Chương 162: Nợ nần

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi ngẩn người nhìn Cư Diên, một thoáng sau suýt bật cười.
Sao trên đời lại có kẻ tồi tệ đến vậy chứ.
Lương tâm của hắn bị chó gặm mất rồi sao?
Tôi chỉ tay ra cửa: "Xong việc thì cút ngay đi."
Cư Diên nói: "Em suy nghĩ thêm chút nữa đi..."
Tôi vớ lấy chiếc đồng hồ báo thức, ném thẳng vào hắn, gào khản cả giọng: "Cút đi!"
Hắn trúng đòn vào ngực nhưng không nói gì, chỉ cau mày, cúi xuống nhặt chiếc đồng hồ còn tốt lên, đặt lại lên bàn rồi quay người bỏ đi.
Đợi hắn đi khỏi, tôi ôm chăn khóc tức tưởi, vừa uất ức vừa tủi thân. Khóc xong vẫn phải lau khô nước mắt, uống thuốc tránh thai, dọn dẹp, tắm rửa, rồi lên giường ngủ.
Không thể để cuộc đời mình chấm dứt vì hắn.
Sao nhà tôi lại vướng phải cái ôn thần này chứ!
Dòng họ Cư từ đời ông nội đã khắc vợ. Bà nội Cư chết sớm, mẹ Cư chết sớm, Vân Trang cũng chết sớm.
Chị gái tôi dính vào Cư Diên, cũng chết sớm.
Từ khi tôi gặp hắn, vận rủi cứ nối tiếp nhau kéo đến, ngay cả nhà họ Yến cũng bị vạ lây.
Họ Cư mang độc, càng lớn tuổi, độc tính càng mạnh.
Nếu mà thật sự nói đến chuyện kết hôn với Cư Diên, e là tôi cũng chẳng sống được bao lâu.
Tôi còn trẻ, tôi không muốn chết đâu.
Nghĩ mãi rồi cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, Yến Lạc đến, mang theo bữa sáng cùng số vàng còn lại và tờ giấy nợ.
Trước khi anh đến tôi đã soi gương. Trên cổ, trên vai, trên cánh tay chi chít những vết đỏ, nhìn mà ngao ngán.
Trước mặt Yến Lạc cũng không thể mặc áo cao cổ hay dài tay, như thế quá lộ liễu, đáng nghi.
Tôi chỉ có thể co ro trong chăn, giả vờ còn ngái ngủ, bảo anh đặt đồ xuống rồi đi.
Yến Lạc không yên tâm, bước vào nhìn tôi, bàn tay hơi lạnh chạm trán rồi chạm má: "Đúng là hơi nóng, hôm qua bị cảm lạnh à?"
Tôi lắc đầu: "Yến Lạc, nạp năng lượng đi. Nạp chút năng lượng là em khỏe ngay."
Anh khẽ cười, cúi xuống hôn nhẹ lên má tôi, lại nhéo một cái rồi đứng lên: "Anh phải đi đây, em ngủ tiếp đi. Nếu thấy khó chịu thì gọi cho anh, lúc về anh mua thuốc cho."
"Ừm ... anh đi đường cẩn thận."
Đợi Yến Lạc đi rồi, tôi bò dậy nhìn tờ giấy nợ viết tay và số vàng đựng trong túi vải nhung nhỏ.
Chữ trên giấy mạnh mẽ, số nợ rõ ràng, không sót một đồng.
Tôi cất tất cả vào hộp trang sức rồi ra phòng khách ăn phần bánh cuốn nóng hổi Yến Lạc mua.
Mấy chuyện vặt vãnh này sẽ không đánh gục được chúng tôi.
Ăn xong, tôi mặc chiếc áo thun dài tay cao cổ, vừa đủ che đi những dấu vết trên người, rồi lại sang nhà họ Yến giúp đỡ.
Bố mẹ Yến Lạc biết tôi là đứa bé bị bỏ rơi, luôn thương xót, đối xử tốt với tôi, coi tôi như con gái ruột.
Giờ thì tôi thành chủ nợ, họ lại thành người cần giúp đỡ. Dù vẫn niềm nở với tôi, nhưng rốt cuộc thái độ không còn như trước.
Trong lòng họ thấy áy náy, mang nợ, như thể thiếu tôi một ân tình to lớn.
Bố mẹ Yến Lạc đều là người thẳng thắn, thà chịu thiệt còn hơn mắc nợ người khác, tôi có khuyên cũng vô ích.
Chỉ có nhanh chóng trả hết nợ, bọn họ mới thật sự được thở phào nhẹ nhõm.
Sau vụ đòi nợ hôm qua, huynh Khởi uể oải nhốt mình trong phòng, không cho Cà Ri vào, cơm cũng chẳng ăn.
Huynh Khởi và Yến Lạc đều quá hiểu chuyện, chẳng có thời kỳ nổi loạn.
Đây là lần đầu mẹ Yến gặp tình cảnh thế này, đứng trước cửa luống cuống: "Yến Khởi, không thể không ăn cơm được, không ăn thì sao mà khỏe lại? Chuyện hôm qua con đừng để trong lòng. Nợ tiền người khác là như vậy. Khó tránh khỏi phải chịu chút sắc mặt. Chẳng sao cả, người sống sao có thể thuận buồm xuôi gió mãi..."
Trong phòng vẫn im lìm.
Chỉ có tiếng từng hạt đậu rơi lách tách xuống đĩa.