Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 174: Lời tố cáo và sự thật trần trụi
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 174 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời vừa dứt, cả nhà im bặt. Đầu tôi trống rỗng, ngồi bệt xuống đất, không sao đứng dậy được.
Mẹ lúc nhìn tôi, lúc nhìn Cư Diên, kinh ngạc đến mức há hốc mồm, không sao khép lại được, nhưng lại chẳng thốt nên lời nào.
Bố vịn vào quầy bếp, khó nhọc cất lên tiếng yếu ớt: "Cậu muốn cưới Tiểu Hà thật sao?"
Cư Diên đáp: "Vâng."
Bố tôi cố gắng nói lí nhí: "Nhưng cậu đã hẹn hò với Tiểu Huân kia mà. Cậu... cậu và Tiểu Hà lại... lại là anh em..."
"Cháu và Liên Huân đã chia tay, cháu với Liên Hà cũng không có cùng huyết thống, kết hôn không vấn đề gì."
Mẹ bỏ tay ra khỏi vali, lùi vài bước ngồi trên sofa, hai tay ôm lấy đầu, từ từ tiêu hóa những lời anh ta vừa nói: "Không lẽ khi cậu còn ở bên Tiểu Huân đã thích Tiểu Hà rồi? Nên mới tặng con bé quà đắt, rồi lại chia tay với Tiểu Huân..."
Bà bỗng giật mình ngẩng phắt đầu lên: "Tiểu Hà nói lần đầu cậu tới nhà đã chạm vào con bé, còn hôn nó... là thật sao?!"
Cư Diên im lặng một lát rồi thừa nhận: "Thật."
Bố tôi hít một hơi thật sâu, như thể bị dội một gáo nước lạnh.
"Mẹ kiếp! Đồ súc sinh!"
Tiếng gầm sắc bén của mẹ vang khắp phòng khách. Bà vớ lấy lọ hoa trên bàn cà phê, quăng thẳng vào đầu Cư Diên.
Cư Diên không hề né tránh, để mặc chiếc lọ đập trúng giữa đầu. Lọ thủy tinh rơi trên nền đá, vỡ tan tành. Nước trong lọ hòa lẫn máu, nhỏ tí tách từ đầu anh ta xuống, nhanh chóng nhuộm đỏ nửa khuôn mặt anh.
"Mày đúng là súc sinh! Mày không phải người! Mày dám làm cái chuyện cầm thú ấy bên cạnh Tiểu Huân, mày có xứng với con bé không? Nếu mày không thích nó, sao còn quen với nó? Con bé chưa từng yêu ai, giao cả trái tim cho mày, mà mày lại đối xử với nó như thế! Còn giả bộ vô tội rồi chia tay với nó! Làm sao trên đời lại có kẻ tệ hại như mày chứ? Chính mày hại chết Tiểu Huân! Nhà họ Cư các người chẳng có ai ra gì cả!"
Mẹ thấy gì tiện tay là ném cái đó. Cuối cùng, bà lao vào bếp, vớ lấy con dao chặt thịt: "Tao chém chết mày!!!"
Tôi ôm chặt lấy chân bà, khóc nức nở: "Mẹ! Đừng!"
Mẹ vùng vằng giật chân ra, con dao vung lên loảng xoảng trong không khí: "Đừng cản mẹ! Tiểu Hà! Hôm nay mẹ sẽ báo thù cho con và chị gái con!"
Bên ngoài, Cư Bảo Các thấy trong nhà hỗn loạn cũng im bặt. Nó rón rén đi tới cửa kính lớn, nhìn vào bên trong.
Cư Diên bị đánh khá nặng, người bê bết máu. Nhưng đối mặt với con dao trong tay mẹ tôi, anh không hề sợ mà tiếp tục nói dồn dập: "Chú dì, cháu và Liên Hà đã gạo chín thành cơm rồi, xin chú dì hãy đồng ý cho chúng cháu."
Tôi cứng người, đành buông chân mẹ ra. Lẽ ra lúc nãy phải để mẹ chém anh ta cho rồi.
Mẹ loạng choạng mấy bước, suýt ngã: "Cái gì? Hai người...?"
Cũng chẳng còn mặt mũi nào nữa, tôi lau nước mắt, liều mình nói to: "Là anh ta ép con!"
Mẹ không thể chịu đựng thêm được lượng thông tin khổng lồ này. Tay bà run rẩy, con dao làm bếp rơi loảng xoảng xuống đất.
Bà chống tay vào quầy bếp, thở dốc, nghẹn ngào lắp bắp phun ra một câu: "Nhà họ Cư các người cứ chờ đấy, chúng tôi sẽ tố cáo tội hãm hiếp!"
Có vẻ Cư Diên đã lường trước tình huống này. Anh ta thay đổi thái độ, từ lịch sự chuyển sang lạnh lùng: "Vậy thì mời chú dì trả lại chiếc vòng ngọc bích, cùng một trăm vạn đã mang ra khỏi nhà họ Cư."
Mẹ ngẩng đầu lên, như người mất hồn: "À... vòng ngọc bích ư?"
Đồ ti tiện này! Tôi đứng dậy, giận dữ đáp: "Anh đã tặng chiếc vòng đó cho tôi! Còn một trăm vạn là anh tự nguyện đưa cho tôi sau khi cưỡng bức tôi!"
Cư Diên lau vết máu bên thái dương: "Đó đều là những quà tặng với điều kiện là phải cưới. Nếu em không đồng ý kết hôn, tất nhiên phải hoàn trả. Còn chuyện cưỡng bức... Anh ta tỏ vẻ thản nhiên: 'Cứ việc kiện.'"
Nghe đến đó, bố tôi ôm ngực, người cứng đờ rồi ngã vật ra sàn.