Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 167: Quà sinh nhật
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng biết có phải vì đã lớn hơn một chút hay không, mà Cư Bảo Các trông dễ chịu hơn so với trước.
Khi ăn cơm, nó nói chuyện hống hách, cố ý sai bảo bố tôi làm hết thứ này đến thứ khác ngay trước mặt tôi. Một đứa trẻ con mà độc đoán đến đáng thương, nhìn rõ như một đứa trẻ thiếu vắng tình mẹ.
Bố tôi cũng chiều chuộng nó hết mực, lúc thì bày đồ ăn, lúc thì rót nước uống, hai người nhìn qua cứ ngỡ là ông cháu.
Ăn xong, Cư Bảo Các bắt bố tôi cõng đi dạo trong vườn. Tôi phụ mẹ dọn dẹp bát đĩa vào bếp, qua khung kính nhìn hai người ngoài kia và hỏi: "Mẹ, mỗi ngày Cư Bảo Các đều hành hạ bố con như thế này sao ạ?"
Mẹ tôi mở tủ lạnh lấy một quả dưa chuột to, rửa sạch rồi cắn một miếng, vừa nhai vừa nói: "Con không có ở nhà thì nó còn quậy phá hơn nhiều."
"Mẹ không đánh nó đấy chứ?"
Dù sao Cư Bảo Các cũng không phải là tôi, mẹ đâu thể muốn đánh là đánh được.
Mẹ nói: "Thằng nhóc này tinh quái lắm, biết điều hơn con nhiều lần. Sao lại vô cớ đánh nó? Mẹ cũng chẳng còn hứng thú đánh người nữa."
"...?"
Vậy thì mấy năm qua ai là người đánh tôi?
"Ngày mai con có tiết học không? Nếu không thì ngủ lại đây đi, mai mừng sinh nhật Bảo Các xong rồi về cũng được."
Tôi hỏi: "Sinh nhật nó chỉ có mấy người chúng ta thôi ạ? Người giàu chẳng phải thường thuê khách sạn lớn, mời nhiều người đến tổ chức tiệc sao?"
Nhìn album, sinh nhật hồi nhỏ của Cư Bảo Các tổ chức rất hoành tráng.
Mẹ nói: "Ngày xưa bố nó còn sống thì rất cưng chiều nó, tổ chức lớn lắm cho nó. Bây giờ bố mẹ nó mất, Cư Diên lại không ở đây, ai mà tổ chức lớn như thế nữa? Con ở lại cũng coi như thể hiện một chút quan tâm đến nó."
Ngoài kia Cư Bảo Các gọi bố không ngừng, tôi thở dài: "Vậy mai con xin phép ở lại chơi với nó vậy. Mẹ, lát nữa con ra mua quà cho Bảo Các, con hỏi mấy đứa bạn của nó xem có muốn đến chơi không."
Mẹ nghe thế thì càu nhàu: "Sao con nhiều chuyện vậy? Mua quà tặng? Con có tiền đâu mà mua? Mà gọi bạn bè qua nữa? Cái thằng Bảo Các thì có bạn bè gì đâu? Đến rồi lại bày bừa ra nữa, mệt lắm chứ!"
"Dù có ít tiền hay nhiều tiền, mua quà cũng là tấm lòng mà mẹ? Nó còn nhỏ như thế, chẳng lẽ ngày nào cũng phải ở nhà nhìn hai người lớn tuổi các người cứ trừng mắt nhìn nhau mãi sao?"
Mẹ tôi vẫn tỏ vẻ không phục. Tôi dịu giọng lại: "Ít ra cũng nể tình nhà họ Cư trả lương cao, mẹ cũng nên quan tâm đến nó một chút chứ? Nó đâu có ngốc, ngay cả bác Trương chăm sóc nó từ nhỏ còn bị cho nghỉ việc, lỡ nó thấy mẹ không hợp ý nó thì sao..."
Có vẻ mẹ tôi cũng thấy hành động của mình không xứng đáng với mức lương đang nhận, bực bội nói: "Biết rồi, biết rồi, mẹ đi gọi điện đây được chưa!"
Bà cầm quả dưa chuột vừa đi vừa gọi điện. Tôi lau dọn bàn bếp sạch sẽ rồi cũng chuẩn bị ra ngoài.
Cư Bảo Các nghe nói tôi định mua quà cho nó thì cũng đòi đi theo, bảo là muốn tự chọn.
Bố lái xe chở chúng tôi tới trung tâm thương mại.
Cư Bảo Các lững thững đi qua các cửa hàng một lúc lâu. Nhân viên hỏi nó muốn gì nó cũng không nói, lúc kiễng chân, lúc chổng mông, ngó nghiêng hết hàng này đến hàng nọ.
Cuối cùng nó chọn được một món, đưa chiếc giỏ hàng cho tôi: "Ê, chị đi trả tiền đi."
Tôi nhìn xuống, trong giỏ là hai khung ảnh pha lê.
Bố tôi nhìn thấy khung ảnh, nước mắt cứ thế trào ra: "Bảo Các... con..."
Cư Bảo Các quay mặt giục tôi: "Nhanh đi thanh toán đi!"
Thằng nhóc này cũng chu đáo đấy chứ.
Tôi xúc động đến mức đi thẳng ra quầy thu ngân.
Nhân viên quét mã, giá hiện lên làm tôi suýt ngất.
Trên đường về nhà cảm xúc lẫn lộn. Có xúc động, có xót ví, còn có chút thôi thúc muốn đánh thằng nhóc Cư Bảo Các một trận.
Khi về tới cửa, thấy chiếc Mercedes đen quen thuộc, mọi cảm xúc kia tan biến hết sạch, chỉ còn một suy nghĩ: muốn đập tan chiếc xe ấy và cả chủ nhân của nó.