Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 168: Bức ảnh gia đình
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 168 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước đây, mẹ tôi cứ nghĩ Cư Diên là con rể tương lai nên đối xử với anh ta vô cùng niềm nở.
Thế nhưng, sau khi chị gái tôi chia tay rồi tự kết liễu đời mình, bà lại xem anh ta chẳng khác gì một con gián.
Còn bây giờ, nhờ khoản lương hậu hĩnh Cư Diên trả, tuy mẹ tôi chưa lấy lại được sự niềm nở như trước, nhưng cũng gần như đã bị anh ta chinh phục hoàn toàn.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Cư Diên mặc vest ngồi đúng vị trí mẹ tôi vừa ngồi lúc nãy, bà còn bưng cho anh ta một ly nước trái cây.
Cư Diên nói: "Cháu cảm ơn."
Rồi anh ta đặt ly xuống, quay đầu nhìn chúng tôi đang bước vào.
Cư Bảo Các thấy anh, liền rụt rè gọi một tiếng: "Anh."
Thấy Cư Diên không mấy mặn mà, nó cũng không dám tiến thêm, chỉ đứng cạnh bố tôi im thin thít.
Bố tôi cũng biết Cư Diên không ưa cậu em này, bèn nắm tay Bảo Các siết nhẹ tỏ ý an ủi, rồi hỏi: "Cư Diên, chẳng phải cháu sang Mỹ rồi sao, sao về nhanh vậy?"
"Công việc hoàn thành sớm hơn dự kiến." Ánh mắt anh ta dừng lại ở túi quà trong tay Cư Bảo Các: "Đó là gì vậy?"
Mẹ tôi vội nói: "Mai là sinh nhật em trai cậu, Tiểu Hà dẫn nó đi mua quà."
"Ồ, mai là sinh nhật à? Liên Hà cũng ở đây sao?"
Mẹ tôi tưởng thái độ lạnh nhạt của Cư Diên là vì bà tự ý gọi tôi đến, lập tức giải thích: "Dù sao Tiểu Hà với Bảo Các cũng là anh em cùng mẹ, tôi nghĩ cứ để con bé ở lại mừng sinh nhật em trai rồi hãy đi. Nếu cậu thấy ồn thì để tôi bảo nó về cũng được."
Cư Diên đáp: "Không cần đâu, cứ để cô ấy ở lại mừng sinh nhật Bảo Các rồi đi. Cháu lên tầng nghỉ chút, điều chỉnh lại múi giờ. Mọi người cứ tự nhiên."
Nói xong, anh ta đứng dậy lên lầu.
Mẹ tôi cầm ly nước trái cây anh ta chưa uống cạn, uống cạn một hơi, rồi bĩu môi: "Ban đầu định làm qua loa thôi, giờ cậu ta về rồi, chẳng qua loa được nữa. Ông nó, tính vài món ngon đi nhé, mai còn có ba đứa bạn của Bảo Các tới nữa. Tôi qua nhà hàng xóm xin ít dây trang trí với bóng bay, con họ vừa tổ chức sinh nhật xong, còn thừa cả đống đồ."
Cư Bảo Các nói: "Xin làm gì, nhà mình có thiếu tiền đâu, mua mới chẳng phải xong à!"
Mẹ tôi giơ tay gõ lên đầu nó: "Cái thằng này! Đồ nhà người ta cũng mới toanh, chỉ là mua thừa thôi! Không tốn tiền thì mua làm gì!"
Mẹ tôi ra ngoài nói chuyện với người giúp việc nhà hàng xóm, tôi và Cư Bảo Các đứng ngoài sân đá sỏi đợi bà.
Từ lúc nhìn thấy Cư Diên, tôi đã muốn đi rồi, chỉ là nhìn Cư Bảo Các buồn bã như vậy, trông thật đáng thương.
Cư Diên hoàn toàn không biết mai là sinh nhật em trai mình, thậm chí còn chẳng buồn giả vờ, ngay cả bố tôi cũng nhận ra điều đó.
Ở lại một đêm thôi cũng được.
Lần này có bố mẹ tôi ở đây, buổi tối tôi ngủ chung với mẹ, chắc chẳng sao đâu.
Nhà hàng xóm khá hào phóng, mấy thứ còn lại họ đều cho hết.
Mang đồ về, bố mẹ tôi thổi bóng, tôi thì treo dây trang trí lên tường. Chẳng mấy chốc băng dính đã hết, mẹ bảo tôi xuống tầng hầm lấy trên giá số 1.
Muốn xuống tầng hầm phải đi ngang qua phòng khách. Cư Diên không tiện làm gì khi có bố mẹ tôi ở đó, nên tôi yên tâm đi.
Đồ đạc trong tầng hầm được sắp xếp gọn gàng trên các dãy kệ, trông chẳng khác gì một kho hàng.
Trên giá số 1 gần cửa có hàng chục hộp đựng đồ, tôi phải kéo từng hộp ra để tìm.
Đèn trần bỗng nháy vài cái khiến tôi giật mình, khuỷu tay va vào làm rơi mấy hộp ở dãy sau.
Hộp rơi xuống, ảnh bên trong vương vãi khắp sàn.
Tôi vội vàng cúi xuống nhặt lại. Rồi thấy trong đó có một tấm ảnh gia đình đã hơi ố màu.
Trong ảnh, có một người đàn ông với khuôn mặt giống Cư Diên đến tám chín phần nhưng lớn tuổi hơn nhiều, đang ngồi trên chiếc ghế bành chạm khắc hoa văn tinh xảo. Ông ta mặc vest, tóc chải ngược, khuôn mặt đầy khí chất và tự tin, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực của một người chủ gia đình. Trên tay còn ôm một đứa bé sơ sinh.
Bên trái ông ta là một gã đàn ông xấu xí. Nhìn thì biết ngay đó là lão Cư khi còn trẻ. Bên phải là một người phụ nữ xinh đẹp lộng lẫy.
Khi thấy gương mặt bà ấy, tôi kinh hãi lấy tay bịt miệng.
... Vân Trang?!
Không, không thể nào là Vân Trang, mà là một người khác. Chỉ là trông rất giống Vân Trang mà thôi.
Cũng như Vân Trang, bà ấy mặc sườn xám, búi tóc gọn, gương mặt trẻ trung xinh đẹp nhưng vô cảm.
Trên cổ tay bà ấy đeo một chiếc vòng ngọc bích xanh lóa mắt.