Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 108: Món nợ lương tâm
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau chuyện này, không ai còn tâm trạng ăn Tết nữa. Bố mẹ Yến ngồi cùng bố mẹ tôi mãi đến tối muộn mới về.
Mẹ tôi chửi Vân Trang đến khản cả giọng, rồi ngồi phịch xuống sofa tu ừng ực cốc nước.
Bố mệt mỏi ngồi một góc, một tay chống trán, chẳng nói một lời nào.
Việc mẹ kế xuất hiện quá bất ngờ khiến cả hai vẫn chưa thể hoàn hồn.
Còn tôi, vốn dĩ đã chạm mặt Vân Trang vài lần. Ban đầu, khi nghe tin mình là con ruột của bà ta, tôi quả thực vô cùng chấn động, nhưng giờ thì cũng đành chấp nhận.
Không khí trong nhà nặng nề, tôi chủ động lên tiếng: "Bố mẹ muốn ăn gì ạ? Để con nấu cho."
Mẹ nhìn tôi, lại tỏ vẻ khách khí hiếm thấy: "Con thích ăn gì thì cứ ăn, đừng để ý đến mẹ."
Bố đứng dậy, cố nặn ra một nụ cười: "Để bố làm cho, mình ăn mì gà hầm nhé?"
"Vâng, được ạ."
Chúng tôi nối gót nhau đi vào bếp. Bố nhóm lửa đun nước, còn tôi thì vội vàng rửa giá đỗ.
Xong việc, chẳng có gì làm, tôi vẫn lượn lờ quanh ông.
Bố im lặng một lúc lâu rồi nói: "Tiểu Hà à, mẹ ruột của con... con đừng oán hận bà ấy. Hồi đó bà ấy thật sự rất khổ, ngay cả bản thân còn chẳng nuôi nổi, huống hồ là nuôi con. Vì thế mới đành gửi con lại cho chúng ta..."
Tôi đáp gọn lỏn: "Bố à, mọi chuyện qua rồi. Nước sôi rồi, thả mì đi ạ!"
Bố tôi hiền quá, chuyện gì cũng tìm cách tha thứ. Để ông phải thay cái người sinh rồi bỏ con kia biện hộ, chẳng phải quá bất công với một người tử tế như ông sao?
Bố thở dài, cầm gói mì hỏi: "Con ăn bao nhiêu?"
Tôi giơ tay làm ký hiệu OK: "Chừng này thôi."
Bố bật cười: "Bố còn không biết bụng dạ con sao? Ăn ngần này thì có mà no đến chết mất."
"Thì ba người chúng ta ăn chung một phần luôn."
Ông gật đầu.
Mì chín, tôi bưng ra bàn. Mẹ cũng bị mùi thơm kéo tới, nhưng vẫn còn lo nghĩ cho chị, vừa ăn vừa thở dài chép miệng.
Tôi dỗ: "Mẹ đừng buồn nữa. Chị với Cư Diên sớm đã cắt đứt rồi. Giờ người yêu chị là anh Khởi. Mẹ đã nhìn anh ấy lớn lên như thế nào. Chẳng lẽ mẹ còn không yên tâm sao?"
Mẹ chống cằm: "Haiz... Tết đến mà chị con chẳng thèm gọi về một cuộc nào. Yến Khởi còn biết hỏi thăm chúng ta kia kìa."
Tôi khuyên: "Chị bận hơn anh Khởi nhiều lắm. Lúc này chắc còn đang đi làm, tan ca rồi thế nào cũng gọi điện thoại về. Mẹ đừng lo."
Nhắc đến chị, bầu không khí cũng nhẹ bớt. Mẹ bắt đầu lải nhải: "Lúc đi thì bảo năm nay cho chúng ta sang Washington ăn Tết, mẹ còn mua quần áo mới cả rồi, thế mà lại báo phải đi công tác. Giờ thì hết hạn đổi trả, mất toi mấy nghìn tệ!"
Bố nói: "Đừng tiếc nữa, mặc đi, tôi trả lại cho."
Mẹ lập tức rút điện thoại: "Thế thì chuyển khoản ngay."
Bố đành bất lực chuyển tiền: "Mẹ con đúng là..."
Khi tôi đang ăn dở, một tin nhắn ngân hàng đột nhiên nhảy lên.
Vừa nhìn đã biết có người chuyển một vạn tệ vào tài khoản của tôi.
Không cần đoán cũng rõ là Vân Trang.
Quả nhiên, tin nhắn của bà ta nối tiếp ngay sau đó: "Tiểu Hà à, đây là tiền mừng tuổi mẹ cho con, vừa nãy đi vội quá nên quên mất. Thực ra năm đó..."
Tin nhắn dài dằng dặc, đảo mắt qua cũng vẫn là màn kể lể cũ rích. Từ chuyện gặp người không ra gì cho đến nhẫn nhục chịu đựng, rồi cố gắng sống đến lúc lão già kia chết.
Tôi dứt khoát chặn số, bỏ điện thoại xuống, tiếp tục ăn mì.
Đúng là diễn viên chính hiệu, diễn trò tình mẹ con này đến bao giờ mới thôi.
Còn một vạn kia? Tôi chẳng trả lại. Dù sao thì đó cũng là món nợ lương tâm của bà ta.
Tối đến, nằm trên giường, tôi muốn gọi video cho Yến Lạc.
Nhưng lúc này anh đang học, gọi cũng chẳng nghe được, nhắn tin thì lại không thể nào nói hết lòng mình. Cuối cùng tôi chỉ đành đặt điện thoại xuống, ngước mắt nhìn trần nhà, khẽ thở dài.
Thật sự, rất nhớ Yến Lạc.