Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 129: Vòng ngọc bị vỡ
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi không cho ai đi cùng, một mình đến đồn công an lấy lại chiếc vòng, rồi bắt xe đến khu thương mại nơi Cư Diên từng mua rèm cửa trước đây.
Đó là một khu thương mại cao cấp, các tiệm trang sức cũng có uy tín hơn, tôi mong có thể bán được giá tốt.
Nhưng tôi đã lầm.
Chiếc vòng từng được bán tháo với giá mười vạn, vậy mà hỏi mấy cửa tiệm trang sức chẳng tiệm nào trả quá năm vạn!
Họ còn yêu cầu tôi đưa hóa đơn mua hàng và giấy giám định, không có thì tha hồ ép giá.
Tôi đi hết một lượt, chiếc vòng ngọc đã được bàn tay tôi làm ấm lên.
Thôi, không bán nữa.
Năm vạn đối với nhà họ Yến chẳng khác nào muối bỏ biển, lại còn nợ Cư Diên một ân tình.
Thà rằng sớm trả lại, dứt điểm một lần, sau này không nghĩ tới nữa.
Sợ chiếc vòng bị thất lạc, tôi không dám gửi bưu điện. Nghĩ Cư Diên chắc vẫn còn đang làm việc, tôi liền gọi điện cho anh.
Chờ rất lâu, ngay lúc tôi định cúp máy thì đầu dây bên kia mới nhấc máy: “Có chuyện gì?”
“Anh Cư Diên, là tôi. Vòng tìm được rồi, anh đang ở công ty phải không? Tôi mang đến cho anh.”
Anh đáp: “Không ở đây.”
“À? Thế khi nào anh đến công ty?”
Anh nói: “Anh đang ở Vân Thành, bà ấy bị bệnh rồi.”
Tôi theo phản xạ muốn hỏi ai bệnh, nghĩ lại, người duy nhất anh gọi là “bà ấy” chẳng phải là Vân Trang sao!
Anh đã đến Vân Thành, chẳng lẽ là vì Vân Trang bệnh nặng lắm sao?
Tôi hoảng hốt: “Dì Vân bị sao vậy?”
Cư Diên hỏi ngược lại: “Bà ấy chưa từng nói với em à?”
“Không, bà ấy chưa nói gì hết…” Tôi thở gấp, đầu đau như muốn vỡ ra: “Bà ấy bị bệnh gì? Khi nào nhập viện? Giờ thế nào rồi?”
“Là ung thư dạ dày giai đoạn cuối, tuần này…”
Đột nhiên, vì thở dốc, thiếu oxy, mắt tôi tối sầm lại, tay chân rã rời, cả người ngã vật ra đường.
Ký ức cuối cùng là tiếng “choang” giòn giã, chiếc vòng ngọc phỉ thúy cùng với bàn tay tôi rơi xuống đất.
Mảnh vụn văng tung tóe, vòng vỡ nát thành bốn mảnh.
...
Tôi được người qua đường tốt bụng đưa đến bệnh viện, vừa mở mắt ra đã thấy bố mẹ và Yến Lạc đang lo lắng.
Nghe tin Vân Trang ung thư dạ dày giai đoạn cuối, họ cũng ngẩn người.
Lúc này, điện thoại Cư Diên gọi đến.
Bố tôi nói chuyện với anh một lúc, sau đó cúp máy rồi nói với tôi: “Tiểu Hà, mẹ ruột con… có lẽ không còn nhiều thời gian nữa. Con đi Vân Thành ở bên bà ấy đi. Bố mẹ là người ngoài, lại còn phải ở nhà lo tuần thất cho chị con nên không đi được.”
Mẹ tôi và Yến Lạc cũng đều khuyên tôi đi.
Tôi gật đầu: “Vâng.”
Cư Diên cho xe riêng đến đón tôi, đến bệnh viện thì trời đã rạng sáng.
Vân Trang nằm ở bệnh viện tư, phòng bệnh được trang trí như khách sạn hạng sang.
Tôi bước vào, trước tiên thấy Vân Trang nằm trên giường bệnh, đeo mặt nạ dưỡng khí. Cư Diên thì ngồi ở sofa cuối giường, cúi đầu im lặng.
Nghe tiếng bước chân tôi, anh ngẩng lên, trong ánh sáng mờ tối, gương mặt anh càng thêm vẻ thâm trầm: “Nghe nói em ngất xỉu?”
“Do hơi khó chịu thôi.” Tôi bước đến bên giường.
Vân Trang ngủ rất sâu, không chút son phấn, lúc này tôi mới nhận ra mình thật sự rất giống bà.
Cư Diên lại hỏi: “Liên Huân mất rồi?”
“Vâng, hôm nay vừa an táng xong.”
Anh vừa nhắc đến chị, tôi không khỏi cảm thấy buồn bã, trong lòng còn dấy lên nỗi oán hận một cách bản năng với anh.
Nhưng tôi có tư cách gì mà hận anh chứ?
Ra nước ngoài, nghiện ma túy, rồi cuối cùng đỡ đạn thay anh Khởi, vì anh ấy mà chết...
Tất cả đều là lựa chọn của chị.
Tôi đi đến sofa, ngồi xuống, cách anh hai ghế: “Còn Cư Bảo Các đâu rồi?”
“Bác Trương đang trông ở nhà.”
“Chiếc vòng anh tặng tôi, tôi lỡ tay làm vỡ mất rồi. Xin lỗi, giờ tôi không có tiền để đền bù.”
Anh sững người lại rồi khẽ cười, nụ cười vừa như chế giễu vừa như trêu chọc.
Tôi nuốt nước bọt, lấy hết can đảm gọi: “Anh Cư Diên…”
Anh nhìn tôi: “Sao?”
Khoảng cách vẫn còn quá gần, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ biết cúi đầu: “Anh… anh đi nghỉ đi! Ở đây cứ để tôi trông nom cho!”
Nguy thật.
Suýt nữa tôi đã nói ra câu: “Anh có thể cho tôi mượn một trăm vạn không?”