Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 107: Sức mạnh của đồng tiền
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đối mặt với sự phản kháng của tôi, người phụ nữ đó vẫn tỏ ra ung dung tự tin.
"Tiểu Hà, mẹ biết con oán trách mẹ, tạm thời chưa thể chấp nhận mẹ. Nhưng không sao, con còn nhỏ, chưa hiểu được sức mạnh của đồng tiền, sau này con sẽ hiểu."
Mạch Tuệ quả nhiên không nhìn lầm bà ta. Đúng là hạng người khinh thường kẻ nghèo hèn.
Tôi nói thẳng thừng: "Bà cầm tiền của bà đi, tôi có chết đói cũng chẳng liên quan gì tới bà! Bà ở đâu thì về đó, đừng đến làm phiền chúng tôi nữa. Ngày bà vứt bỏ tôi, bà đã không còn là mẹ tôi nữa rồi. Bố mẹ tôi ở đây này!"
Người phụ nữ đó không hề nổi giận. Bà đứng dậy vuốt lại quần áo, bình thản nói: "Không cần vội vàng kết luận, con cứ từ từ suy nghĩ. Hôm nay mẹ không làm phiền nữa, cáo từ."
Bà đưa tay về phía con trai mình: "Bão Cách, đi thôi."
Bão Cách hung hăng lườm tôi một cái, rồi theo mẹ nó ra đến cửa.
Bố tôi nhặt tấm thẻ trên bàn rồi đuổi theo: "Cô mang cái này về đi, chúng tôi không cần."
Bà ta đáp lời: "Đây là tiền nuôi dưỡng Tiểu Hà bấy lâu nay, coi như chút lòng thành của tôi, các người cứ nhận đi."
Bố tôi vẫn cố chấp chìa tay ra: "Không, không cần."
Mày ngài của bà ta khẽ nhướn lên: "Được rồi."
Bà thu lại tấm thẻ, bình thản nói: "Thầy Liên, Tiểu Hà cũng thật thà hệt như anh và chị Dung vậy. Tôi mua đồ cho nó, nó cũng không nhận."
Bố tôi thở dài.
Tôi hằm hằm đáp trả: "Phải xem là ai mua, hạng người như bà thì không xứng!"
Người phụ nữ đó khẽ mỉm cười rồi dắt con rời đi.
Mẹ Yến đứng trên ban công nhìn theo cho đến khi bóng dáng họ khuất khỏi khu tập thể, mới quay vào nói: "Đi thật rồi."
Sau đó bà dìu mẹ tôi ngồi xuống ghế, dịu giọng an ủi: "Chị Đinh, đừng khóc nữa. Tiểu Hà rất kiên cường, bao năm chị và anh Liên thương nó đâu có uổng công..."
Mẹ tôi nghẹn ngào nói: "Cái nhà này thật không ra gì. Lúc nhỏ thì hại người, lớn lên lại đến làm người ta ghê tởm. Nghĩ tới chuyện suýt nữa tôi còn kết giao với ả đàn bà này, tôi tức điên lên được! Hu hu... tội nghiệp Tiểu Huân của tôi, bị thằng Cư Diên hại thảm đến mức đó."
Điều mẹ xót xa nhất vẫn là chị tôi.
Còn tôi, giờ đã chẳng còn tư cách để ghen với chị nữa.
Mẹ tôi ngồi bên kia vừa khóc vừa run rẩy, bố kéo tôi ngồi xuống, nói: "Tiểu Hà, con gặp cô ấy không chỉ một lần rồi phải không? Cô ấy đã kể hết cả rồi."
Tôi cúi đầu: "Vâng, nhưng con không thích bà ta, nên không nói với bố mẹ."
Bố thở dài: "Bố biết con là đứa trẻ ngoan. Nhưng nếu cô ấy đã muốn giúp đỡ con, thì con hãy theo cô ấy đi. Có một câu cô ấy nói không sai, con theo cô ấy thì hơn là theo chúng ta. Cô ấy nhiều tiền, lại là mẹ ruột của con, chẳng lẽ lại để con chịu thiệt thòi..."
Tôi ngẩng lên, nước mắt tuôn rơi: "Bố, bố không cần con nữa sao?"
Bố lập tức quay mặt đi, đưa tay che mắt.
Bố Yến vội đưa khăn giấy cho bố tôi, nói: "Anh Liên, Tiểu Hà không muốn đi thì đừng ép con bé. Nhìn thì thấy mẹ ruột nó có vẻ có tiền đấy, nhưng bao nhiêu năm nay chưa từng đi tìm con bé, ai biết trong nhà cô ta ra sao? Mình phải xem xét cẩn thận, đâu thể dễ dàng để con bé đi theo người ta được."
Mẹ Yến cũng góp lời: "Đúng vậy, trong nhà Vân Trang không chỉ sinh thêm con trai, mà lại còn có đứa con riêng lớn như Cư Diên nữa. Tiểu Hà mà sang đó, chưa chắc đã được đối xử tử tế đâu. Anh Liên, tôi thấy Vân Trang còn trẻ như thế, chắc chắn sẽ còn tái hôn. Nếu đến lúc đó, con bé lại phải gọi người khác là bố, anh chịu nổi sao?"
Bố tôi không kìm lòng nổi, cũng bật khóc hu hu: "Nhưng Tiểu Hà theo chúng tôi... thật quá tủi thân cho con bé... Trong nhà chưa từng mua cho con bé một món đồ hàng hiệu nào, ngay cả cái Macbook nó muốn cũng chưa mua được..."
"Con bé đi làm thêm cực khổ như vậy, mà tiền kiếm được đều đem về cho gia đình... Con bé ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế, tôi nhìn mà thấy đau lòng... Ít nhất nếu sang bên đó, con bé sẽ không bao giờ phải thiếu tiền nữa...