Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 147: Kẻ xui xẻo
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xong xuôi mọi chuyện, anh ta nằm nghỉ trên giường.
Tôi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, tắm rửa sạch sẽ khắp người. Tôi cũng vứt hết quần áo đã mặc lúc đến vào túi rác rồi thay một bộ đồ sạch.
Đang sấy mái tóc ướt thì anh ta bước vào rửa tay, thoáng nhìn thấy vỉ thuốc tránh thai trên bồn rửa.
Anh ta sững người, mặt hơi xanh mét, nhưng tôi chẳng buồn để ý.
Lần này anh ta đã dùng biện pháp an toàn, nhưng tôi vẫn phải cẩn thận thêm chút nữa mới yên tâm.
Sấy khô tóc xong, tôi dọn sạch mọi dấu vết mình để lại trong căn phòng, khoác ba lô, xách túi rác ra ngoài.
Cư Diên nói: "Đêm nay em ngủ lại đây, sáng mai anh đưa về."
"Không, tôi phải về ký túc, đưa tiền xe cho tôi."
Ai thèm ngủ lại cái nơi âm u này, nhỡ mai bị bác Trương bắt gặp thì sao.
Anh ta nghiến răng, cầm áo khoác ở cuối giường lên: "Anh đưa em về."
Đưa thì đưa, không cho tiền xe thì anh ta phải đưa chứ.
Khi tôi về tới ký túc đã quá giờ đóng cửa. May mà tôi có mua đồ ăn khuya biếu bác quản lý, nên bà đã mở cổng cho tôi vào.
Trong phòng, mấy người Mạch Tuệ còn chưa ngủ, hai đứa xem phim, một đứa làm bài. Thấy tôi mang đồ ăn về, ai cũng tưởng tôi thật sự chỉ ra ngoài xả stress.
Mạch Tuệ vừa ăn oden vừa ngẩng lên nhìn tôi: "Liên Ngẫu, sao cậu thay đồ rồi? Còn gội đầu nữa."
Hồ Đào cũng gật gù, ghé lại ngửi: "Ừ nhỉ, dùng dầu gội gì mà thơm thế."
Tôi đáp: "Bộ đồ kia xui xẻo, trước khi về ký túc tớ đã tắm ở ngoài rồi vứt bỏ luôn bộ đồ đó đi."
Hồ Đào nói: "Thật ra cậu không cần kiêng kỵ đâu, bọn tớ đều biết chị Vân mà."
Tôi ậm ừ cho qua, leo lên giường nằm xuống.
Đang lúc cảm thấy khó chịu trong lòng, Yến Lạc gửi cho tôi một ngàn tệ, bảo tôi mua đồ ăn.
[Liên Hà, bố mẹ nói trông em không khỏe lắm. Hôm nay anh phải ở nhà chăm anh trai, không kịp tới với em, thật xin lỗi. Tuần sau anh trai anh xuất viện rồi, nhà đang được sửa lại, Cà Ri cũng được gửi đi. Đợi xong xuôi, em thi cử xong nữa, chúng ta sẽ đi du lịch nhé, chỉ có hai đứa thôi.]
Tôi trả lời: [Được, nhưng em không thiếu tiền, đừng gửi cho em nữa.] Rồi tôi trả lại tiền.
Anh nhắn lại: [Thế anh chuyển vào thẻ của em.]
Một lát sau, tin nhắn ngân hàng báo có một ngàn tệ.
Tôi tắt điện thoại, vừa nhớ tới đôi mắt trong sáng của anh ấy, chỉ thấy xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.
Hôm tôi gửi một trăm vạn cho nhà họ Yến, Yến Lạc lập tức viết giấy nợ, hứa mười năm sẽ trả hết. Khi tôi từ chối, anh ấy liền đưa giấy nợ cho mẹ tôi. Cứ có chút tiền là gia đình họ lại bắt đầu trả dần.
Bố Yến nói, giao tình là giao tình, tiền bạc phải rõ ràng.
Mẹ Yến thì bảo, số tiền một trăm vạn kia vốn là của Vân Trang để lại cho tôi. Cho dù khó khăn mấy, họ cũng sẽ trả đủ.
Mẹ tôi còn dùng tên tôi mở riêng một thẻ, chỉ để nhận số tiền họ trả. Thỉnh thoảng bố mẹ tôi cũng bỏ vào đó ba trăm, năm trăm.
Tôi có linh cảm rằng, đến khi thẻ kia đủ một trăm vạn, mẹ sẽ xé tờ giấy nợ ấy đi.
Dù mệt mỏi rã rời, tôi vẫn vượt qua tuần thi một cách suôn sẻ.
Thi xong môn cuối, kỳ nghỉ hè bắt đầu.
Lần này Hồ Đào và Cô Cô đi làm thêm ở cửa hàng xe của bố Mạch Tuệ, còn tôi về Lệ Thành, làm nhân viên nhỏ dưới tay Yến Lạc. Anh chia lương với tôi năm mươi năm mươi dựa trên doanh thu.
Trung tâm du học của anh cung cấp dịch vụ chất lượng tốt với giá cả phải chăng, mới vài tháng đã nổi tiếng. Chiếc máy in nhà anh chạy không ngừng, cả ngày vo ve in tài liệu.
Tôi phụ trách trả lời khách hàng online, in ấn tài liệu. Khi người lớn trong nhà đi vắng thì tiện chăm sóc cả anh trai anh. Ngày nào tôi cũng bận tối mắt tối mũi.
Còn chuyện hai đứa đi du lịch cứ thế mà bị lỡ mất.