Long Hương Bát - Tú Miêu
Mảnh Gảy Định Mệnh
Long Hương Bát - Tú Miêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cành thông trong đuốc cháy lách tách, phát ra tiếng “bộp bộp”, bóng người lắc lư trước mắt. Một bóng đen sà xuống, tựa hồ dơi lượn trong hoàng hôn, lại như mây đen vần vũ nơi chân trời. Phải chăng là Bimo bên bờ sông Nhĩ gõ trống trừ tà, hay là vu sư giữa khói hương tang lễ thổi tù và?
“Phật dạy Tu Bồ Đề: Phàm cái gì có tướng đều là hư vọng. Nếu thấy các tướng không phải tướng, tức là thấy được Như Lai… Khi ấy Thế Tôn liền nói kệ: Nếu lấy sắc thấy ta, lấy âm thanh cầu ta, người ấy hành tà đạo, không thể thấy Như Lai…”
Trong miếu hoang, tiếng tụng Kinh Kim Cương của một vị sư từ Trường An vang vọng giữa đêm khuya.
Hoàng Phủ Nam bỗng nhiên hít sâu một hơi, lồng ngực như được giải tỏa, nhẹ nhõm đến bất ngờ. Gom góp chút sức lực còn sót lại, nàng khẽ động người, đá nhẹ tấm áo choàng lông dày đang đắp trên mình.
Tiếng tụng kinh bỗng ngừng lại. Một bàn tay đặt lên trán nàng, tay ấy lạnh buốt, bởi người kia đã ân cần đắp toàn bộ áo choàng lông cho nàng, còn bản thân chỉ khoác chiếc áo lụa mỏng manh, quần ống túm. Người quen sống ở Ô Toản vốn không chịu được giá rét, hắn lại nhặt thêm mấy cành thông khô, ném vào đống lửa.
Hoàng Phủ Nam nhìn rõ, nhận ra người đó, môi nàng run rẩy khẽ mấp máy, đầy vẻ nghi hoặc: “…A Tô La Tắc?”
“A Xá, muội mê man suốt một ngày rồi.” A Tô La Tắc đáp.
Lửa bập bùng, mặt Hoàng Phủ Nam ửng hồng vì hơi nóng. A Tô La Tắc liền kéo áo choàng về khoác lên người mình.
Có lại chút sức lực, Hoàng Phủ Nam chống tay ngồi dậy, mắt đảo quanh dò xét xung quanh. Nàng vẫn ở trong tịnh điện của mộ vua Tạng. Những vệt máu đọng trên vòm trần đã khô lại, đen kịt. Nàng rùng mình một cái. A Tô La Tắc không chú ý, hắn đứng dậy ra ngoài nhìn một vòng.
Trời đất xanh thẳm, con sư tử trắng từng nổi giận cũng đã dịu đi, an nhiên ngủ yên. Đồng tuyết mênh mang nhấp nhô, trải dài đến tận chân trời.
Chưa có ngọn đuốc nào tới tìm, A Tô La Tắc quay về điện, nói với Hoàng Phủ Nam: “Tuyết lở rồi, may mà không chết nhiều người.” Hắn mỉm cười với nàng, như muốn an ủi, “A Phổ và Đông Dương quận vương đều được đào ra khỏi tuyết, cấm quân và những tiểu đồng đã cõng họ về thành rồi… Chờ hai người tỉnh lại, họ sẽ đến tìm muội.”
A Tô La Tắc không hỏi gì cả, nhưng hắn lại có một đôi mắt nhìn thấu lòng người. Hắn dùng ấm bạc trong mộ điện đun nước tuyết, mang đến tận tay nàng.
Bao năm không gặp, mà hắn vẫn thân thuộc như người nhà, song lại không hề suồng sã chút nào. Trong ký ức của Hoàng Phủ Nam, A Tô La Tắc mãi luôn giống như một bậc trưởng bối cách biệt một thế hệ, ôn hòa mà có phần xa cách.
Hắn cố ý ở lại canh chừng nàng. Nếu không có A Tô La Tắc, nàng e rằng đã bị tuyết chôn sống, hoặc chết cóng từ lâu rồi.
Hoàng Phủ Nam nâng ấm bạc uống nước, nỗi hoang mang trống rỗng trong lòng nàng dần dần tan biến. Nàng hỏi: “A Tô, huynh ở trong chùa La Khang sao?”
Hắn thản nhiên đáp: “Hôm ấy muội thấy ta rồi mà. Mắt muội tinh hơn cả A Phổ đấy.”
A Tô La Tắc xưa nay vẫn đơn độc, nhưng hai chân dường như đã bén rễ nơi đất tuyết, vững chãi không lay chuyển. Dù nghe thấy chuyện gì, chứng kiến điều gì, hắn cũng không hề kinh hoảng hay sợ hãi.
Hoàng Phủ Nam cất tiếng: “Huynh đến Thổ Phiên…”
“Là theo chân Tạng vương và Liên sư đến, cũng để tìm A Phổ.”
Nhưng lúc A Phổ đi ngang qua, hắn lại chẳng nói một lời nào.
“A Tô,” lòng Hoàng Phủ Nam bỗng dâng lên chút nôn nóng, “Tiểu sa di năm xưa thường theo bên huynh…”
“A Di Mạc?” A Tô La Tắc đáp rất bình thản, “Ta cũng không rõ.”
Hoàng Phủ Nam không ngờ lại nhận được câu trả lời ấy, nàng sững người, môi hé mở nhưng không thốt nên lời.
A Tô La Tắc cẩn thận nhóm lửa trở lại. Ánh lửa chập chờn soi gương mặt, khiến lông mày, ánh mắt hắn cũng mơ hồ như A Xoa Da ngày xưa, mang vẻ thần bí khó dò.
A Tô không muốn nói thêm nữa, Hoàng Phủ Nam vội hỏi tiếp: “Mẫu thân ta, bà có ở Ô Toản không? Bà sống có tốt không?”
“Tốt lắm.” A Tô La Tắc thẳng thừng đáp, “Cô cô Đạt Nhã sống tốt hơn muội nhiều.”
“Ồ…” Hoàng Phủ Nam chẳng biết nên vui hay buồn.
“Còn muội thì sao, A Xá?” A Tô La Tắc quay đầu lại, ánh mắt chuyên chú nhìn nàng. “Sẽ cùng A Phổ quay về Ô Toản chứ?”
Ánh mắt của A Tô La Tắc sắc bén, khiến người ta không thể lảng tránh. Hoàng Phủ Nam cũng nóng lòng muốn nhìn thấu những bí mật của hắn, hai người nhìn thẳng vào nhau. Hoàng Phủ Nam chậm rãi nói: “A Tô, huynh theo Tạng vương, là muốn trở thành Bát Xán Bộ (quốc sư) sao?”
A Tô La Tắc gật đầu, nói: “Phải.”
Hoàng Phủ Nam nói tiếp: “Ta cũng muốn làm vương phi, làm hoàng hậu. Không muốn để người khác tùy ý sắp đặt số phận của mình. Cũng không muốn phụ thân ta, vì cái danh thánh chỉ của hoàng đế, phải chết thảm như một con kiến hôi, rõ ràng ta mang họ Đoàn, vậy mà lại phải tế bái một kẻ mang họ Hoàng Phủ mà ta chưa từng gặp, ta thực không cam tâm.”
A Tô La Tắc mỉm cười, nói: “Muội giống hệt cô cô Đạt Nhã.” Nhắc tới A Phổ, hắn khẽ thở dài, “A Phổ sẽ buồn lắm đấy, hắn không thích người Hán.”
Hoàng Phủ Nam thu chân lại, ôm gối, tựa vào bức tường đá lạnh lẽo. Nàng cảm thấy lòng mình cũng lạnh đi. Nàng ngơ ngác nhìn A Tô La Tắc: “A Tô, huynh cũng ghét người Hán sao?”
A Tô La Tắc lắc đầu: “Ta không ghét người Hán.”
“Thế còn hoàng đế người Hán, huynh có ghét không?”
A Tô La Tắc không đáp, chỉ cúi đầu uống một ngụm nước tuyết lạnh giá.
“Huynh có biết Thôi tiệp dư không?”
A Tô La Tắc khẽ thốt lên: “Thôi… tiệp dư?”
“Là nữ nhạc công ngày xưa được tuyển từ Giáo Phường vào cung, rất được hoàng đế sủng ái, tuổi tác cỡ tuổi huynh.”
A Tô La Tắc không mấy hứng thú: “Không biết.”
“Trên người nàng ta có một mùi hương, giống hệt huynh,” Hoàng Phủ Nam ngồi sát bên đống lửa, vai kề vai với A Tô La Tắc. Nàng chăm chú nhìn gương mặt thản nhiên kia. “Thôi tiệp dư thích xông xạ hương nhất, loại xạ hương từ suối hươu Mi Lộc Xuyên… Nghe nói, mỗi lần nàng ta xoa bóp cho hoàng đế, cơn đau đầu của ông ta liền khỏi ngay.” Giọng nàng khẽ khàng cất lên, “A Tô, huynh tinh thông y lý, bệnh đau đầu của hoàng đế… là trúng độc sao?”
A Tô La Tắc nhìn nàng, ánh mắt sắc như dao, lấp lánh như ánh lửa, giống hệt A Phổ.
Chân mày hơi nhướng, hắn thản nhiên đáp: “Có thể là trúng độc, cũng có thể là tâm bệnh.”
“Tâm bệnh gì cơ?”
A Tô La Tắc chậm rãi nói: “Bà la môn vì danh lợi mà giết con để chứng minh lý thuyết của mình. Con chết, Bà La Môn giả vờ bi thương mà khóc, thiên hạ đều ca tụng: quả là bậc trí giả. Người đời có kẻ ngu muội, bị Bà La Môn mê hoặc, ngày đêm kinh sợ, cuối cùng sa vào súc sinh đạo đó chẳng phải là tâm bệnh sao?”
Hoàng Phủ Nam suy ngẫm lời kệ ấy, ngập ngừng hỏi: “A Tô, Thổ Phiên hiện rất loạn, huynh vẫn muốn làm Bát Xán Bộ ư?”
A Tô La Tắc lắc đầu, ánh mắt kiên định: “Ta muốn tới Trường An.”
Tim Hoàng Phủ Nam như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực, nàng túm chặt vạt áo của A Tô La Tắc: “Vậy huynh đến tìm Thục vương đi! Ngài ấy sẽ tiến cử huynh với hoàng đế. Huynh nói được tiếng Hán, sẽ không ai biết huynh là người Ô Toản đâu.”
A Tô La Tắc trầm ngâm: “Đông Dương quận vương rất tin muội.”
“Ngài ấy sinh ra ở vương phủ, thà tin một nữ nhân còn hơn tin huynh đệ.” Hoàng Phủ Nam nói, “Ta từng giúp ngài, ngài cũng sẽ giúp huynh.”
“A Xá, muội lanh lợi thật đấy.” A Tô La Tắc mỉm cười, lúc nhặt cành thông khô, khẽ thở dài: “Ta thà rằng A Phổ chưa từng tới Trường An, chưa từng gặp lại muội.”
Hoàng Phủ Nam gối mặt lên đầu gối, ngẩn ngơ nhìn ngọn lửa bập bùng. A Tô La Tắc không nói gì thêm, nhưng luôn có một giọng nói, như mê sảng, không biết chán mà cứ thì thầm gọi tên A Phổ bên tai. Cũng gọi cả A Xá. Không, đó không phải tiếng nói trong ký ức, nó rõ ràng, sống động. Hoàng Phủ Nam bỗng bật dậy, A Tô La Tắc cũng đặt bình bạc xuống, đứng lên. A Phổ và Lý Linh Quân cùng lúc xông vào, theo sau là vài tiểu đồng và cấm quân cầm đuốc, rầm rập bước vào.
Hoàng Phủ Nam vẫn đứng yên, không hề tổn hại gì. Mắt A Phổ sáng lên, nhưng vừa nhìn thấy A Tô La Tắc, hắn liền sững người, bước chân dừng lại. Trước mặt người Hán, A Phổ cẩn trọng không nói lời nào.
Sau cơn ồn ào chớp nhoáng, lại là một khoảng lặng lạ lùng bao trùm. Lý Linh Quân không chần chừ, nắm tay Hoàng Phủ Nam kéo đi: “Muội đi được chứ?” Giọng hắn dịu dàng.
Hoàng Phủ Nam gật đầu, bị Lý Linh Quân kéo bước ra ngoài, nhưng ánh mắt nàng vẫn liếc nhìn A Tô La Tắc và A Phổ.
A Tô La Tắc ra trước, lúc lướt qua vai A Phổ, A Phổ cũng xoay người bước theo. Đám người Ô Toản trầm mặc rời khỏi địa cung, lên ngựa, giữ khoảng cách không xa không gần với đám người Hán. Tìm thấy Hoàng Phủ Nam rồi, họ lại như lập tức hóa thành một ranh giới không thể vượt qua.
Đêm nay, thành Lô Tư hiu quạnh lạ thường, ngay cả ánh đèn cũng hiếm hoi. Thần sơn đã sụp đổ, có người lạc mất huynh đệ, có người bị đè chết bò và dê, lòng người đều sợ hãi, đều mỏi mệt. Những kẻ xưa kia thì thầm dưới ánh đèn, rượu chưa cạn đã cao giọng bàn luận, nay đều đã sớm tắt đèn đi ngủ. Trên đường chỉ còn tiếng vó ngựa. A Phổ lúc thì nhìn Hoàng Phủ Nam được người Hán vây quanh, lúc lại nhìn A Tô La Tắc đơn độc một mình. Ngựa hắn dần chậm lại, tụt về cuối đoàn.
“Các người đi trước.” A Phổ dặn Mộc Ngáp một tiếng, rồi nhảy xuống ngựa, thấy A Tô La Tắc đứng bên đường chờ mình.
Đợi đoàn người đi xa, A Phổ mới lộ rõ nét vui mừng, bước nhanh đến, choàng tay qua vai A Tô La Tắc. Hắn đã cao gần bằng y, nét mặt rạng rỡ như một đứa trẻ Ô Toản ngày nào.
A Tô La Tắc cũng ôm lấy hắn như một người cha, vỗ nhẹ vai hắn.
“Đi thôi, về trướng của ta,” A Phổ nói. Tuy Luận Hiệp Sát đã chết, nhưng hắn vẫn cố tránh xa cả người Hán lẫn người Thổ Phiên, thúc A Tô La Tắc lên ngựa, “Ta có nhiều điều muốn nói với huynh.”
A Tô La Tắc không phản đối, hai huynh đệ cùng cưỡi ngựa, phi nhanh đến bên Thánh Hồ, chui vào lều vải. A Phổ ngồi phệt xuống thảm trước bếp lửa.
Ba năm không gặp, A Tô La Tắc cũng mỉm cười: “A Phổ, đệ lớn rồi.”
A Phổ ngạc nhiên: “Sao huynh lại đến Thổ Phiên?”
“Ta đến tìm đệ.” Không đợi A Phổ nở nụ cười, A Tô La Tắc đã thẳng thừng nói: “A Phổ, trả lại Long Hương Bát cho ta.”
Nét mặt A Phổ cứng lại, ánh mắt trong thoáng chốc đầy vẻ cảnh giác: “Cái gì mà Long Hương Bát?” Hắn hỏi ngược lại, giọng lạnh băng.
“Mảnh gảy nhuộm đỏ bằng ngà voi, đệ nhặt được ở Mi Lộc Xuyên.” A Tô La Tắc rất bình tĩnh, mặc cho A Phổ lảng tránh, “Đệ giữ nó cũng chẳng có ích gì, trả lại cho ta đi.”
A Phổ cầm túi rượu, uống một ngụm rượu lạnh buốt, cố chấp lắc đầu.
“Đệ hận ta sao?” A Tô nhìn chăm chú vào gương mặt hắn.
A Phổ ngạc nhiên: “Huynh là ca ca ta, sao ta hận huynh được?”
“Ta từng thả rắn độc ở Mi Lộc Xuyên cắn đệ, đệ suýt chết.” A Tô La Tắc nói, thấy vai A Phổ bỗng siết chặt, giọng y càng dịu dàng hơn, “Ta biết đệ thấy rồi, nhưng lại chẳng nói với ai.”
A Phổ quay phắt mặt đi, làm ra vẻ bực bội. A Tô tiếp tục: “Lúc ta và A Di Mạc nói chuyện trong rừng, đệ cũng nghe phải không? Khi ấy đệ còn là đứa bé ham chơi, ta nhất thời luống cuống… Đệ đáng hận ta mới phải. Vì một người ngoài, ta suýt giết chết đệ ruột của mình.”
A Tô cúi mắt, khẽ cười nhạt: “Đệ đi rồi, A Di Mạc cũng không thấy đâu nữa. Nó giống A Xá, từ nhỏ đã muốn tới Trường An, thấy chỗ nào có người Hán là lao vào. Nhưng nó không thông minh được như A Xá, e rằng giờ đã chết rồi, đó là báo ứng mà Bồ Tát dành cho ta.”
A Phổ cuối cùng cũng mở miệng, giận dữ: “Không…”
“Đệ cứ hận ta đi, đừng hận một đứa trẻ không cha không mẹ.” A Tô La Tắc hiểu hắn quá rõ, chặn lời hắn lại, “Nó vốn có thân phận cao quý, bằng tuổi A Xá, nhưng sống khổ hơn A Xá nhiều… Thế gian này quá bất công với nó.” A Tô đưa tay ra, trên mặt là vẻ uy nghiêm của một người huynh trưởng không thể cãi lời, “Di vật duy nhất của mẹ nó, đệ cũng không chịu trả lại cho ta sao? Hãy nghĩ đến A Xá đi, đệ của ta.”
“Không!” A Phổ Thốc Mục bật thốt, bật dậy, lùi lại vài bước, giày vướng vào hũ ngõa ô, hắn đá văng ra: “Ta đã ném nó xuống vực rồi.”
A Tô La Tắc từ tốn xắn tay áo lên: “Vậy để ta đánh đệ một trận, đệ mới chịu nói thật sao?” Không đợi A Phổ giơ nắm đấm, y đã giật hũ kim giáp ngõa ô lại, mở nắp ra, bên trong chẳng phải tượng Phật nhỏ, mà là đủ loại “bảo vật” của hắn: vòng cổ lam ngọc của A Xá, ống đeo ngón tay của Sa Sa dùng để may vá, chuỗi răng sói đi săn cùng A Đạt. A Tô La Tắc lật tìm, rút ra mảnh gảy, báu vật từng được cất giữ ở Đại Doanh Khố, trải qua năm tháng vẫn rực rỡ như mới.
A Tô La Tắc nắm chặt mảnh gảy trong tay, xoay người bỏ đi.
A Phổ lao tới chặn đường: “Ta không muốn huynh dính dáng gì đến ả đàn bà đó, đến tên hoàng đế người Hán kia!” Hai mắt đỏ hoe, hắn lắc đầu bướng bỉnh: “Đừng đi, ta không hận huynh, huynh là huynh trưởng của ta…”
A Tô La Tắc cũng chăm chú nhìn hắn: “Ta bảo đệ đừng dính dáng đến A Xá nữa, đệ làm được không?”
A Phổ sững người, rồi lập tức lắc đầu.
“Vậy thì sớm muộn gì chúng ta cũng phải xa nhau.” A Tô La Tắc khẽ thở dài, đưa tay vuốt mặt A Phổ, ngón tay cái lau đi giọt lệ nơi khóe mắt hắn, “Một trái tim như vàng ròng… Tiếc thay…” Y đẩy hắn ra rồi rời khỏi trướng lều.