Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 171: Trái tim
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 171 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cư Diên quả thật đã đưa tôi ra biển, nhưng lại là đến căn biệt thự nghỉ dưỡng mà chúng tôi từng ở lần trước.
Vừa vào cửa, anh ta hỏi một cách lịch sự: "Chuyện kết hôn, em suy nghĩ thế nào rồi?"
"Tôi chưa từng nghĩ tới."
Nhận được câu trả lời phủ định, anh ta cũng không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ đưa tay cởi hai cúc áo sơ mi: "Trời nóng, uống chút nước đi."
"Tôi không khát, anh làm nhanh lên đi, lát nữa còn phải về nhà."
Cư Diên khẽ cụp mắt, giọng trầm thấp: "...Cũng được."
Lên đến phòng ngủ trên lầu, tôi cẩn thận cất quần áo lên giá áo.
Nếu thay quần áo khác về, bố mẹ sẽ nghi ngờ.
Tôi cũng không thích để anh ta cởi đồ giúp mình.
Cư Diên đóng cửa lại, từ phía sau ôm chặt lấy tôi, vòng tay anh ta siết chặt dần.
Những nụ hôn nhẹ lướt dọc từ gáy xuống bờ vai, giọng anh ta trầm khàn, mang theo một nỗi nghẹn ngào sâu kín: "Ở bên anh có gì không tốt sao?"
Thấy tôi không đáp, anh xoay người tôi lại, buộc tôi phải đối mặt với mình: "Em và Yến Lạc sẽ chẳng đi đến đâu đâu."
Tôi nói: "Cho dù có hay không, tôi và anh cũng không thể."
Anh nâng cằm tôi lên, ánh mắt sâu thẳm như đêm đen.
Tôi không kìm được mà buông lời chất vấn: "Tại sao lại là tôi? Vì tôi giống Vân Trang hay vì tôi giống mẹ anh? Tôi nói cho anh biết, hội chứng 'mê mẹ' là bệnh đấy, anh nên đi khám tâm lý đi, tôi thấy anh bệnh nặng lắm rồi!"
Anh cúi đầu, thô bạo chặn đứng lời tôi lại bằng một nụ hôn.
Lần này, vì không có ai quấy rầy, tâm trạng tôi cũng không còn căng thẳng như trước. Anh ta không ép buộc như lần đầu, không còn chiếc vòng vàng gây khó chịu. Ban đầu tôi chỉ muốn nhẫn nhịn chịu đựng cho qua, nhưng rồi tôi nhận ra cơ thể mình lại có phản ứng. Một cảm giác mà tôi không dám thừa nhận, cũng không dám đối mặt.
Anh ta cũng nhận ra và càng trở nên cố chấp.
Tôi có cảm giác như mình đang ngồi trên chiếc tàu lượn siêu tốc. Trái tim tôi như bị ném lên rồi lại rơi xuống không ngừng, đầu óc choáng váng, mọi cảm giác dồn dập nổ tung trong đầu, tựa như từng chùm pháo hoa rực sáng.
Cuối cùng, tôi nắm chặt lấy cánh tay rắn chắc của anh ta, móng tay cắm sâu vào da thịt, bật lên tiếng nức nở nghẹn ngào.
Anh ta khẽ thở ra, thân thể nặng nề buông xuống, làn da phủ đầy mồ hôi nóng bỏng, dính ướt.
Giữa hai lồng ngực, tim đập rộn ràng như trống giục.
Khi hơi nóng dần lắng xuống, tôi từ cơn choáng váng dần dần tỉnh lại, cảm giác mê loạn kia dần bị nỗi sợ hãi thay thế.
Trời ơi tôi đang làm gì vậy!
Cư Diên ngồi dậy, quay đầu khẽ nói: "Em đi tắm trước đi."
Tôi ôm quần áo bước vào phòng tắm, đôi chân mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.
Phía sau vang lên tiếng cười trầm thấp, pha lẫn chút trêu chọc: "Thì ra em lại thích như thế."
"Tôi không thích!"
Tôi gào lên nhưng giọng lại mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.
Rời khỏi biệt thự, thứ cảm xúc xa lạ kia khiến tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, lại thêm chút hoảng loạn không dám đối mặt.
Dù không muốn thừa nhận, cơ thể tôi đã phản bội lại chính mình.
Trên đường về, Cư Diên ghé trung tâm thương mại, tiện thể mua một chiếc đồng hồ làm quà sinh nhật, rồi thêm một hộp bóng đèn.
Về đến nhà, anh ta xuống tầng hầm thay bóng đèn. Mẹ thấy sắc mặt tôi khác lạ, thì thầm: "Hai đứa cãi nhau à?"
Tôi giật mình thốt lên: "Không có!"
Giọng nói quá lớn khiến mẹ giật mình: "Không thì thôi, con la lên làm gì?"
Tôi cố gắng trấn tĩnh: "Con ... con về phòng làm bài tập đây."
"Làm thì làm, mẹ có cản đâu."
Bà tiện thể cầm một nắm hạt dưa, vừa nhâm nhi vừa đi xem bố chuẩn bị đồ ăn trong bếp.
Tôi trở về phòng, mở máy tính.
Không gõ nổi một chữ.
Yến Lạc đã vất vả như vậy, còn mua cho tôi chiếc máy tính này. Mà tôi lại làm chuyện có lỗi với anh.
Tôi gục xuống bàn phím, muốn khóc mà nước mắt chẳng rơi nổi.
Tôi có tư cách gì để khóc chứ.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ. Giọng Cư Diên vọng vào: "Liên Hà, chuột của em này."