Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử
Chương 95: Tận dụng mọi cơ hội để 'Đặc'
Lóe Hôn - Già Phê Sắc Đích Đoàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Diễm không ngờ rằng ngay cả khi đã rời xa thế gian, mình vẫn có thể gặp lại Trịnh Hàn Thịnh như thế này. Cậu nghĩ rằng thời còn học đại học chính là đỉnh cao nhất của Trịnh Hàn Thịnh rồi, bởi gu thẩm mỹ của cậu ấy thật sự độc nhất vô nhị.
Trước đây, khi còn là trợ lý của Cố Ngộ Sâm, Trịnh Hàn Thịnh luôn diện những bộ âu phục gọn gàng, giày da bóng loáng.
Tạ Diễm uống một ngụm nước để định thần rồi kéo Trịnh Hàn Thịnh đến bên cạnh mình, hỏi: "Sao em lại ở đây?"
"Anh em không nói với anh sao?" Trịnh Hàn Thịnh hỏi ngược lại. "Là anh ấy bảo em tạm thời đến đây làm việc thôi."
Tạ Diễm suy nghĩ một lúc, đoán được nguyên nhân Cố Ngộ Sâm đưa Trịnh Hàn Thịnh đến đây. Chắc hẳn là vì chuyện của Tô Diệc.
Cậu xua tay: "Anh biết rồi, em tự tìm chỗ ngồi đi."
"Dạ!" Trịnh Hàn Thịnh trả lời to rõ ràng.
Thực ra, trước đó Trịnh Hàn Thịnh vẫn có chút lo lắng. Mặc dù Cố Ngộ Sâm cho phép cậu đến Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh làm việc, nhưng quan trọng nhất vẫn là quyết định của Tạ Diễm. Nếu Tạ Diễm không đồng ý cho cậu ở lại, thì cậu buộc phải cuốn gói về lại YC.
Điều khiến Trịnh Hàn Thịnh khó lòng chấp nhận nhất không phải là chuyện đó, mà là nếu muốn quay lại YC làm việc, cậu buộc phải nhuộm tóc đen trở lại và không được diện những bộ quần áo sặc sỡ như trước.
Trịnh Hàn Thịnh hứng khởi đi tìm chỗ ngồi, vô tình ngồi cạnh An Viễn Hề.
An Viễn Hề nhìn Trịnh Hàn Thịnh, nói: "Đặc Đặc, hôm nay trông mày chất phết nhờ." Vẻ mặt hơi ngưỡng mộ.
Hai người quen biết nhau từ khi về quê Cố Ngộ Sâm. Lúc đó, tóc Trịnh Hàn Thịnh vẫn còn đen, mặc áo thun quần jean, so với bây giờ đúng là một trời một vực.
Trước khi Trịnh Hàn Thịnh đến văn phòng, An Viễn Hề phải nhìn chằm chằm khá lâu mới nhận ra cậu ta.
Rất ít người có thể thẩm thấu được gu thẩm mỹ của Trịnh Hàn Thịnh, điều này khiến cậu cảm thấy vô cùng cô đơn. Nhưng giờ nhìn thấy phản ứng của An Viễn Hề, Trịnh Hàn Thịnh cảm thấy mình đã tìm được tri kỷ.
Cậu lập tức trình bày ý tưởng về outfit hiện tại với An Viễn Hề.
An Viễn Hề cũng nghiêm túc lắng nghe rồi hỏi: "Vậy sao trước kia mày không mặc kiểu này?"
Trịnh Hàn Thịnh thở dài: "Người làm công ăn lương như chúng ta, đâu phải muốn gì là được nấy."
Trịnh Hàn Thịnh và An Viễn Hề hợp nhau đến bất ngờ. Trong khi đó, Tạ Diễm nhắn tin cho Cố Ngộ Sâm về chuyện của Trịnh Hàn Thịnh.
Vương Hỏa Hỏa: Sao anh gửi Đặc Đặc qua chỗ em làm việc vậy?
Vương Hỏa Hỏa: Không phải là để giám sát em đấy chứ?
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc thăm dò.JPG
Cố Ngộ Sâm đang bận nên không trả lời ngay. Khoảng nửa tiếng sau, Tạ Diễm mới nhận được hồi âm.
Tiên sinh Ốc Biển: Nhào lên.JPG
Tiên sinh Ốc Biển: Ừm, nó chính là tai mắt của anh đó.
Cố Ngộ Sâm không chút áp lực thừa nhận rằng anh để Trịnh Hàn Thịnh đến để "giám sát" Tạ Diễm.
Dĩ nhiên Tạ Diễm biết anh đang nói đùa.
Mặc dù Tạ Diễm không rõ khâu nào có vấn đề khiến Tô Diệc cảm thấy việc lấy lòng cậu quan trọng hơn việc trực tiếp theo đuổi Tạ Tấn, nhưng cậu có linh cảm rằng Tô Diệc chắc chắn không phải là kẻ duy nhất.
Có lẽ sau này sẽ còn nhiều người khác có mục đích không tốt muốn lợi dụng cậu để tiếp cận Tạ Tấn. Tất nhiên, sẽ có những trường hợp mà cậu khó lòng từ chối được. Giờ Cố Ngộ Sâm cử Trịnh Hàn Thịnh đến, mục đích chính là dùng Trịnh Hàn Thịnh làm bia đỡ đạn cho cậu.
Nếu Cố Ngộ Sâm muốn giám sát cậu, người đến chắc chắn không phải là Trịnh Hàn Thịnh, mà là kẻ hoàn toàn xa lạ đối với Tạ Diễm.
Để Trịnh Hàn Thịnh đến đây chính là muốn quang minh chính đại bày tỏ chuyện này trước mặt Tạ Diễm, để nói với cậu: "Anh đưa Trịnh Hàn Thịnh đến để giúp đỡ em."
Ngoài ra, không còn mục đích nào khác.
Tạ Diễm không nhịn được, cong khóe môi, cảm giác lòng mình tràn ngập hạnh phúc.
Vương Hỏa Hỏa: Vậy thì em sẽ miễn cưỡng chấp nhận sự giám sát của anh.
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc kiêu ngạo.JPG
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc xoay vòng.JPG
Cố Ngộ Sâm nhìn thấy những sticker gấu trúc trên màn hình, gương mặt hiện lên nét cười dịu dàng.
Nhưng giây tiếp theo, Cố Ngộ Sâm nhận được một tệp tin, biết được người đưa ra chủ ý cho Tô Diệc tiếp cận Tạ Diễm là ai, nét mặt anh lập tức trở nên lạnh lẽo.
Trước khi bà Hách ra nước ngoài chữa bệnh, bà có qua lại với mẹ của Tô Diệc. Chuyện cho Tạ Tấn và Tô Diệc tìm hiểu nhau cũng là ý của hai mẹ, hai nhà môn đăng hộ đối, tuổi tác của Tô Diệc và Tạ Tấn cũng xấp xỉ nhau.
Sau khi mẹ của Tô Diệc thương lượng xong với bà Hách, bà nhờ chồng mình bàn với Tạ Hành Đông chuyện kết thông gia. Tạ Hành Đông thấy Tạ Tấn cũng sắp ba mươi, lại có ấn tượng tốt với Tô Diệc, nên ông cũng muốn se duyên.
Đến đây vẫn là chuyện kết thông gia bình thường trong giới thượng lưu.
Chuyện vẫn sẽ bình thường nếu bà Hách không hiến kế cho Tô Diệc. Ấn tượng Tạ Tấn để lại cho người khác là vô cùng lạnh lùng, khó mà tiếp cận. Bà Hách chỉ điểm cho cô dùng Tạ Diễm làm khởi điểm, lợi dụng cảm giác tội lỗi của Tạ Tấn đối với Tạ Diễm để ép buộc anh ấy.
Sau khi xem xong, ánh mắt Cố Ngộ Sâm tối sầm.
Anh không ngờ bà Hách đã xuất ngoại rồi vẫn còn gây chuyện làm phiền người khác được.
Cố Ngộ Sâm không chút do dự, lập tức chuyển tiếp phần tập tin này cho Tạ Tấn.
Cũng không kèm theo lời nhắn gì.
Mười mấy phút sau, Tạ Tấn gửi tin nhắn đến.
Xie: Tôi biết rồi.
Xie: Tôi đã đặt vé máy bay đến nước A, tôi sẽ giải quyết dứt điểm, sẽ không để dì ấy ảnh hưởng đến bé Diễm nữa.
Cố Ngộ Sâm nhìn thấy tin nhắn này, suy nghĩ một lúc rồi trả lời lại.
Cố Ngộ Sâm: Tôi hy vọng không có lần sau.
Tạ Tấn không trả lời tin nhắn của Cố Ngộ Sâm, anh ấy cũng không hy vọng có lần sau.
Cả hai người cùng chung chí hướng, đều không nói chuyện này với Tạ Diễm. Khoảnh khắc bà Hách xuất ngoại, bà đã không cần phải xuất hiện trong cuộc sống của Tạ Diễm nữa rồi.
Cố Ngộ Sâm thoát khỏi khung chat với Tạ Tấn đã thấy Tạ Diễm gửi tin nhắn đến.
Bé con Ốc Mượn Hồn: [hình ảnh]
Bé con Ốc Mượn Hồn: Hôm nay Đặc Đặc tỏa sáng thật đó.
Tạ Diễm gửi cho anh ảnh chụp tạo hình hôm nay của Trịnh Hàn Thịnh.
Cố Ngộ Sâm chưa bấm vào xem ảnh nên cứ tưởng là mớ meme trẩu tre mà Tạ Diễm và Trịnh Hàn Thịnh lúc trước thường gửi.
Bấm vào xem rồi mới biết, hóa ra là trẩu tre bản đặc biệt.
Có điều Cố Ngộ Sâm đã quá quen rồi. Trước khi Trịnh Hàn Thịnh đến YC làm việc, cậu ta luôn ăn mặc theo phong cách này. Sau này vì yêu cầu công việc nên Trịnh Hàn Thịnh mới bị cưỡng ép thay đổi tạo hình.
Giờ Cố Ngộ Sâm nhìn thấy Trịnh Hàn Thịnh trở về phong cách HKT, anh cảm thấy khá hoài niệm.
Cố Ngộ Sâm: Tạm thời thả tự do cho nó ít hôm.
Đấy là anh nói với Tạ Diễm thôi, mới quay đầu đã nhắn ngay cho Trịnh Hàn Thịnh.
Cố Ngộ Sâm: Nhớ kiểm tra email.
Lúc Trịnh Hàn Thịnh nhận được tin nhắn này là lúc cậu ta đang trò chuyện vui vẻ với An Viễn Hề.
Nhìn thấy người gửi tin nhắn là Cố Ngộ Sâm, da đầu Trịnh Hàn Thịnh tê rần, gấp rút lôi máy tính ra kiểm tra email hệ thống làm việc OA của YC.
Sau khi nhìn thấy nguyên một trang việc cần làm lít nhằng nhịt, cậu ta không thể khỏi rơi lệ.
Không! Phải! Đã! Đến! Bộ! Phận! Chăm! Sóc! Sức! Khỏe! Và! Dưỡng! Sinh! Rồi! À!
Sao vẫn còn lắm việc cần phải làm như thế chứ hả?
Trịnh Hàn Thịnh định nhắn tin chất vấn Cố Ngộ Sâm, nhưng Cố Ngộ Sâm đã ra đòn phủ đầu.
Cố Bóc Lột: Làm gì có chuyện không làm gì mà cũng được nhận hai đầu lương.
Đặc Đặc đặc biệt chói: !!!
Cứ tưởng đâu anh trai mình đã bị Tạ Diễm thay đổi mà bỏ đi cái thói keo kiệt bủn xỉn. Hiện tại xem ra, bản chất anh trai cậu ta vẫn như cũ, chỉ khác mỗi việc Cố Ngộ Sâm trước mặt Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm trước mặt những người còn lại.
Tạ Diễm nghe tiếng khóc than của Trịnh Hàn Thịnh từ xa, cũng có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Vương Hỏa Hỏa: Anh lại giao thêm nhiệm vụ gì cho Đặc Đặc rồi?
Vương Hỏa Hỏa: Gấu trúc nghi ngờ.JPG
Tiên sinh Ốc Biển: Hệ thống làm việc từ xa của YC vừa cập nhật.
Tạ Diễm đã hiểu.
Sau đó, lúc đi qua chỗ của Trịnh Hàn Thịnh, cậu đưa tay xoa nhẹ mái tóc đỏ rực của Trịnh Hàn Thịnh.
Trịnh Hàn Thịnh ngẩng đầu, ánh mắt vô cùng đáng thương nhìn Tạ Diễm.
Mái tóc đỏ rực rỡ làm nổi bật sắc mặt trắng bệch của cậu ta, trông rất đáng thương.
Tạ Diễm lấy cho cậu ta một ly nước: "Bộ phận của chúng ta đã lười biếng quá lâu rồi, cũng đã đến lúc tăng hiệu suất làm việc rồi."
Trịnh Hàn Thịnh: "…"
Tạ Diễm làm động tác cố lên để cổ vũ Trịnh Hàn Thịnh: "Cố lên nhé, hiệu suất làm việc của bộ phận mình dựa hết vào em đó."
Trịnh Hàn Thịnh: "…"
Không thể cứu vãn, thật sự hết cứu rồi!
***
Qua thêm mấy ngày nữa, là sinh nhật của mẹ Trịnh Hàn Thịnh.
Mẹ của Trịnh Hàn Thịnh là mợ của Cố Ngộ Sâm, sinh nhật của bà đương nhiên Cố Ngộ Sâm và Tạ Diễm phải đến.
Đến ngày sinh nhật của mợ, khi Tạ Diễm nhìn thấy Trịnh Hàn Thịnh, cậu ta đã nhuộm tóc về đen lại, ăn mặc như sinh viên.
"Sao em nhuộm tóc về đen lại vậy?" Tạ Diễm khó hiểu hỏi.
Trịnh Hàn Thịnh kéo kéo quần áo: "Giờ em đang trong giai đoạn cần kiệm, thế nên em muốn ăn mặc giản dị xíu."
Tạ Diễm: "…"
Vậy mấy ngày trước nhuộm tóc vô ích à?
Trịnh Hàn Thịnh như nhìn ra được sự khó hiểu của Tạ Diễm, tự giải thích: "Mấy ngày trước mẹ em đi công tác, vừa hay em cũng không cần phải đi làm ở YC nữa, tranh thủ cho đỡ ghiền. Thật ra em chưa nhuộm về đen đâu, hôm nay em mang tóc giả đó."
Nói xong cậu ta còn nhấc phần mép của bộ tóc giả đen lên, để Tạ Diễm nhìn thấy mái tóc đỏ rực dưới lớp tóc giả kia.
Tạ Diễm: "…"
Tạ Diễm: "Anh nghĩ là em nên đổi tên thành Trịnh Đặc Đặc luôn đi."
Mà cũng không phải là Trịnh Đặc Đặc nữa.
Tận dụng mọi cơ hội để "Đặc".
Trịnh Hàn Thịnh vui vẻ tiếp nhận lời khen của Tạ Diễm.
***
Sinh nhật của mợ cũng không quá long trọng, chỉ là cả nhà cùng nhau ăn cơm, cũng không cần đến nhà hàng mà chỉ tổ chức tại nhà.
Thời gian ăn cơm là vào buổi tối.
Tạ Diễm và Cố Ngộ Sâm mang theo quà đến sớm trước nửa tiếng. Hai người đến không bao lâu, những thành viên khác của nhà họ Cố cũng đến.
Cả nhà quây quần bên nhau để cùng chúc sinh nhật mợ, mọi người tụ tập cùng nhau nói chuyện gia đình.
Trịnh Hàn Thịnh mang bánh kem lên.
Bánh kem này là do chính tay Cố Ngộ Giác làm, hương vị và trang trí đều tuyệt hảo.
Cha Trịnh Hàn Thịnh nhìn thấy bánh kem đột nhiên nhớ ra một chuyện, hỏi Cố Ngộ Giác: "Bé Giác, nghe nói con đăng ký tham gia cuộc thi làm bánh fondant quốc tế năm sau à?"
"Dạ." Cố Ngộ Giác gật đầu, đáp lời: "Hôm qua con mới nộp đơn đăng ký xong ạ. Tiệm bánh của con mới mở không bao lâu, nếu con có thể đoạt được giải thưởng này, đó sẽ là cách quảng bá tốt nhất cho tiệm ạ."
Tạ Diễm lần đầu nghe đến cuộc thi làm bánh Fondant, hiếu kỳ hỏi: "Cuộc thi này được tổ chức hàng năm ạ?"
"Mỗi năm diễn ra một lần ở nước A, đây là cuộc thi làm bánh fondant uy tín nhất." Cố Ngộ Giác giải đáp thắc mắc cho Tạ Diễm, đồng thời cũng đưa ra lời mời: "Đội của chị vẫn còn thiếu người, hay là bé Diễm gia nhập với tụi chị nha?"
Tạ Diễm tự biết năng lực của mình đến đâu, cậu cùng lắm chỉ là tay mơ, với trình độ của cậu căn bản không có tư cách tham gia vào đội của Cố Ngộ Giác.
Nhưng Tạ Diễm vẫn rất háo hức, cậu còn chưa nói sẽ gia nhập đội Cố Ngộ Giác mà chỉ nói: "Em có thể đi theo học hỏi không ạ? Chắc chắn sẽ không làm vướng tay vướng chân chị đâu ạ."
Cậu cũng muốn xem thử quá trình làm bánh Fondant đẳng cấp quốc tế từ khâu thiết kế đến khi ra thành phẩm.
Cố Ngộ Giác đồng ý.
Mắt Tạ Diễm sáng rực, cười tươi rói.
Cố Ngộ Sâm nhịn không được đưa tay xoa xoa đầu Tạ Diễm, anh thích mọi dáng vẻ của Tạ Diễm, nhưng dáng vẻ ánh mắt phát sáng vì thích thú của Tạ Diễm, đôi mắt càng lấp lánh hơn.
Khiến anh chẳng thể rời mắt khỏi người Tạ Diễm.
_________
Tác giả có lời muốn nói:
[Kịch nhỏ]
Đặc Đặc cho rằng mình chui vào được Bộ phận Chăm sóc sức khỏe và Dưỡng sinh là có thể sống cuộc đời cá mặn dưỡng lão ở văn phòng.
Ting~ Hệ thống làm việc từ xa của tập đoàn đã cập nhật.