Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 128: Tiền Bạc
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chúng tôi làm cho chị một tang lễ đơn giản.
Chị luôn là niềm tự hào và câu chuyện Mẹ hay kể. Mẹ không muốn để người thân, bạn bè, đồng nghiệp không liên quan nhìn thấy cảnh tượng bi thương của chị, cũng không muốn người ngoài gièm pha gia đình mình, nên chẳng mời ai cả.
Bố Mẹ Yến ở Mỹ chưa về, bác cả và bác dâu cũng không đến, nhưng đều gửi phúng viếng.
Trong số họ hàng chỉ có cô đến.
Cô và Mẹ vốn không hợp nhau, dù gia đình cô có nhiều chuyện rắc rối nhưng chuyện lớn như thế này thì cô cũng không thể vắng mặt.
Cô cũng thật lòng xúc động, vừa thấy Mẹ ở nhà tang lễ đã nắm chặt tay Mẹ mà khóc: "Chị ơi... sao chúng ta lại khổ thế này. Cực khổ nuôi con khôn lớn, vừa định được hưởng phúc thì ông trời lại mù mắt..."
Thầy chủ nhiệm cũ cũng đến.
Ban đầu thầy gọi điện cho Yến Lạc để mời anh về trường diễn thuyết, nhưng cuối cùng thì cả hai nhà chúng tôi lại gặp biến cố lớn.
Thầy đã biết chuyện thì không thể không đến, còn cùng đồng nghiệp góp chút tiền phúng viếng.
Đến khi tang lễ xong xuôi, trừ đi đủ loại chi phí lặt vặt, vẫn còn thiếu năm vạn để mua đất chôn cất cho chị.
Bố Mẹ đã gom góp tất cả những gì có thể, nhưng mấy vạn cho bạn bè vay từ năm ngoái vẫn chưa đòi lại được, cuối cùng vẫn thiếu đúng một vạn.
Mẹ ôm di ảnh chị, vừa khóc vừa trách Bố đang ngồi cạnh: "Tiểu Huân nhà mình thật tủi thân! Từ nhỏ đến lớn có bao giờ tiêu tốn khoản tiền lớn nào của ông đâu. Vậy mà đây là lần cuối cùng cần đến tiền thì ông làm bố cũng không lo nổi. Ai bảo ông suốt ngày vay chỗ này mượn chỗ kia, đến lúc nhà mình thiếu thì xem có ai cho ông vay không..."
Bố đỏ mắt nhìn vào chiếc điện thoại vỡ màn hình: "Tôi, tôi lại đi hỏi thử xem..."
"Bố, đừng hỏi ai nữa, con có một vạn."
Tôi chuyển tiền từ ví điện tử qua cho ông.
Mẹ kinh ngạc nhìn tôi: "Con lấy đâu ra tiền?"
Tôi cúi đầu: "Là tiền lì xì Tết Dì Vân cho... con vẫn chưa dùng tới."
Mẹ ôm mặt khóc nức nở: "Tiểu Hà..."
Tôi ngồi lại gần, ôm cả Mẹ lẫn bức di ảnh của chị.
Mẹ không ngại dùng tiền của Vân Trang, nhưng Bố thì áy náy trong lòng.
Sau khi an táng xong xuôi, trên đường về, Bố nói với tôi: "Số tiền một vạn này Bố nhất định sẽ trả lại cho con. Đó là tiền Vân Trang cho con, chúng ta không thể tùy tiện tiêu hết..."
Tôi nói: "Dì ấy cho con thì là của con, con muốn dùng thế nào là quyền của con. Bố, nhà mình còn thiếu tiền ở đâu không? Con có thể xin thêm Dì ấy..."
Bố khoác vai tôi: "Không cần đâu, con có lòng như vậy là đủ rồi. Đừng tiêu tiền của Dì ấy cho chúng ta, thật ra Dì ấy cũng chẳng dễ dàng gì..."
Tối hôm đó, bên Bố Mẹ Yến truyền về một tin tốt lành. Anh Khởi đã tỉnh lại trong phòng ICU.
Nhưng ngay sau đó lại là tin xấu. Dù đã bán nhà, bán xe, cộng thêm tiền quyên góp của bạn học, đồng nghiệp, cả tiền bảo hiểm tai nạn vẫn không đủ để thuê máy bay y tế đưa Anh Khởi về nước.
Anh Khởi bị thương quá nặng, nhất định phải đi máy bay y tế có sự giám sát y tế suốt hành trình, mà loại máy bay này một chuyến tốn cả trăm vạn.
Nếu tiếp tục ở Mỹ, viện phí bên đó quá đắt đỏ, một ngày phòng thường cũng đã hơn một vạn. Mà mấy hôm nay Anh Khởi vẫn nằm ICU, tiền tiêu như nước chảy.
Bố Mẹ Yến bên đó vừa không thạo ngôn ngữ, vừa không thể kiếm sống. Số tiền gom góp chẳng mấy chốc sẽ cạn sạch, nên họ muốn đưa Anh Khởi về nước chữa trị.
Yến Lạc cúp điện thoại của Bố Mẹ, đứng dậy chào tạm biệt.
Bố giữ anh lại: "Cháu đi đâu?"
Yến Lạc nở một nụ cười tái nhợt: "Cháu đi hỏi môi giới xem nhà cháu có thể bán được bao nhiêu..."
"Chỗ này là khu tập thể cũ, trường học quanh đây cũng không phải trường điểm, bán được hai ba chục vạn là may mắn lắm rồi." Bố sợ anh nghĩ quẩn, nên giữ chặt anh lại trên ghế sofa: "Đó là căn nhà Bố Mẹ chắt chiu cả đời mới có, bán đi rồi thì mọi người ở đâu? Chưa đến mức ấy đâu, chúng ta hãy nghĩ cách khác..."
Tôi cắn cắn khóe móng tay, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại cái tên Vân Trang.
Chỉ cần tôi cúi đầu chuyển hộ khẩu về nhà Dì ấy, tôi sẽ có tiền để giúp nhà họ Yến.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên.
Là cuộc gọi từ đồn công an.
Họ báo cho tôi biết đã tìm lại được chiếc vòng ngọc phỉ thúy rồi.