Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhiều người tụ họp cùng ăn uống, không tránh khỏi chuyện rượu bia. Tạ Diễm uống được vài ly, nhưng rượu không ảnh hưởng gì bởi tửu lượng của cậu ấy khá tốt.
Ngược lại, Cố Ngộ Sâm lại bị Tạ Diễm cho thêm mấy ly và đã say xỉn sau bữa tối.
May mắn là hôm sau là cuối tuần, mẹ Trịnh Hàn Thịnh giữ họ lại thêm một đêm.
Họ được nghỉ ngơi ở phòng khách trên tầng hai.
Cố Ngộ Sâm từng ở đây trước đây, trong phòng vẫn còn đồ của anh, từ quần áo đến những bức ảnh kỷ niệm. Phòng này gần như đã được sắp xếp sẵn cho anh.
Sau khi bước vào, Tạ Diễm thấy những dấu tích của Cố Ngộ Sâm khắp nơi: vài tấm ảnh treo tường, những bộ quần áo cũ trong tủ.
Cố Ngộ Sâm hơi say, vừa vào phòng đã nằm xuống giường, ngồi thẫn thờ.
Tạ Diễm cười híp mắt, đi đến bên anh, đưa tay xoa trán Cố Ngộ Sâm, giả vờ hỏi: “Có cần gọi bác sĩ Lý mang chút dưa chuột không?”
Lần trước ở thành phố Kinh, Cố Ngộ Sâm cũng say như thế, nhất quyết đòi gọi bác sĩ Lý để lấy dưa chuột, khiến Tạ Diễm phải ôm anh vừa hôn vừa dỗ mới chịu ngoan.
Kể từ đó, Tạ Diễm chưa thấy Cố Ngộ Sâm say lần nào nữa.
Lần này, anh lại say, Tạ Diễm không thể bỏ lỡ cơ hội trêu ghẹo anh chút.
Ai mà bảo Cố Ngộ Sâm lúc say lại dễ thương đến thế chứ.
Ngồi thẫn thờ, nghe Tạ Diễm nói, Cố Ngộ Sâm như sực nhớ ra điều gì, vội lục túi lấy điện thoại: “Đúng rồi… Phải, phải gọi bác sĩ Lý…”
Nói xong, anh thật sự mở wechat ra tìm ảnh đại diện của bác sĩ Lý.
Tạ Diễm thấy anh làm thật, vội giật lấy điện thoại: “Đừng, em nói đùa thôi.”
Do động tác quá nhanh, Cố Ngộ Sâm bị ngã lăn ra giường. May mà Tạ Diễm đã cướp được điện thoại của anh.
Ngay sau đó, Tạ Diễm cảm nhận được bàn tay của Cố Ngộ Sâm siết chặt eo mình, khiến cậu cảm thấy trời đất quay cuồng, rồi bị anh đè xuống giường.
Cố Ngộ Sâm nhìn cậu cười, đôi mắt hơi mơ màng nhưng vẫn tỉnh táo.
Tạ Diễm ngẩng đầu cắn nhẹ vào mặt anh: “Anh không say.”
“Hơi hơi thôi.” Cố Ngộ Sâm trả lời. “Nhưng chưa đến mức bất tỉnh.”
Tạ Diễm cố ý dùng đầu gối đẩy anh: “Vậy anh có muốn gọi xin dưa chuột của bác sĩ Lý nữa không?”
Nét mày anh thoáng chút tinh nghịch.
Trò đùa này không thể bỏ qua.
Cố Ngộ Sâm nheo mắt hỏi lại: “Chuyện này không phải em có tiếng nói nhất sao?”
“Em chẳng biết gì hết.” Tạ Diễm giả ngu.
Vừa dứt lời, Cố Ngộ Sâm đã hôn cậu, giọng ngọng nghịu: “Là lỗi của anh, giờ anh sẽ cho em biết.”
Tạ Diễm ôm cổ anh, ngẩng đầu hôn lại.
Dù họ có “biết” hay không, nhưng rõ ràng họ đang ở nhà của cậu mợ, không nên tìm hiểu tường tận mọi chuyện.
Họ vờn nhau trên giường một lúc, rồi Tạ Diễm lấy bộ đồ mặc hàng ngày của Cố Ngộ Sâm đi vào phòng tắm.
Sau khi anh tắm xong, cậu chui vào lòng anh, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Thường thì Tạ Diễm rất kén giường, nhưng khi có Cố Ngộ Sâm bên cạnh, dù ở nơi xa lạ, cậu vẫn ngủ ngon.
Đêm đó, cậu ngủ thật sâu. Sáng hôm sau, trời đã sáng.
Tạ Diễm dậy lúc sáu giờ hơn, nhưng Cố Ngộ Sâm vẫn còn ngủ.
Hiếm khi cậu dậy sớm hơn anh, nên nằm lì trên giường, ôm chặt lấy Cố Ngộ Sâm.
Tạ Diễm mặc áo của anh, được anh ôm trong lòng, cảm giác toàn thân được bao phủ bởi hơi thở của anh khiến cậu vô cùng dễ chịu và an tâm.
Tạ Diễm nằm thêm một lúc, đến khi Cố Ngộ Sâm thức dậy mới dậy theo.
Cậu vươn vai, lấy điện thoại xem giờ, phát hiện vài tin nhắn chưa đọc.
Người gửi là Tạ Tấn.
Anh cả: Anh có việc gấp, phải đi công tác ở nước A.
Anh cả: Chắc sẽ đi khoảng nửa tháng.
Anh cả: Chủ tịch Alaska vẫy tay.
Tin nhắn gửi lúc mười giờ hơn tối qua, nhưng hôm qua Tạ Diễm ngủ sớm nên không kịp xem.
Cậu gọi lại cho Tạ Tấn, nhưng nghe thấy “thuê bao đã tắt máy”. Chắc anh ấy đang trên máy bay.
Sau khi suy nghĩ, Tạ Diễm trả lời tin nhắn.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc gật đầu.
Vương Hỏa Hỏa: Xuống máy bay nhớ nhắn em.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc vẫy tay.
Tạ Tấn thường xuyên đi công tác, nên Tạ Diễm không nghi ngờ gì. Sau khi trả lời xong, cậu vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Khi Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm xuống lầu, mẹ Trịnh Hàn Thịnh đang ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng. Thấy họ xuống, bà tươi cười chào buổi sáng, hỏi: “Hôm nay là cuối tuần, sao hai đứa không ngủ thêm đi?”
“Tối hôm qua ngủ sớm ạ.” Cố Ngộ Sâm trả lời, rồi định vào bếp phụ.
Nhưng vừa bước vào đã bị mẹ đuổi ra: “Chỗ này để mẹ làm, con dẫn bé Diễm ra ngoài đi dạo đi. Hôm nay là cuối tuần, con và bé Diễm đừng vội về nhé, đến trưa hay tối rồi hãy về.”
Nhà của Cố Ngộ Sâm là biệt thự lưng chừng núi, môi trường thanh tĩnh, không khí trong lành.
Từ biệt thự có lối đi bộ ra ngoài, Cố Ngộ Sâm nắm tay Tạ Diễm cùng đi dạo, thậm chí còn nghe được tiếng chim ríu rít bên tai.
Nửa tiếng sau, họ thong thả trở về. Mẹ Trịnh đã chuẩn bị xong bữa sáng, thấy họ quay về, bà gọi vào ăn cùng.
Không lâu sau, Trịnh Hàn Thịnh ngáp ngủ, từ trên lầu đi xuống. Cậu vẫn chưa tỉnh, ngồi vào bàn, lấy bánh quẩy.
Nhưng bị mẹ túm tóc: “Tóc của con thế nào hả?”
Trịnh Hàn Thịnh cứng người. Chết mẹ! Quên mang tóc giả rồi!
“Mẹ.” Trịnh Hàn Thịnh rụt tay lại, cười nịnh: “Con nói đây là tóc giả, mẹ tin không ạ?”
Mẹ Trịnh có tin không?
Thay vì câu trả lời, bà túm tóc anh: “Con tưởng mẹ dễ bị lừa à?”
Da đầu đau nhói khiến Trịnh Hàn Thịnh kêu lên, vội đứng dậy: “Mẹ! Mẹ…”
“Mẹ bình tĩnh nghe con nói, con sẽ nhuộm lại tóc ạ!”
“Trịnh Đặc Đặc ơi là Trịnh Đặc Đặc, con dám lừa mẹ bằng tóc giả?” Mẹ Trịnh vừa tức giận vừa xót con.
Trịnh Hàn Thịnh không sợ chết, lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với mẹ, rồi nói: “Mẹ, mẹ đã chấp nhận cái tên Đặc Đặc của con, vậy mẹ cũng nên chấp nhận sở thích của con đi chứ?”
“Sở thích?” Mẹ Trịnh cười gằn: “Mẹ không quan tâm là con định nhuộm tóc thành màu xanh lá luôn à?”
Trịnh Hàn Thịnh gật đầu: “Đúng, con định làm vậy.”
…
Tạ Diễm đứng bên cạnh xem họ mẹ con Trịnh giao lưu, không những không thấy ồn ào mà còn cảm thấy vui, như đang xem hài kịch.
Lúc ấy, Tạ Diễm thoáng ao ước mối quan hệ mẹ con như thế này. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua, cậu nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Làm người phải biết đủ. So với trước kia, giờ cậu đã hạnh phúc nhất rồi.
Một bàn tay nắm lấy tay Tạ Diễm, nhẹ nhàng bóp bóp.
Tạ Diễm nghiêng đầu, nhìn thấy gương mặt điển trai của Cố Ngộ Sâm, cậu cười tự nhiên, trong mắt như chứa cả dải ngân hà, tràn ngập bóng hình anh.
Đến trưa, sau bữa trưa, Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm rời khỏi nhà mẹ Trịnh.
Vì hôm nay là cuối tuần, họ không về căn hộ cũ mà đến biệt thự của anh.
Vừa về đến nhà, Tạ Diễm nhận được điện thoại của Tạ Tấn.
***
Tạ Tấn vừa xuống máy bay, khi khởi động lại điện thoại, thấy tin nhắn của Tạ Diễm, liền gọi lại báo bình an.
Sau cuộc gọi, Tạ Tấn ngã người ra sau, mệt mỏi ngồi lên ghế sau ô tô, đưa tay xoa trán.
Cảnh tượng bên ngoài cửa sổ lướt qua, đầu óc Tạ Tấn rối bời, không biết mình đang nghĩ gì.
Mãi đến khi tài xế quay ra sau nói: “Sếp Tạ, đến rồi.”
Xe dừng trước cửa khách sạn.
Tạ Tấn lắc đầu, cố gắng tỉnh táo.
Cảm ơn tài xế xong, anh xuống xe, đi vào khách sạn.
Nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau sẽ đến viện dưỡng lão thăm bà Hách.
Tạ Hành Đông biết Tạ Tấn đến, nên đứng ở cửa đợi.
Mười mấy phút sau, xe màu đen dừng trước viện dưỡng lão, Tạ Tấn bước xuống, nhìn thấy Tạ Hành Đông liền chạy tới: “Ba.”
“Tới rồi à?” Tạ Hành Đông vỗ vai anh: “Đi thôi, chắc dì con đã dậy rồi đó.”
Đây là viện dưỡng lão tư nhân sang trọng, diện tích rộng lớn, mỗi bệnh nhân đều được sắp xếp trong biệt thự riêng biệt, ngày nào cũng có người chăm sóc đặc biệt. Môi trường tốt, cả về xanh hóa lẫn cơ sở vật chất.
Hai cha con cùng nhau đến biệt thự của bà Hách. Lúc đầu im lặng, bầu không khí hơi lúng túng. Đến cửa biệt thự, bước chân của Tạ Tấn đột nhiên dừng lại.
“Ba.” Tạ Tấn gọi Tạ Hành Đông: “Con có chuyện phải nói trước với ba.”
“Con nói đi.” Tạ Hành Đông nghe ra sự nghiêm túc trong giọng con trai, biết có chuyện quan trọng.
Tạ Tấn lựa lời: “Ba, lúc trước con có nói với ba, con có người trong lòng rồi, nhưng chưa nói rõ, người đó là đàn ông.”
Tạ Hành Đông choáng váng, ngây người nhìn đứa con trai mà ông từng tự hào. Lúc này, ông chỉ thấy sự kiên quyết trong mắt con trai.
Tạ Hành Đông hiểu rõ Tạ Tấn, một khi đã quyết, sẽ không thay đổi, nhất là chuyện trọng đại như hôn nhân.
Một hồi lâu sau, Tạ Hành Đông thỏa hiệp: “Ba biết rồi, khi nào có thời gian thì dẫn đến cho ba xem thử.”
Ngoài ra, ông không nói thêm gì.
Ông không định can thiệp chuyện tình cảm của Tạ Tấn, nhưng cũng không thể chấp nhận ngay được, cần thời gian để tiếp nhận.
Tạ Hành Đông đổi đề tài: “Vào thăm dì con đi… Có chuyện gì cần nói rõ thì nhân hôm nay nói luôn đi.”
Tạ Tấn: “Con biết rồi ạ.”
Phòng bà Hách ở tầng hai, khi Tạ Tấn lên, bà đã dậy, ngồi ngoài ban công phơi nắng.
Nghe tiếng gõ cửa, bà gọi vào, thấy Tạ Tấn, thoáng kinh ngạc: “Tạ Tấn, sao con lại ở đây?”
Tạ Tấn đến bên bà Hách.
Ánh nắng buổi sớm chiếu lên người bà khiến bà trông vô cùng thanh nhã, dịu dàng, khó mà nhận ra nội tâm bà chứa đựng một con thú dữ, luôn mưu toan khống chế đại cục.
“Dì.” Tạ Tấn gọi, giọng bất giác xa cách.
Bà Hách bảo anh ngồi xuống, hỏi: “Con ăn sáng chưa? Để dì nói Feisi chuẩn bị cho con.”
Feisi là y tá chăm sóc bà Hách.
Tạ Tấn: “Dì không cần bận tâm, lần này con đến, ngoài thăm dì, còn có chuyện muốn nói với dì.”
Bà Hách bị thái độ trịnh trọng quá mức của Tạ Tấn làm sửng sốt, ngước nhìn anh, linh cảm chẳng lành.
“Có chuyện gì thì để sau đi, ăn sáng trước đã.” Bà Hách theo bản năng né tránh.
“Con ăn sáng rồi.” Giọng Tạ Tấn nặng nề hơn, biết bà đang trốn tránh, anh mở đầu nhẹ nhàng: “Dì, con muốn nói về chuyện xem mắt.”
“Chuyện xem mắt…” Bà Hách thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt không còn bối rối, dùng dáng vẻ như mẹ hiền nhìn Tạ Tấn: “Con không thích Tô Diệc à? Không thích cũng không sao, dì có thể giới thiệu cho con thêm vài người nữa.”
“Con đã có người trong lòng rồi ạ.” Tạ Tấn kiên định: “Nên dì không cần giới thiệu nữa.”
Bà Hách nhíu mày, gặng hỏi: “Là con gái cưng nhà nào? Trông thế nào? Tốt nghiệp trường nào? Có giúp ích cho sự nghiệp của con không?”
Giọng gấp gáp, như thể nếu người trong lòng của Tạ Tấn không đáp ứng điều kiện, bà sẽ không thể chấp nhận nổi.
Tạ Tấn thành thật: “Đó không phải là con gái nhà quyền quý nào, người đó rất đẹp, trong mắt con không ai đẹp hơn, đó là bác sĩ, quan trọng nhất, người đó là đàn ông.”
“Đàn ông!!!” Giọng bà Hách đột nhiên cao vút, sắc bén: “Sao con có thể thích đàn ông được chứ? Sao con có thể thích đàn ông được?”
Bà như tự hỏi tự trả lời, ánh mắt lóe tia độc ác: “Chắc chắn là do Tạ Diễm! Chắc chắn Tạ Diễm đã lây cái bệnh đồng tính luyến ái cho con đúng không?” Bà bắt lấy tay Tạ Tấn, giọng rít từ kẽ răng: “Sao nó dám lây cái bệnh cho con chứ? Sao nó dám!”
Tạ Tấn đoán trước là bà sẽ kích động, nhưng không nghĩ sẽ liên lụy đến Tạ Diễm.
Anh nhắm mắt, gỡ bàn tay bà Hách ra.
Nhưng bà Hách vẫn đắm chìm trong cảm xúc, không cảm nhận thấy sự biến hóa tâm trạng của Tạ Tấn, câu nào câu nấy đều chỉ trích Tạ Diễm, cuối cùng còn đòi bắt Tạ Diễm sinh con với phụ nữ để nối dõi tông đường.
“Đủ rồi!” Tạ Tấn không chịu nổi, ngắt lời bà Hách: “Dì, chuyện này không liên quan gì đến Tạ Diễm!”
“Sao không liên quan!” Bà Hách nhìn Tạ Tấn, mắt tràn ngập sự điên rồ: “Nếu không phải tại nó thì sao con thích đàn ông được?”
“Từ đầu dì không nên sinh nó ra!” Bà Hách nghiến răng: “Nó là con trai dì, không có quyền lựa chọn!”
Tạ Tấn cười lạnh: “Dì à, dì có bao giờ nghĩ, Tạ Diễm có thể cũng không muốn làm con của người không?”
“Nó là con trai dì, không có quyền lựa chọn!” Bà Hách thản nhiên.
Tạ Tấn: “Nhưng trước hết, em ấy là con người độc lập, rồi sau đó mới là con của dì. Bé Diễm không phải là công cụ của dì, cho dù dì cảm thấy hổ thẹn hay thiếu thốn, nhưng đó là chuyện của dì, không liên quan gì đến bé Diễm. Dì không thể trút cảm xúc của mình lên bé Diễm được.”
Tạ Tấn nhìn xuống bà Hách: “Con cảm ơn dì vì bao năm dì đã hết lòng vì con, là người được lợi, con không có tư cách chỉ trích dì. Nhưng hôm nay, con có mấy lời không thể không nói, con sợ nếu không nói ra, sau này bé Diễm sẽ chịu nhiều tổn thương hơn.”
“Con và bé Diễm đều là cá thể độc lập, tụi con có suy nghĩ và lựa chọn riêng. Dì dùng cái gọi là tình mẹ con thiêng liêng để giam giữ bé Diễm hơn hai mươi năm, mưu đồ khống chế cuộc đời em ấy. Hiện tại, dì còn dùng cái gọi là đạo đức để kìm kẹp con, muốn con đi theo hướng phát triển mà dì muốn…”
Nói đến đây, Tạ Tấn dừng một chốc rồi nói tiếp: “Con tin rằng, nếu mẹ con còn tại thế, bà ấy chắc chắn sẽ hy vọng con có thể hạnh phúc, có thể tự do lựa chọn, có thể tự lựa chọn người mình yêu. Bà sẽ luôn tôn trọng mọi lựa chọn của con, cũng sẽ không hy sinh lợi ích của người khác để tốt cho con…”
“Vậy nên con muốn hỏi dì.” Ánh mắt Tạ Tấn lạnh dần, từ ngữ thốt ra như dao sắc: “Rốt cuộc dì chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện của bạn thân? Hay chỉ đơn giản là đang tận hưởng sự vui sướng khi điều khiển cuộc đời người khác?”
Tạ Tấn không khỏi nghĩ đến những lời bác sĩ điều trị chính của bà Hách nói hôm qua khi anh liên hệ.
… Bà Hách thật sự có bệnh về tâm lý, nhưng gốc rễ vấn đề đều bắt nguồn từ h*m m**n khống chế mãnh liệt của bà. Mỗi khi h*m m**n không được thỏa mãn, bà sẽ mất kiểm soát cảm xúc.
Bà Hách bị câu hỏi của Tạ Tấn làm ngẩn người.
Câu hỏi của Tạ Tấn phủ nhận hoàn toàn những hy sinh của bà dành cho anh bao nhiêu năm qua.
Không lời phủ nhận nào có thể đả kích bà mạnh hơn lời của Tạ Tấn.
Gần ba mươi năm, bà Hách hết lòng vì Tạ Tấn, những gì mẹ ruột làm được bà cũng làm được, mẹ ruột không làm được bà cũng làm được.
Tạ Tấn có tư cách gì mà nói bà như thế?
Tạ Tấn hiểu được bà Hách đang nghĩ gì.
Anh đứng thẳng, cúi người chào bà thật sâu.
Mặc kệ bà Hách đối tốt với anh vì mục đích gì, anh cũng chính là “người được lợi”, dù cái “tốt” đó đi kèm sự hy sinh vô tận của Tạ Diễm, cũng đã trở thành gông xiềng nặng nề trên người anh.
Lâu sau, Tạ Tấn đứng thẳng.
Anh nhìn thẳng vào bà Hách, kiên quyết: “Dì, con không muốn dì lợi dụng Tạ Diễm nữa, cũng không muốn dì coi em ấy là vật sở hữu của dì. Em ấy đã không muốn gặp mặt dì, dì cũng đừng quấy rầy em ấy, dưới bất kỳ hình thức nào.”
“Trước đây con không thể thay đổi được hiện trạng, nhưng hiện tại, có rất nhiều chuyện con có thể làm được.”
Tạ Tấn: “Con nói đến đó thôi, con hy vọng dì có thể chữa trị thật tốt, sớm ngày khỏi bệnh.”
Dứt lời, Tạ Tấn xoay người rời đi không chút do dự.
Mãi đến khi cửa phòng đóng lại, nét mặt đau khổ của bà Hách lập tức trở nên vặn vẹo, bà điên cuồng đập phá đồ trong phòng.
Bà gào thét điên cuồng.
Tại sao?
Tụi nó, một do bà sinh ra, một do bà nuôi dưỡng, tại sao tụi nó không chịu nghe lời, sống theo sự sắp xếp của bà?
Tạ Hành Đông đứng ngoài cửa, nghe tiếng động, thở dài.
Ông đã nghe Tạ Tấn nói về chuyện của Tô Diệc, mới biết bà Hách vẫn làm tổn hại đến Tạ Diễm.
Ông coi đó là điều đương nhiên.
Ông nghĩ rằng sau khi ly hôn, bà Hách gỡ được gông xiềng của nhà họ Tạ, sẽ ngộ ra rồi sẽ khỏe lên.
Hiện tại, tâm bệnh của bà Hách không hẳn đến từ nhà họ Tạ, cũng không đến từ sự hối hận đối với bạn thân, mà đến từ chính h*m m**n khống chế mãnh liệt của bà.
Tạ Hành Đông đứng trước cửa phòng rất lâu, nhưng không vào.
Mãi đến lúc tiếng động trong phòng giảm bớt, ông mới bảo y tá vào xem.
Ngày hôm sau, tin tức Tạ Hành Đông và bà Hách ly hôn lan truyền ra ngoài.
Bà Hách đang ở nước A nhưng vẫn có thể gây chuyện cho Tạ Diễm như trước, nhờ thân phận nữ chủ nhà họ Tạ. Giờ thân phận đó mất, còn ai nể mặt bà nữa?
Chuyện này nhanh chóng đến tai bà Hách.
Lần này, bà mới nhận ra Tạ Hành Đông làm thật.
Trước đó đã ly hôn nhưng không công khai, khiến bà Hách nhìn ra Tạ Hành Đông có ý định tái hôn, nên không mấy lo lắng.
Giờ Tạ Hành Đông đã công khai tin tức ra ngoài, để mọi người đều biết, chính là vò mẻ không sợ rơi, tự tay đánh tan hy vọng tái hợp của họ.
Không chỉ vậy, một tuần sau, Tạ Hành Đông rời nước A, trở về nước.
Điều này khiến bà Hách hoảng loạn tột độ.
Đứng trước căn biệt thự chỉ còn lại người chăm sóc, bà đột nhiên hối hận.
Vốn dĩ bà có thể có tương lai tươi đẹp, nhưng tại sao lại thành ra thế này?
Nếu ngay từ đầu bà đối xử tốt với Tạ Diễm, liệu mọi chuyện có khác hơn không?
(Xin lỗi cho Gà xen ngang chớ khó chịu ghê hồn =))
***
Chuyện ly hôn của Tạ Hành Đông và bà Hách không phải chuyện nhỏ. Với Bất động sản Hành Đông, nhân viên càng tò mò, vài ngày sau, Tạ Diễm cũng nghe được chuyện này.
Nghe tin, cậu sững sờ hồi lâu.
Không biết diễn tả tâm trạng, vô cùng phức tạp, trong phức tạp còn pha chút tê dại.
Tạ Diễm ngồi ngu người trong văn phòng một lúc, sau đó lấy điện thoại nhắn tin cho Cố Ngộ Sâm.
Vương Hỏa Hỏa: Ba mẹ em ly hôn rồi.
Vương Hỏa Hỏa: Không biết tại sao nhưng em không cảm thấy đau lòng.
Vương Hỏa Hỏa: Em như thế có phải hơi không ổn không?
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc gãi đầu.
Sau khi gửi tin nhắn, Tạ Diễm ném điện thoại lên bàn, lại ngồi đờ đẫn nhìn xa xăm.
Cậu cũng không nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn.
Hơn hai mươi phút sau, một bàn tay ấm áp quen thuộc áp lưng, xoa nhẹ.
Tạ Diễm ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của Cố Ngộ Sâm, trong mắt anh chỉ toàn hình bóng của mình.
“Sao anh tới đây?” Tạ Diễm hỏi.
Cố Ngộ Sâm cúi đầu, hôn lên trán Tạ Diễm: “Anh cảm nhận được bé ốc mượn hồn yêu dấu của anh đang cần đến anh, nên anh muốn đến ôm em ấy một cái.”
_____
[Kịch nhỏ]
Cua Bá Vương nhìn cái vỏ ốc biển mình từng dùng bị nứt mất tiêu, tâm trạng không vui.
Nhưng rất nhanh, Tiên sinh Ốc Biển lại tìm được bạn ấy, tấm lòng dường như nhẹ nhõm hơn.