64. Chương 64: Thơ Tình Của A Phổ

Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 64: Thơ Tình Của A Phổ

Long Hương Bát - Tú Miêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

A Xá theo chân Đạt Nhã xuống núi, mắt không ngừng đảo quanh bãi đất trống bên ngoài hàng rào bản.
Gần đây, thành Ỷ Cư Hoà là nơi người đông đúc, tạp nham. Nhóm nô lệ bị bắt về từ thành Thác Kiều đang sửa chữa thành, đám La Cư Tử lui về phía ngoài rào bản, tụm năm tụm ba hóng mát, nghỉ ngơi. Bọn quân Ô Toản ấy cũng chẳng hơn đám nô lệ là bao. Trời vừa oi bức, họ đã cởi phăng bộ giáp da nặng nề và mũ giáp, chỉ quấn chiếc khố thô quanh hông, để lộ bộ ngực và đôi chân rắn chắc. Ai nấy đều tay chân thô to, làn da sạm đen bóng nhẫy.
Một tiếng “rầm” vang lên trong bụi tre. Lại thêm một con nhím lông cứng rơi vào hố bẫy, bị nhóm La Cư Tử dùng thương dài đâm loạn xạ, rồi lôi cái xác đầy máu ra khỏi hố, lê lết theo sau. Con nhím kêu gào đến khản cả giọng, đám quân đã í ới chặt củi nhóm lửa, chuẩn bị nướng thịt rừng.
Dưới chân A Xá lăn ra một quả đào lông còn xanh. Chiếc xe trúc xóc mạnh một cái, khiến nàng bị xô lệch dữ dội, phải vội vàng giữ thăng bằng. Ngẩng lên nhìn, nàng liền thấy mấy tấm lưng trần và những cặp mông đen bóng phơi ra giữa trời nắng chang chang, nàng bĩu môi: “Đúng là lũ mọi rợ…”
A Phổ từ bụi tre chui ra. Cả đám đang quây lấy con nhím, vai kề vai, da chạm da, nóng ran như chõ xôi vừa bắc ra khỏi bếp. Mới hai ngày thôi mà A Phổ đã thân thiết với đám La Cư Tử ở thành Ỷ Cư Hoà như thể quen từ trước, nhưng hắn vẫn kín đáo hơn những người khác, vẫn mặc áo kép buộc vạt, quần đen, chưa quấn khăn.
A Phổ không hứng thú chuyện nướng thịt, liền tạt ra một bên, giật một tàu lá chuối xanh rờn, chăm chú lau sạch bùn dính trên mũi tên.
A Xá cứ nhìn theo hắn mãi cho đến khi Đạt Nhã thản nhiên nhắc nhở: “Coi chừng trẹo cổ đấy.” Nàng giật mình, vội ngồi thẳng lại, cầm tàu lá chuối phe phẩy như một chiếc quạt.
“Người nhà Cát La Tố không chịu cúi đầu, ngươi đừng mơ mộng nữa. Hai đứa cũng đừng mơ.” Đạt Nhã nói.
A Xá theo chân Đạt Nhã tới nhà Dược Tích. Phủ Dược Tích giờ đây chẳng khác gì phủ vương công của người Hán, với đình đài lầu gác, chim én lượn quanh rường. Đám nô lệ nói tiếng Hán trôi chảy, còn vợ các tộc trưởng, phụ tá tộc trưởng thì đầu cài trâm ngọc, mặc váy lụa, nâng chén trà nhấp khẽ, không hề phát ra chút âm thanh nào. Trước mặt họ, Đạt Nhã thay đổi nét mặt, trở nên nhã nhặn, tao nhã.
Mấy vị phụ tá tộc trưởng khó lòng tin được một nữ nhân như Đạt Nhã lại dám tranh chức Đại Quỷ Chủ với Cát La Tố. “Trong nhà chẳng phải nên có một nam nhân sao?”, “Nếu không, sau này ghế Đại Quỷ Chủ chẳng phải lại rơi vào tay nhà A Phổ Đỗ Mục sao?”
Đạt Nhã chẳng thèm suy nghĩ, đáp ngay: “Con gái tôi còn sống sờ sờ ra đó, cớ sao phải giao vào tay con trai Cát La Tố?”
Ai nấy đều thèm thuồng cô con gái xinh đẹp nhà Thi Lãng, nhưng nghe nói vậy thì có lẽ chẳng ai còn muốn lên núi Bích Kê tìm hiểu nữa. Dân Ô Toản cũng như người Hán, đều cho rằng nữ nhân sinh ra là để đàn ông thuần phục. Con gái mà cứng đầu như Đạt Nhã thì chỉ khiến người ta khiếp sợ.
A Xá liếc nhìn Đạt Nhã, không nói gì.
Đám phụ tá tộc trưởng lại dồn ánh mắt về phía Cát La Tố. A Phổ Đỗ Mục đến tuổi này mà vẫn chưa kết hôn, đúng là chuyện lạ ở Ô Toản. Những nhà quý tộc có con gái thì đều háo hức nhìn vào. Nhưng nghe nói Cát La Tố chưa từng ngỏ lời với nhà nào, “Chắc là hắn định cưới công chúa người Hán rồi, chỉ là hoàng đế còn chưa chọn ra người nào…”
Nếu công chúa người Hán gả sang đây, thì đến cả Sa Sa cũng không còn gì để nói.
A Xá ngậm một quả thanh mai, chua đến buốt cả răng.
Ở phủ Dược Tích chán chường cả buổi trời, Đạt Nhã dẫn A Xá cáo từ. Vừa ra khỏi bản, Đạt Nhã hỏi thẳng A Xá: “Những lời hôm nay, ngươi đều nghe cả rồi chứ? Cát La Tố và A Phổ Đỗ Mục đang tính toán điều gì, đừng giả vờ như không biết.”
A Xá không nhịn được: “Đó là ý của nhà Cát La, đâu phải của A Phổ.”
Khóe miệng Đạt Nhã cong lên, bật ra một tiếng cười lạnh lùng: “Cát La Tố đúng là con chó của nhà người Hán. Hôn sự của A Phổ thì phải chờ hoàng đế mở miệng. Đến lúc ấy, ngươi xem thử công chúa nước Đại, hay con gái quận công Thái Nguyên tới gả, hắn có dám nói không cưới không?”
A Xá mặt lạnh như tiền: “Hắn dám hay không thì có can hệ gì đến con? Con cũng đâu nói muốn lấy hắn.”
“Cứng miệng làm gì.” Giọng Đạt Nhã dịu lại, “Dồn hết lòng dạ vào đàn ông, sớm muộn gì cũng chịu thiệt thôi…” Bà thở dài, rồi lên ngựa, định vào núi Ai Lao gặp lão Bimo.
Đám La Cư Tử vừa ăn no một con nhím lớn, nhai cau sống đỏ bừng cả mặt, đang hăng hái thi múa thương.
Một cô A Mi Tử từ dưới chân núi Bích Kê đi lên, kéo tay A Phổ lại, nói: “Hôm nay Đạt Nhã không có trong bản.”
Mắt A Phổ lập tức sáng bừng, vứt cả cây thương, rồi theo A Mi leo lên núi Bích Kê. Núi đã rực lửa, lễ hội quăng đuốc đã đến, già trẻ trai gái nhà Thi Lãng đang khoác vai nhau, quay cuồng bên đống lửa, ăn thịt kho, uống rượu cần.
A Phổ lên lầu, men theo hành lang phía sau, thấy A Xá đang chống cằm ngồi bên cửa sổ ngắm trăng. Đêm nay lửa cháy rực trời, ánh trăng mờ nhạt, có một con đom đóm đang đậu trên tóc nàng.
Nghe thấy tiếng bước chân, A Xá bật dậy, con đom đóm vụt bay đi. Nàng đưa tay với theo, A Phổ không chờ đợi được nữa, liền trèo tọt qua cửa sổ trúc, ôm chầm lấy nàng.
A Xá túm tai hắn: “Cửa chính không đi, cứ chui qua cửa sổ như một tên trộm.”
Hơi thở nóng hổi của A Phổ phả lên mặt nàng: “Mở cửa ra là mấy người phòng bên nghe thấy hết.”
Đám chó giữ cửa của Đạt Nhã sớm đã bị A Xá đuổi đi hết rồi, nhưng nàng vẫn không vui: “Có mẹ ta ở đây thì ngươi không dám tới à?”
“Dám chứ,” A Phổ hớn hở đáp, “cùng lắm thì để cô cô đánh thêm vài bạt tai nữa thôi.”
A Xá biết A Phổ từng bị Đạt Nhã đánh, thấy hắn giờ đây chẳng hề dè chừng, cứ thế ôm lấy mình, trong lòng nàng lại thấy ngọt ngào. Nàng cũng vòng tay ôm lấy eo hắn. Vòng eo A Phổ vẫn săn chắc, gọn gàng như thuở mới lớn. A Xá bất chợt nhớ đến mấy cặp chân và mông đen bóng mà nàng thấy ban ngày, khúc khích bật cười, gục khuôn mặt nóng ran lên ngực hắn.
Môi A Phổ từ tóc mai lướt đến má, chầm chậm mổ từng cái, vừa dò dẫm vừa nóng bỏng. A Xá đưa tay nâng mặt hắn, hít thử một hơi, không thấy mùi cau: “Ngươi bỏ ăn cau rồi à?”
“Nàng không thích nên ta không ăn nữa.”
Hai khuôn mặt áp sát vào nhau, A Xá khe khẽ nói: “Ngươi tốt thật đấy.”
A Phổ cũng không còn vội vàng nữa, bàn tay vuốt nhẹ lưng nàng, dịu dàng nói: “Không, A Xá, nàng mới là người tốt nhất.”
A Xá đẩy nhẹ hắn, kéo cửa sổ trúc xuống. Ánh đèn từ từ tỏa ra, rọi sáng khắp gian nhà. Nàng còn đưa tay chụm lửa, cười như đóa hoa nở, rồi bảo: “Ngươi nhìn xem, có đẹp không?”
A Xá điểm son lên má, đôi mày đen nhánh, gò má phơn phớt hồng, tóc cài một cành hoa phượng tím. A Phổ ban đầu cứ ngỡ nàng trang điểm để mừng lễ hội Quăng đuốc, nhưng rồi lại thấy màn trướng thêu hoa xanh đã giăng sẵn, dải kết tim rủ xuống bên giường, đến cả đèn dầu cũng được đổi sang nến đỏ. Tim A Phổ khẽ giật một cái, lòng vui phơi phới, bước tới trước mặt nàng: “A Xá, hay là hôm nay ta…”
“Không phải đâu!” A Xá đỏ mặt, ngượng ngùng đáp. Con gái ai lại tự tay sắp xếp phòng hoa chúc cho chính mình cơ chứ? Nàng không để A Phổ nói ra hai chữ “thành thân”, vội vàng thanh minh: “Giả thôi mà, đùa đấy!”
A Phổ biết hôm đó khiến A Xá cảm thấy tủi thân, nhưng nàng không hề trách hắn. Gương mặt A Phổ thoáng vẻ áy náy: “Là ta không phải…” rồi quay đầu bước ra cửa: “Ta ra ngoài chờ Đạt Nhã cô cô quay về, nếu cô có đánh, có giết…”
“Đừng mà!” A Xá lấy tay bịt miệng hắn lại. Nàng ghét hắn mở miệng nói đến chữ “chết”. Rồi đặt giá nến xuống, kéo A Phổ ngồi lên mép giường, rồi lấy cây quạt tròn giấu dưới gối ra. Hào hứng như đứa trẻ chơi trò người lớn, nàng đưa khuôn mặt tươi tắn như hoa núp sau chiếc quạt: “Người ta thường làm vậy đấy, dùng quạt che mặt…”
A Phổ ngơ ngác hỏi: “Vậy là cả đêm không được nhìn mặt nàng à?”
“Không phải. Ngươi phải làm thơ, thơ hay thì ta mới bỏ quạt xuống!”
A Phổ nhíu mày: “Ta không biết làm thơ…”
“Không biết cũng không được.” A Xá trêu hắn, hạ quạt xuống một chút, lộ ra đôi mắt đen lấp lánh, nghịch ngợm: “Nếu không làm được thì ngồi ngốc ở đó cả đêm đi!”
A Phổ vò đầu nghĩ mãi, rồi nắm lấy tay nàng đặt trên cán quạt, nén cười nói: “Vậy nàng nghe nhé:
Em xinh mê cảnh dong chơi,
Anh đè em ngửa ở nơi cuối thuyền.
Chống sào, nắm lái dập triền,
Gió lùa sóng giật, hai bên cuồng tình.”
A Xá đẩy hắn một cái, chiếc quạt cũng rơi xuống giường, nàng trừng mắt: “Bảo ngươi làm thơ, ai bảo hát… cái thứ ca dao hư hỏng kia!”
“Ta là người Man, vốn ít chữ, đâu biết thơ phú là gì.” A Phổ vẫn bướng bỉnh, nói đầy vẻ hợp lý. Hắn nhìn A Xá đầy bất lực, như thể hạ quyết tâm: “Cô cô không ở đây, ta vẫn nên ra ngoài thì hơn… chứ để cô lại nghĩ là ta ức hiếp nàng.”
“Không được đi!” A Xá quỳ lên giường, ôm chặt lấy vai hắn. Bên ngoài cửa trúc có tiếng “kẽo kẹt” khe khẽ, nàng xoay người lại, thổi tắt ngọn nến đỏ trên bàn.
Ánh trăng rọi qua khe cửa sổ. A Phổ chạm vào khuôn mặt nàng, thấy nóng hổi, mịn màng, phảng phất hương phấn. A Xá đêm nay khiến lòng hắn như tan chảy. “Sao nàng sốt ruột thế?” Hắn bẹo má nàng trêu chọc: “Hay là nàng cũng thấy hôm đó… rất tuyệt?”
“Đừng nói linh tinh.” A Xá dùng quạt vỗ vào miệng hắn, lại trở nên e lệ, ngón tay thon thả chống ngực đẩy hắn ra: “Làm không xong thơ thì đừng chạm vào ta, đứng đấy mà ngốc đi…”
Hai đôi môi va vào nhau. A Phổ đè nàng xuống, A Xá bật ra một tiếng hờn dỗi khe khẽ, cầm quạt đập loạn lên vai hắn, nhưng rồi chiếc quạt cũng bị hắn cướp lấy.
Trăng đã lên cao, ánh sáng rọi rõ khuôn mặt A Xá. A Phổ lại nở nụ cười tinh nghịch. Hắn chơi với đám trẻ cả ngày, mấy câu không đứng đắn trong bụng còn cả một bụng: “Còn nữa này, đừng vội…”
“Anh ôm tay, em dang chân,
Vòng ngang eo, chân tự mở,
Một sào đẩy thẳng – nông sâu mặc tình.
Thân em trơn tựa rêu xanh,
Là vì mạch suối ngầm lành chẳng khô.”
A Xá lấy tay bịt tai: “Ra ngoài mà hát cho mấy cô A Mi Tử kia nghe ấy!”
“Cô nào?” A Phổ ghé miệng sát tai nàng, thì thầm một câu khiến người tê dại: “Ta chỉ cần mỗi nàng thôi.”
A Xá khẽ xoay người nhìn hắn. Trong đôi mắt nàng lấp lánh ánh trăng, lặng lẽ gợn sóng như mặt nước đêm, tựa một cơn say dịu dàng khiến người ta đắm chìm. A Phổ đưa tay tháo nhành phượng tím cài trên mái tóc nàng, ngắm từng lọn tóc mềm trôi như dòng suối mượt mà, phủ nghiêng trên chiếc gối chăn. Hắn lặng ngắm nàng rất lâu, rồi mới khẽ ngồi dậy, cởi chiếc áo đang mặc, thong thả buộc lại vạt áo, như chuẩn bị cho một điều gì đó vừa nghiêm trang vừa thân mật.
Ban ngày A Xá đã trông thấy rồi: chiếc quần đen ống rộng, để lộ hai mắt cá chân. Chiếc vòng bạc đã không còn, thay vào đó là tấm bùa cổ của lão Bimo treo trước ngực – tấm bùa chạm hình Chi Cách A Lỗ bắn mặt trời, do chính hắn thời nhỏ khắc thêm vào hai bím tóc.
A Xá không nhịn được cười, ngón tay cứ cào nhè nhẹ lưng hắn, như đang trêu ghẹo. A Phổ bắt lấy tay nàng: “Đừng cứ sờ thế, ta chịu không nổi…”
A Xá nói: “Ngươi biến Chi Cách A Lỗ thành đàn bà rồi kìa.”
“Đạt Nhã cô cô còn làm Đại Quỷ Chủ được thì Chi Cách A Lỗ là nữ nhân cũng chẳng có gì lạ.”
A Xá chăm chú nhìn hắn: “Nếu ta làm Đại Quỷ Chủ, ngươi nghĩ sao?”
A Phổ chẳng bận tâm, cắn lấy môi nàng, phần dưới áp sát nàng: “Vậy thì mỗi ngày nàng phải trừ tà cho ta một lần đấy…”