Chương 130: Kẻ ăn bám

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 130: Kẻ ăn bám

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cư Diên không bắt tôi đền chiếc vòng ngọc đã là may mắn lắm rồi. Bảo tôi mở lời vay tiền anh ấy, tôi thật sự không thể nào nói được.
Vân Trang bệnh nặng đến thế, nếu vừa mở mắt ra tôi đã hỏi vay tiền thì tôi còn ra thể thống gì nữa?
Nghĩ đến những ngày qua, chắc bà đã biết rõ mình chẳng còn bao nhiêu thời gian nên mới nhiều lần tìm tôi, muốn tôi ở bên bầu bạn. Vậy mà tôi lại chẳng mấy khi đối xử dịu dàng với bà.
Đúng vậy, tuyệt đối không thể vay tiền của bà.
Tiền của bà là của Cư Bảo Các, không phải của tôi.
Tôi nhớ lúc trước anh họ cả vì ham cờ bạc mà đã xoay sở được một khoản tiền lớn từ việc vay online và thẻ tín dụng. Nếu tôi và Yến Lạc cũng làm thế, rồi bán căn nhà đi, nhờ thêm họ hàng bạn bè chắc cũng gom góp được.
Bác cả và bác dâu bây giờ một tháng cũng kiếm được hơn một vạn, tôi và Yến Lạc còn trẻ, anh ấy lại thông minh, chắc chắn chẳng mấy chốc sẽ kiếm lại được tiền.
Nghĩ tới đó, tôi thấy nhẹ lòng hơn, đối diện với Vân Trang cũng không còn cảm thấy áy náy như trước.
Tôi khuyên Cư Diên đi nghỉ ngơi, nhưng anh ấy không chịu.
Tôi thì đã gắng gượng không nổi nữa, đành ra chiếc giường sofa kê sau vách ngăn nằm xuống, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Trong nhà liên tiếp xảy ra biến cố, tôi thật sự chẳng còn sức lực để đau lòng thêm.
Về chuyện tại sao Cư Diên bỏ cả công việc để ở đây chăm sóc Vân Trang, rốt cuộc quan hệ giữa hai người là gì, tôi cũng không còn tâm trí để dò hỏi nữa.
Tình yêu hay bất cứ thứ gì khác thì cứ mặc kệ nó vậy.
Đợi đến khi Vân Trang qua đời, dù sao tôi cũng chẳng còn liên quan gì tới gia đình này nữa.
Trong mơ màng, tôi dường như nghe thấy tiếng khóc.
Mở mắt ra, quả nhiên có người đang khóc thật.
Trời vừa hửng sáng, Cư Bảo Các đã tới, vừa khóc nức nở vừa gọi "mẹ" trước giường bệnh.
Tôi vội ngồi bật dậy. Vân Trang không qua khỏi rồi sao?
Lại gần xem, bà vẫn hôn mê.
Cư Bảo Các trông thấy tôi, vội lao tới giơ nắm đấm định đánh: "Chị làm gì ở đây! Đồ ăn bám!"
Cư Diên quát: "Cư Bảo Các!"
Cư Bảo Các lập tức khựng lại, nức nở rụt tay về.
Tôi nhìn thoáng qua Cư Diên, có lẽ anh ấy đã thức trắng đêm, dưới mắt thoáng hiện quầng thâm.
Đúng lúc đó, bác Trương mang hộp cơm bước vào. Thấy tôi, bà cũng không còn tỏ vẻ địch ý mà còn hỏi: "Tiểu Hà tới khi nào vậy?"
"Tối qua ạ."
Bà gật đầu, đặt cơm lên bàn: "Tôi sẽ trông phu nhân, cháu và Cư Diên lại đây ăn cơm đi."
Bà đến bên giường, ôm Bảo Các dỗ dành, thằng bé dần dần ngừng khóc.
Tôi và Cư Diên ngồi đối diện nhau, cúi đầu lặng lẽ ăn.
Cơm xong, tôi định trở lại sofa bên giường bệnh tiếp tục thức canh thì Cư Diên nói: "Liên Hà, ra đây."
Tôi chẳng hiểu ra sao nhưng vẫn đi theo anh ấy.
Anh ấy đưa tôi đi kiểm tra sức khỏe.
Bác sĩ bảo các chỉ số cơ bản đều bình thường, chỉ là gần đây đau buồn quá độ nên hơi suy nhược, nghỉ ngơi tốt sẽ hồi phục.
Nghe vậy, Cư Diên thở phào nhẹ nhõm.
Ra khỏi phòng khám đi được một đoạn, tôi mới nhận ra anh ấy vẫn nắm tay tôi.
Tôi khẽ giật tay lại, anh ấy hoàn hồn, cũng không nói gì.
Khi quay lại phòng bệnh, anh ấy và bác Trương đi ra ngoài bàn bạc chuyện hậu sự của Vân Trang. Còn tôi và Cư Bảo Các ngồi cạnh nhau trên sofa, không ai để ý đến ai.
Một lát sau, nó không chịu nổi, chủ động trừng mắt thị uy: "Đồ ăn bám, chị đừng hòng tới đây kiếm chác! Bố tôi lập di chúc rồi, tiền bạc trong nhà đều là của người nhà họ Cư, một xu cũng không đến lượt chị..."
Tôi ôm mặt, nước mắt lại tuôn ra.
Thì ra là vậy.
Chẳng trách Vân Trang lại sốt sắng muốn tôi chuyển hộ khẩu.
Chỉ khi trở thành người nhà họ Cư tôi mới có thể hưởng một phần thừa kế.
Bà muốn để lại cho con gái ruột một tấm bảo hiểm.
Nhưng tôi thà rằng không có tấm bảo hiểm ấy, chỉ mong bà được bình an sống tiếp.