Chương 170: Tôi không đi

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 170: Tôi không đi

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 170 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm đó trôi qua êm đềm, không có bất kỳ chuyện gì xảy ra.
Sáng hôm sau, bố tôi dậy sớm, luộc trứng và tự tay nấu món mì trường thọ cho Cư Bảo Các.
Trong bữa sáng, Cư Bảo Các lấy chiếc khung ảnh mới mua hôm qua, đưa cho mẹ tôi và nói: "Mẹ Đinh, đây là quà sinh nhật con nhận được, con tặng dì ạ."
Mẹ tôi mở ra, ngẩn người một lát rồi hỏi: "Cái này là..."
Cư Bảo Các đáp: "Con đã nói rồi mà, sẽ đền cho dì một cái tốt hơn."
Mẹ tôi cầm khung ảnh, im lặng một lúc lâu mới thốt lên: "Cảm ơn nhé."
Cư Bảo Các liếc nhìn tôi, vẻ mặt đắc ý như vừa hoàn thành một kế hoạch hoàn hảo.
Thằng nhóc này đúng là! Cảm động được bố tôi, mua chuộc được mẹ tôi, mà lại dùng chính tiền của tôi. Đúng là một mũi tên trúng ba đích!
Ăn sáng xong, bố tôi đưa Cư Bảo Các đến trường mẫu giáo trong khu. Sau đó, ông quay về, xách theo một đống rau thịt, lạch cạch trong bếp chuẩn bị đồ ăn.
Tiệc sinh nhật tổ chức vào buổi tối, nên việc chuẩn bị sớm sẽ giúp buổi chiều đỡ bận rộn hơn.
Mẹ tôi bật chiếc TV lớn trong phòng khách, vừa đẩy máy hút bụi vừa đi đi lại lại, ung dung tự tại như thể đây là nhà bà vậy.
Phòng khách ồn ào quá, tôi ngồi sau quầy bếp, mở chiếc laptop Yến Lạc tặng ra để làm bài tập.
Chẳng bao lâu sau, Cư Diên chỉnh tề bước xuống, tự nhiên gọi tôi: "Liên Hà, anh ra ngoài mua quà cho Bảo Các, em đi cùng nhé."
Tôi cảnh giác đáp: "Tôi không đi."
Anh ta dừng bước, trong đôi mắt đen thẳm lóe lên một tia sáng khó đoán: "Không đi thật sao?"
Bố tôi đứng bên kia quầy bếp nhìn sang. Tôi lấy hết can đảm đáp: "Không đi. Hôm qua tôi đã mua quà cho nó rồi."
Cư Diên gật đầu: "Được."
Tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì anh ta lại tiến đến, giọng nói bình tĩnh, rõ ràng đến mức bố tôi cũng nghe thấy: "Vậy chuyện lần trước anh nói, em đã suy nghĩ xong chưa? Anh vẫn đang đợi câu trả lời. Nếu em muốn nói ở đây cũng được."
Chuyện lần trước...
À phải rồi, là chuyện kết hôn!
Bố tôi đặt dao xuống, bước lại gần, tò mò hỏi: "Tiểu Hà, có chuyện gì vậy con? Hai đứa đang nói gì thế?"
Mẹ tôi cũng chú ý, tắt luôn máy hút bụi.
Cư Diên đứng ngay bên cạnh tôi, nét mặt bình tĩnh, trầm ổn như thể chẳng có chuyện gì.
Đồ khốn này!
Anh ta không hề sợ chuyện vỡ lở. Bởi vì anh ta biết rõ tôi không dám nói ra.
Tôi siết chặt con chuột trong tay, ấp úng: "Bố, mẹ... anh ta... anh ta..."
Sự thật đã ở ngay đầu lưỡi nhưng tôi vẫn không thể mở miệng nói ra.
Chuyện đêm Giáng sinh ầm ĩ năm ấy, tôi từng nghĩ đó chỉ là lời vu khống nhưng hóa ra lại là sự thật.
Anh ta hết lần này đến lần khác chạm vào tôi, mà tôi vẫn cứ im lặng, chẳng dám nói ra.
Cái chết của Vân Trang.
Một trăm vạn đã đưa cho nhà họ Yến.
Và cả tiếng chuông trong khu nhà.
Những sự thật đó, làm sao tôi có thể nói ra được chứ...
Nước mắt tôi rơi lã chã, khiến bố tôi hoảng hốt: "Tiểu Hà, sao con lại khóc vậy?"
Ông vòng qua quầy bếp, kéo tôi vào lòng. Tôi nghẹn ngào không thốt nổi một tiếng nào, ông đành quay sang hỏi Cư Diên: "Cậu vừa nói gì với Tiểu Hà thế?"
Cư Diên đáp: "Chú à, cháu muốn cùng em ấy..."
Tôi tuyệt vọng cắt lời anh ta: "Ra, ra biển... Anh ta hỏi con có muốn ra biển... thăm dì Vân Trang..."
Nói dối.
Tôi đúng là một kẻ nói dối!
Bố tôi thở phào nhẹ nhõm: "Tưởng có chuyện gì, đừng khóc nữa. Nếu muốn đi thì cứ đi. Ngoài biển hơi lạnh, nhớ mặc ấm."
Mẹ tôi cũng góp lời: "Tiện thể thì mua cái bóng đèn mới về nhé, đèn tầng hầm cần phải thay rồi."
"Vâng." Cư Diên gập chiếc laptop của tôi lại, khoác chiếc áo khoác mỏng mẹ đưa lên vai tôi rồi nói: "Đi thôi, Liên Hà."
Tôi đứng dậy, theo anh ta ra cửa.
Khi ngồi vào xe và cài dây an toàn, tôi mới phát hiện trong tay mình vẫn đang nắm chặt con chuột máy tính.
Cư Diên cầm lấy, ném nó vào ngăn để đồ rồi khởi động xe, chở tôi rời khỏi nhà.