Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 156: Sự Quyến Rũ
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm sau, nhóm bạn "Ăn lẩu xem phim" cùng nhau đến bệnh viện thăm mẹ Yến.
Trước đó, khi anh Khởi gặp chuyện, mọi người đã quyên góp trong nhóm. Mặc dù đều là sinh viên nghèo nhưng mỗi người vẫn góp một trăm, hai trăm tệ, cuối cùng được hơn một nghìn tệ.
Lần này mẹ Yến nhập viện, họ lại quyên góp thêm một lần nữa.
Lần trước Yến Lạc ở đường cùng nên đành nhận, còn lần này anh nhất quyết không lấy, bảo gia đình vẫn có thể xoay sở được.
Mọi người thấy anh kiên quyết thì thôi không ép nữa. Nhân dịp nghỉ hè đều ở nhà, họ mua ít hoa quả, đồ bồi bổ đến thăm mẹ Yến và anh Khởi.
Nhóm bạn mang theo nào hoa quả, nào quà cáp tấp nập vào phòng bệnh khiến bác gái nằm giường bên cạnh nhìn mà cứ nuốt nước bọt.
Tôi đang pha trà, rót nước cho mọi người thì bất ngờ bị Nguyên Tố đứng ở cuối giường nhéo nhẹ vào mông.
Tôi giật nảy mình, quay lại nhìn cô ấy: "Làm gì thế?"
Nguyên Tố tặc lưỡi một cái, ghé sát vào tai tôi trêu chọc: "Càng ngày càng giống vợ hiền rồi ha."
Giọng điệu mập mờ cùng ánh mắt lém lỉnh ấy lập tức khiến tôi đỏ mặt.
Tôi vội ngẩng đầu nhìn quanh. Yến Lạc đang đi rửa hoa quả, Cao Văn và mấy người khác đang nói chuyện với mẹ Yến và anh Khởi, không ai chú ý bên này.
Tôi vừa thẹn vừa ngượng, huých nhẹ cô ấy một cái: "Nói bậy gì đó!"
Nguyên Tố cười tinh quái: "Này, hai người định bao giờ thành đôi thế?"
"Không có mà... thật sự không có."
Cô ấy vỗ vai tôi: "Hai người phải sống tốt đó nhé. Giờ mỗi lần thấy nhóm lẩu thông báo chung, tớ lại sợ hai người xảy ra chuyện gì."
Tôi lí nhí: "Xin lỗi nhé..."
Cô ấy nhanh tay nhét một phong bì dưới chăn, bị tôi bắt gặp.
Rõ ràng đó là tiền, tôi vừa định nói thì cô ấy đặt ngón tay lên môi: "Suỵt! Đây là tấm lòng của mọi người. Dù sao cũng là bạn bè, giúp được chút nào hay chút đó. Yến Lạc bình thường dễ tính nhưng tự trọng lắm, ghét nhất là phải mang ơn. Số tiền lần trước chúng tớ góp, cậu ấy đã trả hết rồi, lần này thì cậu cứ để lại, đợi bọn tớ đi rồi hãy lấy ra, kẻo cậu ấy thấy áp lực..."
Mắt tôi nhòe lệ: "Bối Bối..."
Nguyên Tố trừng mắt: "Bối cái đầu cậu ấy!"
Đợi nhóm bạn đi hết, tôi mới lấy phong bì từ dưới chăn ra, đưa cho mẹ Yến: "Dì ơi, đây là tấm lòng của mọi người, nhất định dì phải nhận."
Mẹ Yến nhìn phong bì, mắt đỏ hoe: "Mấy đứa nhỏ này... Các con đã đến thăm rồi, còn cho thêm tiền làm gì chứ... haizz..."
Yến Lạc suy nghĩ một lát, cầm lấy phong bì đếm qua rồi đưa cho mẹ: "Vậy mẹ giữ đi, con sẽ thay mẹ nói lời cảm ơn họ."
Anh cầm điện thoại ra ngoài. Tôi không yên tâm nên lén đi theo ra cửa, thấy anh đứng ngoài hành lang nhắn tin.
Điện thoại trong túi tôi cũng rung lên, lấy ra nhìn thì thấy Yến Lạc nhắn trong nhóm lẩu: "Cảm ơn các cậu đã giúp đỡ, cảm ơn 🙏."
Cao Văn gửi biểu tượng vỗ tay, Nguyên Tố gửi biểu tượng vỗ tay, Phan Hưởng gửi biểu tượng vỗ tay, Tiểu Mẫn gửi biểu tượng vỗ tay...
Tôi cũng gửi một biểu tượng vỗ tay.
Yến Lạc nhìn vào màn hình, gương mặt vốn ủ rũ khẽ giãn ra, lộ ra một nụ cười nhạt.
Tôi quay lại phòng bệnh, ngồi bên giường bóc quýt.
Một quả cho mẹ Yến, một quả cho anh Khởi. Bóc đến quả thứ ba thì Yến Lạc trở lại.
Tôi đưa quả quýt đang bóc dở cho anh. Anh ngồi xuống bên cạnh, vừa trò chuyện với mẹ vừa bóc nốt phần còn lại, rồi tiện tay tách một múi đưa lên miệng tôi.
Từ nhỏ chúng tôi vốn đã như thế, mẹ Yến cũng không thấy có gì lạ.
Anh Khởi nhìn chúng tôi một lượt, rồi cúi đầu mân mê quả quýt trong tay, khóe môi khẽ cong lên.