Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 146: Vòng tay vàng
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm đó, bố mẹ tôi cùng bố mẹ Yến cũng tới dự lễ thủy táng. Cả đoàn cùng lên thuyền ra khơi, rải tro cốt.
Sau khi rải tro cốt xong và quay vào bờ, bố mẹ tôi từ chối lời mời dùng cơm của nhà họ Cư, vội vã trở về Lệ Thành ngay. Cư Bảo Các bám chặt lấy bố tôi không rời, kéo tay ông nài nỉ: "Chú ơi, chú ở lại nhà con làm đầu bếp đi! Chú với bác Trương cùng chăm sóc con nhé."
Mẹ tôi nghe vậy liền liếc nhìn bác Trương một lượt từ trên xuống dưới, rồi giật mạnh tay áo bố tôi: "Ông nó, đi thôi!"
Bố tôi thấy đau lòng vì thằng bé còn nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ, bèn quỳ xuống hỏi: "Hay chú cho con về Lệ Thành chơi mấy hôm rồi bảo tài xế đến đón sau nhé?"
Cư Bảo Các liếc nhìn mẹ tôi một cái rồi đáp: "Con không đi đâu. Chú tới nhà con ở đi, con sẽ cho chú một cái giá rất hời."
Bố tôi vừa mỉm cười vừa lộ vẻ bất lực. Mẹ tôi cắt ngang lời: "Nói thử xem giá hời chỗ nào."
Cư Bảo Các vừa định mở miệng thì Cư Diên đã ném cho nó một cái nhìn sắc lạnh. Cậu nhóc liền cúi mặt xuống, không dám nói thêm lời nào.
Cư Diên quay sang bố mẹ tôi xin lỗi: "Cháu xin lỗi chú dì, em cháu còn nhỏ chưa hiểu chuyện, những lời nó nói chú dì đừng để bụng."
Bố tôi xua tay: "Giờ thằng bé chỉ còn hai đứa là người thân thôi, hai đứa nên dành nhiều thời gian cho nó hơn. Nếu bận quá thì cứ gửi sang nhà chú, thêm cái bát đôi đũa cũng chẳng sao."
Mẹ tôi kéo bố đi ngay, vừa đi vừa quát: "Chúng ta đâu phải tổ chức từ thiện, gạo muối đâu phải miễn phí!"
Cư Bảo Các nhìn thấy bố tôi rời đi thì òa khóc nức nở, bác Trương dỗ mãi không được, cũng bật khóc theo.
Một chú bé nhỏ xíu đứng bên bờ biển nơi vừa tiễn biệt mẹ, xung quanh chỉ còn mỗi bà giúp việc già, trông tội nghiệp vô cùng.
Bố mẹ Yến thấy xót xa, cuối cùng đành dẫn Cư Bảo Các về nhà họ Yến chăm sóc.
Tiễn bố mẹ xong, tôi cùng Mạch Tuệ và các bạn cũng phải trở lại trường. Cư Diên lái xe đưa chúng tôi đến một khách sạn, mời dùng bữa tối.
Bận rộn cả buổi sáng, giờ đã đến bữa tối, tôi không thể nào bảo các bạn đừng ăn được.
Anh ta thuê một phòng riêng có bàn tròn nhỏ. Tôi định ngồi cách xa anh ta, nhưng Mạch Tuệ và những người khác cũng không muốn ngồi gần, thế là tôi lại bị đẩy ngồi cạnh anh.
Tôi cảnh giác với anh ta cả buổi, nhưng anh ta lại cư xử như một người đàn ông đàng hoàng, không hề làm gì quá giới hạn. Lúc đó tôi còn tự nghĩ mình đã bị ám ảnh quá mức.
Ăn xong, bọn Mạch Tuệ rủ nhau đi nhà vệ sinh, tôi đứng ngoài hành lang chờ. Cư Diên ra trả tiền, rồi dừng lại cạnh tôi nói: "Tối nay anh sẽ đến đón em."
Quả nhiên tôi không hề bị ám ảnh chút nào!
Tôi tức giận đáp gọn lỏn: "Không!"
Anh ta nói: "Anh cũng không ngại công khai mối quan hệ của chúng ta đâu."
Cái đồ khốn này!
Tất nhiên anh ta không ngại, vì anh ta còn sĩ diện gì nữa đâu! Anh ta chẳng cần nhìn mặt ai cả, trừ cảnh sát ra thì chẳng ai khuất phục được anh.
Nhưng còn tôi thì sao? Nếu mọi người biết tôi đã ôm ấp anh ta, rồi còn nhận một trăm vạn từ tay anh ta. Tôi còn mặt mũi nào mà gặp bạn bè, liệu có còn dám ngẩng đầu trước Yến Lạc nữa không?
Chỉ một câu nói của anh ta đã khiến tôi bị trói buộc. Tối hôm đó anh ta đến đón đúng hẹn.
Cư Bảo Các không có ở nhà, bác Trương cũng đã về nhà con trai nghỉ ngơi. Trong căn nhà rộng mênh mông chỉ còn lại hai chúng tôi. Lần này là ở phòng ngủ chính. Trong căn phòng tối om, anh ta đeo vào mắt cá chân của tôi một chiếc vòng vàng có hai chiếc chuông, chính là chiếc vòng mà tôi đã từng từ chối.
Trong bóng tối, tiếng chuông vàng leng keng vang lên liên hồi.
Tôi nhắm mắt lại, lẩm bẩm trong lòng câu đồng dao nhảm nhí: "Ô đỏ đỏ, cán trắng trắng, ăn xong cùng nhau nằm ván ván. Nằm ván ván, ngủ quan quan, rồi cùng nhau chôn núi núi. Chôn núi núi, khóc than than, cả làng kéo đến ăn cơm cơm. Ăn cơm cơm, có ô ô, cả làng cùng nhau nằm ván ván..."
Thật sự, tôi chỉ muốn đầu độc anh ta chết quách đi cho rồi.