Long Hương Bát - Tú Miêu
Hoạn Nạn Có Nhau
Long Hương Bát - Tú Miêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
A Phổ đứng thẳng dậy, cảnh giác nhìn về phía bờ đối diện. Trời đã sập tối, tuyết phủ nhuộm một màu xanh nhạt lạnh lẽo, hàng kỵ binh nọ như bầy sói đói xông vào bãi cừu lúc rạng đông, khiến ánh đèn trên mặt hồ cũng bị xáo động, tan tác.
“Đừng sợ, đi với ta.” A Phổ trấn tĩnh dặn một tiếng, vừa nhấc chân định quay về lều vải, vừa quay đầu lại nhìn thì thấy Hoàng Phủ Nam chẳng thèm để ý lời hắn, đã quay lưng bước đi về hướng ngược lại.
A Phổ ngẩn người, vội đuổi theo, kéo tay nàng: “Nàng định đi đâu?”
Hoàng Phủ Nam vẫn cố gỡ tay khỏi hắn: “Đừng quản ta.”
A Phổ chẳng còn tâm trí đôi co nữa, nhíu mày nói: “Bất kể kẻ ám sát là ai, Luận Hiệp Sát nhất định sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu người Hán. Người ta còn đang lo trốn, nàng lại định tự mình chạy về đó sao?”
Suýt chút nữa đã mắng nàng ngốc, ai ngờ câu nói tiếp theo của Hoàng Phủ Nam lại khiến hắn choáng váng cả đầu óc.
“Lúc này không quay về chia sẻ hoạn nạn, sau này còn cưới người ta thế nào được?” Hoàng Phủ Nam liếc hắn một cái, đầu óc nàng xoay chuyển nhanh chóng, thân thể còn nhanh nhẹn hơn, gạt tay A Phổ ra rồi giẫm lên tuyết chạy biến.
A Phổ đứng chôn chân bên bờ sông, hít một hơi thật sâu để kiềm chế. Ngựa cũng mất rồi, hắn đưa ngón tay lên miệng huýt một tiếng còi sắc lẹm, tiện tay rút dao, đuổi theo Hoàng Phủ Nam đến tận doanh trại sứ đoàn nhà Hán.
Hai người lần lượt xông vào lều của Lý Linh Quân, Lữ Doanh Trinh, Ông Công Nhụ đều ở đó, vẻ mặt mơ hồ xen lẫn nét lo âu. Hồng Lô khanh lết tấm thân bệnh tật, giống như ngọn đèn cạn dầu, chỉ chực gió lùa là tắt. Chỉ có Lý Linh Quân là vẫn giữ được sự bình tĩnh, lập tức mở hộp thư, thư cần giữ, thư không cần giữ, tất cả đều ném vào lò lửa.
Hắn vừa quay lại, liền nhìn thấy Hoàng Phủ Nam, phía sau là A Phổ Đỗ Mục theo sát từng bước, rõ ràng như một con thú đang bảo vệ bạn đời. Không hề gọi mười vệ sĩ cầm đao ra đứng hầu, Lý Linh Quân đi thẳng tới trước mặt Hoàng Phủ Nam, lấy con ấn đồng từ trong túi da ra, nhét vào tay nàng: “Đừng quên những lời ta từng nói.”
Lời ấy chẳng đầu chẳng cuối, nhưng khiến chân mày A Phổ giật giật, không kịp hỏi han điều gì, liền kéo tay Hoàng Phủ Nam ra khỏi lều.
Chưa về tới lều tròn, quân lính Phiên đã ập vào doanh trại người Hán để lục soát kẻ ám sát.
Thằng con vua Thục này, xem ra cũng có chút gan góc. A Phổ nghĩ bụng, thấy Hoàng Phủ Nam vẫn còn ngoái đầu nhìn lại, hắn liền bực bội, xoay mặt nàng lại, nắm tay dắt nàng vào lều.
Ngoài kia người ngựa xô đẩy hỗn loạn, đêm nay thần sơn La Nhật e rằng cũng muốn sụp đổ mất rồi.
A Phổ ngồi xuống tấm đệm da hổ, lông mày nhíu chặt như nút thắt. Hắn và Hoàng Phủ Nam nhìn nhau. Con ấn đồng vẫn còn được nàng siết chặt trong tay. A Phổ lại nghiến răng chịu đựng, cố dịu giọng an ủi nàng: “Cùng lắm thì chỉ bị giam lỏng thôi, nhà Hán sẽ lấy cớ mà đòi hỏi điều kiện. Hắn là hoàng tôn, sẽ không chết được đâu…”
Tán Phổ bị thích khách ám sát, việc này trong lịch sử Phiên tộc vốn chưa từng có. Mà hắn, một con tin từ Ô Toản, cũng chẳng chắc khá hơn Lý Linh Quân là bao. A Phổ không nói ra điều ấy.
Hắn ngả lưng xuống đệm, gối đầu lên hai cánh tay, trầm ngâm suy tư. Khi ánh mắt chuyển sang Hoàng Phủ Nam, thấy nàng ủ rũ không nói năng gì, khóe miệng hắn khẽ cong lên: “Giờ thì, nàng chịu ngoan ngoãn theo ta về Ô Toản rồi chứ?”
Hoàng Phủ Nam không muốn thừa nhận, nhưng vẻ ung dung, tự tin của A Phổ khiến nàng cũng bớt hoảng sợ. Nàng lơ đãng buông một lời châm chọc: “Ta muốn tìm mẹ ta, sẽ tự mình đến Ô Toản, liên quan gì đến ngươi?”
Ngươi chẳng lẽ nghĩ rằng ta về Ô Toản là để gả cho ngươi sao. Hoàng Phủ Nam vốn định buông lời mỉa mai, nhưng lại kịp nuốt trở vào bụng. Nhỡ đâu A Phổ nổi cơn cố chấp, lại giở trò với nàng trong trướng thế này, thì chỉ có nàng là thiệt thòi. Hoàng Phủ Nam liếc xéo hắn: “Ngươi nói mẹ ta ở Thi Lãng, ta với ngươi, không cùng một đường!”
A Phổ giọng dịu lại: “Ta đưa nàng về Thi Lãng trước, rồi mới quay về thành Thái Hòa, như vậy cũng không được sao?”
“Không được!” Hoàng Phủ Nam ôm đầu gối, mặt lạnh tanh, chẳng buồn nhìn hắn.
A Phổ chống tay, từ từ ngồi dậy, ghé sát mặt vào nàng: “Nàng vẫn còn giận sao?”
Hoàng Phủ Nam suýt bật cười: “Ta giận gì chứ?”
“Nàng giận ta đã từng đụng vào Địch Cát.” A Phổ lần này đã khôn ngoan hơn, không đem mấy chữ “sờ ngực” thốt ra toạc móng heo nữa. Hắn chăm chú nhìn nàng, dõi theo từng biến đổi khó đoán trên nét mặt nàng. “Lúc nhỏ ta với nàng cũng nắm tay, cũng ôm nhau mà. Hôm ở Thánh Tuyền, ta còn…” Mặt Hoàng Phủ Nam bỗng ửng đỏ, vùng dậy toan chạy, A Phổ như diều sà xuống, ôm ngang thắt lưng nàng, đè nàng xuống tấm đệm da hổ, lý lẽ đanh thép: “Ngoài nàng ra, ta chưa từng thân mật với ai, cũng chưa từng ngủ cùng ai trên một tấm đệm.”
Bị ánh mắt nóng rực của hắn giam cầm, Hoàng Phủ Nam nhắm mắt, nghiêng mặt né tránh: “Không cần, ngươi đi mà tìm Địch Cát.”
“Ta không cần Địch Cát.” A Phổ thở dài thườn thượt, “Nàng không biết đó thôi, Địch Cát cao lớn hơn cả đàn ông, vai rộng, tay thô, một quyền có thể đấm chết một con trâu.” Hắn ra sức bôi nhọ, nếu để Địch Cát biết được, chắc chắn sẽ dùng roi quất hắn một trận, nhưng giờ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà e dè nữa. A Phổ tiếp tục bịa: “Nếu không phải nhà Cát Nhĩ và Mạt Lô thị có thù, người lấy Địch Cát hẳn phải là Mãng Tán, còn ta chỉ là bị ép thôi.”
Hoàng Phủ Nam mở mắt, dưới hàng mi cong vút, ánh nhìn phảng phất vẻ giận dỗi: “Ngươi bây giờ khác xưa rồi, toàn nói dối.”
“Nàng thì đẹp hơn trước kia nhiều.” A Phổ chân thành nói, “Ở Trường An, khi ta thấy Hoàng Phủ Nam chính là A Xá, tức giận suýt chết, vậy mà đến tối về, lại mừng đến nỗi mất ngủ. A Xá, A Xá… A Đạt với A Mẫu cũng ngày nào cũng nhắc tới nàng…”
Hắn nâng mặt nàng lên, thì thầm bằng tiếng Ô Toản. Mày đen, mắt đen, trong đồng tử phản chiếu hai điểm sáng rực như vì sao. Hoàng Phủ Nam chợt nhớ đến những vị Bimo bên hồ Nhĩ Hải, “í a” cầu khấn… Những tà khí trong thân thể hắn, đã thực sự bị xua sạch rồi sao? Nàng suýt chìm vào một giấc mộng xa xôi, lòng bỗng chao đảo, vội vàng lắc đầu. Vầng tóc mai khẽ run rẩy theo.
Hoàng Phủ Nam định đưa tay chạm vào hắn, A Phổ lại nắm lấy tay nàng. Hắn còn nhớ nàng từng trách hắn nặng lời, thế là A Phổ lấy hoa trong tay áo, cài lên tóc nàng, rồi lùi người sang bên, chỉ dùng một cánh tay nhẹ nhàng vòng lấy nàng. Một đóa long đởm đang rực nở, vừa nãy ở ngoài tuyết bị giằng xé đến gần như nát vụn. Hắn ngắm nàng, rồi nhẹ nhàng chỉnh lại đóa hoa cho ngay ngắn.
Trong trướng không có gương, Hoàng Phủ Nam ngồi dậy, soi bóng mình xuống chậu nước. “Bên ngoài toàn tuyết, hoa đâu mà có vậy?”
“Lần trước ta với nàng lên thung lũng, nơi đó ấm hơn bên ngoài nên mùa đông vẫn mọc cỏ. Ta không có việc gì thì đi dạo quanh đó.” A Phổ cố ý kéo nhẹ cổ áo nàng, lại ghé sát tóc nàng ngửi, y hệt một chú chó con, “Sao nàng không đến Thánh Tuyền tắm nữa? Hình như… có hơi hôi đó.”
“Bốp!” Hoàng Phủ Nam đập mạnh vào tay hắn, “Không cần ngươi lo!” Gương mặt nàng lại hiện vẻ cảnh giác.
A Phổ mím môi, lặng lẽ nhìn nàng. Trước đây, nàng nghĩ đó là vẻ thẹn thùng của thiếu niên, giờ e rằng phần nhiều là hắn đang âm mưu điều gì đó. Hoàng Phủ Nam ngả lưng ra sau, cách hắn thật xa.
A Phổ lại đứng dậy, dù trong lòng tràn đầy sự không cam lòng, vẫn khoác áo choàng rộng thùng thình lên vai nàng, còn đem váy lụa xanh và khăn trùm mà khi cải trang thành nữ từng mặc, nhét vào tay Hoàng Phủ Nam. Hắn đẩy nàng đi thay y phục, đứng ngoài tấm rèm mà dặn dò: “Tán Phổ đã chết, ta cũng bị tình nghi. Nàng cứ giả làm nha hoàn của Địch Cát, sẽ chẳng ai dám hỏi nhiều đâu… Nàng đừng ghét Địch Cát, nàng ấy rất trọng nghĩa khí, tấm lòng cũng không xấu.”
Hoàng Phủ Nam vén rèm bước ra, A Phổ thức thời không nói thêm lời nào. Nàng cắn môi, ánh mắt long lanh, cũng không còn châm chọc hắn nữa.
A Phổ lấy lại tinh thần, sắc mặt cũng trở nên nặng nề hơn: “Nếu ta nhất thời không đi được, Lý Linh Quân cũng bị giam lỏng,” ánh mắt hắn xoay chuyển, “e rằng sẽ phải chết già nơi đất Phiên, sau này còn bị ép lấy một cô gái Thổ Phiên nào đó, còn nàng thì…”
“Ta sẽ ở lại đây chờ.” Hoàng Phủ Nam nói rành rọt, “Bằng không sau này…”
Đồ ngốc, còn điếc nữa! A Phổ suýt nữa thì trợn trắng mắt. Hắn vội cắt lời nàng: “Sau này nàng không gả được cho hắn đâu, đừng ăn nói linh tinh.” Hai người vừa đẩy vừa né, hắn gần như áp sát sau lưng nàng, lời nói thấp giọng bên tai, mang theo chút nhẫn nại, lại đầy vẻ thân mật tự nhiên: “Cái tai này của ngươi thật đúng là không dùng được.”
A Phổ kéo nàng ra khỏi trướng, bị cảnh tượng ngoài kia dọa cho im bặt. Hai người lặng lẽ cưỡi ngựa đến ngoài điện Hồng cung, thị nữ nào nấy mặt không còn chút hồn vía, bị binh lính Thổ Phiên hò hét thúc giục, vội vàng đi vào đi ra. A Phổ gọi một thị nữ dẫn đường, buông tay Hoàng Phủ Nam, rồi trấn an nàng: “Địch Cát đã hứa với ta rồi, nàng đừng sợ.”
Đêm đến, bên ngoài điện vẫn đuốc sáng chập chờn. Lúc chia tay, Hoàng Phủ Nam mới sực nhớ ra: “Ta đâu biết nói tiếng Phiên.”
“Giống ta đấy, cứ giả câm đi.” A Phổ cười thản nhiên, mắt vẫn chẳng rời nàng: “Đi đi.” Hắn hạ quyết tâm, quay lưng đi vài bước rồi lên ngựa.
Hoàng Phủ Nam bị binh lính Thổ Phiên xua đuổi, vội vã đi theo thị nữ. A Phổ đưa mắt dõi theo bóng nàng, lúc nàng rời khỏi trướng, hắn nhìn thấy rất rõ: chiếc ấn đồng của Lý Linh Quân, nàng đã cẩn thận thu lại, giấu vào túi da mang sát bên mình.
Cúi đầu cưỡi ngựa đi được một quãng đường, A Phổ nghe tiếng chim khàn khàn vọng lại, ngẩng đầu nhìn, thấy trên đài cao của La Khang tự, đám kền kền vẫn lượn lờ trong bóng đêm, khi lên cao khi sà xuống, giữa không trung phảng phất mùi máu nhàn nhạt.
Lý Linh Quân cùng đoàn tùy tùng bị đưa đến La Khang tự. Quân vương chết nơi đất Phật, giấc mộng xây dựng đại tự Tang Diệp để dâng cúng Liên sư của thị tộc Mạt Lô, e rằng cũng đã tiêu tan. Sau khi giới nghi được rút, trong chùa trở nên lạnh lẽo. Hoa bơ cúng mờ ánh sáng, vết máu vương dưới hành lang cũng đã được rửa sạch. La Khang tự cách Hồng cung và Quốc tướng phủ không xa, bọn họ bị giam ở đây, chẳng khác nào ở ngay dưới mắt Luận Hiệp Sát.
Luận Hiệp Sát vẫn giữ vẻ nho nhã lễ độ như thường lệ: “Hoàng đế Đại Hán sùng kính Phật pháp, nơi đây có pháp bảo trấn giữ, ắt có thể phù hộ chư vị tránh khỏi tà ma quấy nhiễu.”
Tán Phổ đột ngột gặp nạn, bản thân y cũng nhất thời rối loạn, sắc mặt xám xịt, chỉ lệnh cho binh lính phiên bang phải dốc lòng bảo vệ các vị quý khách, rồi định rời đi. Chính lúc ấy, Ông Công Nhụ cả gan cất tiếng hỏi: “Tể tướng, kẻ ám sát ấy hình dạng thế nào?”
Hiện nay trong dân gian đã bắt đầu râm ran lời đồn, cái chết của Tán Phổ là do hành vi xua đuổi tín đồ Bổn giáo, xúc phạm thiên thần địa linh, bởi lẽ người chết trong chính điện lễ Phật vắng tanh, lại là do nghẹt thở.
Luận Hiệp Sát hơi nhướng mày: “Kẻ ám sát trà trộn trong đám tăng nhân, vẫn chưa tra rõ.” Thời gian này, bởi sự xuất hiện của hóa thân Lục Độ Mẫu, nên La Khang Tự vốn đã quá huyên náo.
Ông Công Nhụ không vòng vo: “Tể tướng chỉ nghi ngờ người Hán, mà không nghi ngờ người Man Di sao? Hôm ấy tể tướng từng định điều năm nghìn quân Ô Toản, nhìn sắc mặt của Tán Phổ Chung, dường như chẳng tình nguyện mấy.”
Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Luận Hiệp Sát chằm chằm nhìn Ông Công Nhụ, thủ đoạn ly gián thế này thật quá vụng về, y nhếch môi cười nhạt: “Sứ thần cứ việc tấu trình lên hoàng đế Đại Hán, rằng nước ta cùng Hồi Cốt có thâm cừu đại hận không đội trời chung, trận chiến này, mong bệ hạ tuyệt đối đừng dung túng cho dòng họ Cát La!”
Nói đoạn, Luận Hiệp Sát vung tay áo bỏ đi.
Chuyện nghị hòa… khó rồi! Trong lòng Lý Linh Quân trầm hẳn xuống.