Chương 172: Thằng ranh con

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 172: Thằng ranh con

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 172 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi mở cửa, giật lấy con chuột trong tay anh ta, toan đóng sập cửa lại.
Cư Diên đưa tay chặn cửa, giọng trầm thấp nhưng thản nhiên: "Tối nay ở lại đi."
"Không!"
Tôi dốc hết sức đẩy cửa, đóng sầm một tiếng.
Đến trưa, Yến Lạc gọi video.
Tôi không dám nhìn mặt anh, chỉ nhấn tắt máy rồi nhắn lại rằng tôi đang ở nhà họ Cư mừng sinh nhật Cư Bảo Các, không tiện nghe điện thoại.
Anh lập tức gửi tin nhắn: "Liên Hà, hôm nay trời đẹp lắm. Anh nhớ em."
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ cuối cùng, úp mạnh điện thoại xuống bàn, tự tát mình một cái, bực bội vò tóc rối bù.
Tôi không phải người ư!
Tôi đã nghĩ chỉ cần kiên định giữ vững lòng mình, Cư Diên sẽ chẳng làm được gì.
Nhưng hôm nay, nụ hôn bất ngờ kia lại khiến tôi mất kiểm soát, quên hết mọi thứ trong khoảnh khắc.
Nếu lần này là ở ngoài, vậy lỡ lần sau anh ta làm thế ngay trong nhà thì sao?
So với việc bị người khác bắt quả tang, chi bằng để tôi tự thú nhận!
Đợi tiệc sinh nhật của Cư Bảo Các kết thúc, tôi sẽ nói hết mọi chuyện với bố!
Chiều hôm đó, Cư Bảo Các tan học, dẫn theo vài đứa bạn về nhà. Một bầy con nít đuổi bóng ngoài sân, nó là đứa thấp nhất, cũng là đứa xấu nhất trong nhóm.
Mẹ buộc mũ sinh nhật, cười nói: "Không ngờ bạn của Bảo Các lại đông thế. May mà hàng xóm cho nhiều đồ. À, Tiểu Hà, con sao vậy? Từ sáng về đã chẳng có tinh thần, cãi nhau với Cư Diên rồi phải không?"
Lần này tôi không phản bác, chỉ lặng lẽ dán ngôi sao lên chiếc mũ giấy.
Mẹ nói tiếp: "Nếu con ghét nó vì chuyện của chị con thì thôi, dù sao Tiểu Huân với nó cũng chẳng còn gì nữa. Tai nạn của Tiểu Huân cũng có lỗi của mẹ. Tâm lý con bé yếu ớt, chúng ta còn để nó ra nước ngoài. Kết quả lại gặp rắc rối, còn làm liên lụy cả nhà họ Yến. Ai mà ngờ được, nếu không nhờ số tiền nhà họ Cư để lại cho con thì phen này nhà họ Yến tiêu rồi."
Tôi nhỏ giọng: "Tiền đó là do Vân Trang để lại cho con..."
Mẹ liếc tôi: "Mẹ ngốc chắc? Lão già họ Cư phòng bị kỹ lắm, sao cho cô ấy mang tiền ra được. Không có Cư Diên gật đầu, con tưởng mình dễ lấy được một trăm vạn à? Cả đống đồ quý của Vân Trang nữa, nếu không có nó, con mang nổi ra khỏi nhà họ Cư sao?"
"..."
Mẹ vỗ vai tôi: "Mẹ chỉ muốn con hiểu, con là chị ruột của Cư Bảo Các, mà Cư Diên thì là anh trai trên danh nghĩa của con. Hòa thuận với họ chẳng có gì xấu cả! Bảo Các còn nhỏ, mai sau chẳng phải đều phải trông cậy vào các con sao? Dù con có gặp chuyện gì, Cư Diên cũng sẽ không mặc kệ, sẽ nể mặt Vân Trang mà giúp con thôi."
"Nhưng mà mẹ..." Tôi nắm chặt sợi dây mũ, giọng run run: "Cư Diên anh ta..."
Chưa kịp nói hết, Cư Bảo Các đã chạy vào kéo tay tôi: "Chị ơi! Bóng rơi xuống nước rồi, mau giúp bọn em vớt lên!"
Bình thường nó toàn gọi tôi là Liên Hà, chỉ khi cần nhờ vả mới đổi giọng "chị ơi".
Mẹ đẩy nhẹ lưng tôi: "Đi đi, giúp tụi nhỏ một chút."
Tôi miễn cưỡng đứng dậy, cầm cây vợt lưới ra phía hồ bơi.
Quả bóng trôi giữa hồ, cán vợt lại hơi ngắn.
Tôi cúi người cẩn thận với tới thì bất ngờ bị ai đó đẩy mạnh một cái từ phía sau lưng!
"Á!"
Tôi rơi tõm xuống nước, vừa sặc vừa giãy giụa, còn bọn nhỏ thì đứng trên bờ cười phá lên.
Trong lúc chìm xuống, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng Cư Bảo Các chế giễu: "Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà, chị ta ngốc lắm!"
Thằng ranh con!
Tôi không biết bơi!
Chưa kịp uống mấy ngụm nước, đã có một bóng người lao xuống, kéo lấy cánh tay tôi, dốc sức đưa tôi lên khỏi mặt nước.
Tôi loạng choạng bám chặt vai người đó. Khi đầu vừa trồi lên, tôi mới nhận ra người ấy là Cư Diên, anh ta cũng ướt sũng, mặt tái nhợt.
Thấy tôi còn tỉnh, anh thở phào: "Liên Hà..."
Tôi ôm chặt vai anh, "ọe" một tiếng, nôn hết nước hồ lên người anh.
Nước trong hồ có khi nên thay rồi.