Áp lực từ người thân

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Áp lực từ người thân

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 160 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nói xong tôi cúp máy luôn.
Anh Khởi hỏi: "Ai thế?"
Tôi nghiến răng: "Đồ lừa đảo chết tiệt!"
Anh dịu dàng: "Đừng giận nữa."
Do nhận đơn hàng online, số điện thoại của tôi và Yến Lạc đều được công khai. Mấy ngày nay, chúng tôi liên tục nhận được các cuộc gọi tiếp thị lừa đảo, nên anh ấy không hề nghi ngờ gì.
Dù đã cúp máy của Cư Diên, lòng tôi vẫn cứ thấp thỏm không yên, sợ hắn ta tìm tới. Đến nỗi bữa cơm ở nhà họ Yến cũng chẳng còn thấy ngon miệng.
Đúng lúc tôi đang miên man suy nghĩ, chuông cửa nhà họ Yến vang lên.
Tôi cắn chặt đũa.
Anh ta tới rồi sao?!
Bố Yến đặt bát đũa xuống, ra mở cửa. Tôi căng thẳng lắng nghe mọi động tĩnh, nhưng người bước vào lại là chị họ của Yến Lạc cùng chồng chị ấy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Con chó Cà Ri đang vẫy đuôi trên sofa, vừa thấy hai người họ đã vội vã trốn tọt vào phòng.
Thấy chị họ ấp úng, có vẻ muốn nói chuyện gì đó với người nhà họ Yến, tôi liền tránh mặt, chui vào phòng Yến Lạc ngồi xếp bằng trên giường trêu đùa với chó.
Nhưng tường và cửa phòng quá mỏng, coi như tôi có tránh mặt cũng chẳng ích gì. Chị họ vòng vo một hồi, cuối cùng mới nói thật. Người lớn tuổi trong nhà họ đang bệnh nặng, muốn nhà họ Yến trả ngay ba vạn đã vay trước đó.
Khi anh Khởi gặp chuyện, chưa kể một trăm vạn của tôi, nhà họ Yến đã phải vay mượn từ khoảng mười mấy người bạn bè thân thích, tổng cộng ba bốn mươi vạn.
Sau khi về nước, mẹ Yến phải bán cả nữ trang và nhẫn cưới, mỗi tháng đều đặn trả nợ. Trong tay họ vốn không dư dả tiền bạc, đến khi bà bệnh cũng không xoay sở được tiền phẫu thuật.
Giờ đây, chủ nợ lại đến tận cửa đòi trả ngay ba vạn một lúc, quả thực là làm khó họ.
Trong phòng khách chìm vào im lặng.
Người mở lời trước là Yến Lạc: "Ngày mai bọn cháu chuyển cho anh chị được không?"
Tôi nghe là hiểu ngay, anh ấy định ngày mai ra ngân hàng mở thẻ tín dụng rồi rút tiền mặt.
Chị họ vừa dứt lời, anh rể đã chen vào: "Chuyện này không chờ được đâu, không có tiền thì bố tôi không nhập viện được, hôm nay nhất định phải có ba vạn."
"Nhưng giờ nhà dì biết đi đâu để có ba vạn đây..." Mẹ Yến khó xử nhìn họ: "Thục Phương, A Cường, các cháu có thể vay mượn người khác trước không? Dì chú nhất định sẽ sớm trả..."
Chị họ ấp úng, còn anh rể thì nói thẳng: "Dì ơi, chúng cháu đến đây là vì đã không vay được ai nữa mới phải tìm đến chú dì. Chú chạy xe quen biết nhiều người, dì cũng từng làm việc ở cơ quan, gọi mấy cú điện thoại chẳng lẽ không mượn nổi ba, năm vạn sao?"
Mẹ Yến đáp: "Người quen có thể vay thì dì chú đã vay hết rồi, thật sự không tiện mở miệng thêm nữa..."
Anh rể không hề lay chuyển: "Các người ngại mở miệng nhưng bên này là tính mạng con người đó!"
Không khí lại chìm vào trầm lặng.
Tôi ôm con Cà Ri, bất giác nhớ tới hộp trang sức mà Vân Trang đã để lại cho tôi sau khi qua đời.
Trong hộp, ngoài sợi dây chuyền Thiên Nữ, còn có nhiều đá quý và vàng bạc khác.
Tôi chưa từng đeo chúng, một là để giữ làm kỷ niệm, hai là sợ làm mất hay hư hỏng.
Xem ra bây giờ chính là lúc phải dùng đến chúng. May mà trước kia tôi đã không giả vờ cao thượng mà từ chối.
Tôi đẩy cửa bước ra: "Yến Lạc, anh đi với em một chuyến."
Chị họ và anh rể quay đầu nhìn tôi, bố mẹ Yến thì mím môi không nói gì.
Yến Lạc cúi đầu, nắm tay đặt trên gối khẽ run rẩy.
Nhưng cuối cùng anh vẫn đứng dậy, nói: "Được."
Trên đường đi, Yến Lạc im lặng.
Đến nhà tôi, may mà tên khốn Cư Diên không có mặt ở đó.
Tôi lấy vàng trong hộp trang sức bỏ vào túi, rồi xách lên nói: "Đi thôi, mình tới tiệm vàng đổi tiền."
Yến Lạc ủ rũ đứng đợi thang máy cùng tôi.
Tôi xót xa, đưa tay nâng mặt anh, kiễng chân hôn lên môi anh.
Yến Lạc thoáng ngẩn người, rồi bất ngờ siết chặt eo tôi, hôn đáp trả thật mạnh mẽ.
Nước mắt anh rơi xuống mặt tôi, nóng rát khiến tim tôi nhói đau.
"Đinh" một tiếng, thang máy đã đến. Yến Lạc buông tôi ra, ngượng ngùng dùng ngón cái lau vệt nước còn dính trên môi tôi.
Tôi cũng lau nước mắt trên má anh, hai đứa nhìn nhau, cười ngốc nghếch.
Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra. Cư Diên đang đứng ngay bên trong, đối diện với cảnh chúng tôi đang ôm chặt lấy nhau.