Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 163: Chiều Hè Nóng Bức
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẹ Yến đứng lâu không nổi, khuyên nhủ một lát rồi đành về phòng nghỉ, tôi lại tiếp tục công việc.
Tôi gõ cửa, cất tiếng: "Anh Khởi, nếu giờ anh không ăn thì lát nữa em lại phải hâm lại. Anh chắc cũng không muốn làm phiền bọn em thêm nữa đâu, đúng không?"
Tiếng hạt đậu rơi lách tách bỗng ngừng hẳn.
Chẳng bao lâu sau, tiếng xe lăn lộc cộc trên sàn, rồi cửa mở ra.
Anh Khởi mở cửa, nở nụ cười gượng gạo: "Xin lỗi Tiểu Hà, đưa cơm cho anh đi."
Tôi đẩy anh ra phòng khách: "Anh ra ngoài ăn đi, bàn trong phòng anh nhỏ quá, bày không đủ chỗ đâu."
"…Ừm."
Anh ngồi vào bàn ăn, lặng lẽ dùng bữa. Cà Ri dường như cũng cảm nhận được tâm trạng của anh, ngoan ngoãn nằm gọn trên chân, thỉnh thoảng còn liếm liếm tay anh.
Tôi ra ban công phơi quần áo, nhìn bóng lưng anh, trong lòng không khỏi thấy chua xót.
Haiz...
Một người tốt như anh, một người chị đáng thương như vậy, lại gặp phải cái tên Cư Diên khốn kiếp.
Ăn xong, anh Khởi tự mình lăn xe đi rửa bát. Tôi cũng không giúp, cứ để anh tự làm.
Có việc gì đó để làm, luôn tốt hơn là cứ ngồi trong phòng mà suy nghĩ vẩn vơ.
Để tiết kiệm điện, trong nhà chỉ bật điều hòa ở phòng khách. Tôi mang bát đũa từ phòng anh Khởi ra, để anh ở phòng khách luyện tập.
Mẹ Yến cũng mở cửa phòng cho mát, thấy anh Khởi chịu ra ngoài, bà cũng yên tâm đi ngủ trưa.
Trong nhà, anh Khởi là người có học vấn cao nhất, những đạo lý lớn anh hiểu rõ hơn chúng tôi rất nhiều. Chỉ cần tự anh nghĩ thông suốt, người khác cũng chẳng cần phải nói nhiều.
Tôi ngồi trong phòng Yến Lạc cắm dây in tài liệu. Vì mặc áo dày và làm việc liên tục, chẳng bao lâu mồ hôi đã rịn ra.
Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.
Tôi quay đầu lại, thấy anh Khởi ngồi trên xe lăn, tay cầm một sợi dây buộc tóc: "Tiểu Hà, của em này."
Lúc ấy tôi mới nhận ra dây buộc tóc đã rơi mất, tóc xổ tung xuống, thảo nào thấy nóng bức đến vậy.
"Cảm ơn anh nha."
Tôi đi tới nhận lấy, vừa buộc tóc vừa hỏi: "Anh Khởi, anh không ngủ trưa sao?"
"Ngày nào cũng ngủ, giờ anh không buồn ngủ. Phòng nóng quá, để anh quạt cho em một lúc nhé."
"Được thôi."
Tôi dịch ghế nhường chỗ cho xe lăn của anh.
Khách hàng du học hỏi rất nhiều vấn đề, đôi khi tôi tìm trong tập tài liệu Yến Lạc đưa mà chẳng thấy, phải nhắn tin hỏi anh, hỏi đi hỏi lại rất mất thời gian.
Đúng lúc anh Khởi cũng từng du học, hiểu rõ chính sách bên Mỹ, có gì khó cứ hỏi anh là được.
Lại có khách hỏi đến, tôi gõ bàn phím lách tách, anh Khởi thì quạt cho tôi, đồng thời lật giở tập tài liệu.
Tập tài liệu dày cộp như vậy, tôi tra suốt một tháng vẫn chẳng nhớ nổi, gặp khách hỏi vẫn phải lần mò theo mục lục.
Còn anh Khởi, mới xem một buổi chiều đã đặt hẳn tập tài liệu sang một bên, trả lời trôi chảy, y như làm bài thi đạt điểm tối đa!
Học bá đúng là vừa đáng ngưỡng mộ vừa khiến người ta ghen tỵ.
Dù bị thương, anh vẫn khác hẳn người thường.
Giờ tay anh yếu, chưa gõ được bàn phím. Đợi phục hồi xong, chắc anh sẽ làm trọn vẹn công việc tôi đang làm, nhà họ Yến lại có thêm một lao động chính.
Nói chuyện nửa tiếng, cuối cùng cũng hẹn được khách gặp mặt, việc tiếp theo cứ để Yến Lạc lo.
Tôi đẩy bàn phím ra, định đi ra ngoài hóng mát, quay đầu lại thì thấy anh Khởi vẫn cầm quạt, gục đầu ngủ thiếp đi trong xe lăn.
Khi tỉnh táo, ánh mắt anh có sự dịu dàng, trầm uất lẫn từng trải, thêm cặp kính nữa trông hệt một vị bác sĩ.
Giờ anh đã ngủ, hàng mi dài rủ xuống, gương mặt bình thản và ngây thơ. Trông anh thật giản dị, trẻ trung, lại còn có nét giống Yến Lạc.
Tôi lén quan sát, muốn tìm xem dáng dấp tương lai của Yến Lạc sẽ như thế nào trên gương mặt anh.
Bất chợt, anh Khởi mở mắt, khiến tôi giật mình.
Anh hơi ngơ ngác nhìn tôi, rồi khi nhận ra, ánh mắt bỗng trở nên trong sáng hơn.
"Tiểu Hà?" Anh đặt quạt lên đầu gối, ngẩng nhìn đồng hồ: "Em xong việc rồi sao?"