Chương 175: Thất đức

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 175: Thất đức

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 175 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bố tôi được đưa vào phòng mổ.
Tôi vội chạy đi nộp tiền phẫu thuật nhưng số tiền không đủ. Cư Diên liền đưa thẻ cho tôi: "Cứ dùng thẻ của anh mà thanh toán."
Tôi hất mạnh tay anh ta ra: "Không cần!"
Tôi chạy về phía mẹ.
Bà ngồi thất thần trên chiếc ghế ngoài hành lang, cúi đầu nhìn chằm chằm vào hai bàn tay mình.
"Mẹ!" Tôi lao đến gọi: "Thẻ lương của mẹ đâu ạ? Cần nộp viện phí rồi."
Mẹ ngẩng lên nhìn tôi, vừa mở miệng đã òa khóc: "Chiếc vali để ở nhà họ Cư rồi, không mang theo..."
"Ở đâu ạ? Con về lấy cho."
Cư Diên lại tiến đến: "Không cần, tôi đã trả rồi."
Mẹ vừa nhìn thấy anh ta là bật khóc: "Cậu giả vờ cái gì? Số tiền này cậu phải trả! Chính cậu đã làm bố nó tức giận đến mức phải nhập viện!"
Cư Diên im lặng, ánh mắt chuyển sang tôi: "Liên Hà, lại đây."
Mẹ lập tức chắn trước tôi: "Cậu định làm gì?"
"Ngày mai tôi phải đi làm, không có nhiều thời gian. Về chuyện chiếc vòng ngọc và một trăm vạn kia, cô ấy cần phải cho tôi một câu trả lời. Nếu muốn kiện tôi, tôi cũng có thể giới thiệu một luật sư giỏi, nhưng phí thì không hề rẻ. Anh ta có thể khiến cô ấy phải ngồi tù từ ba đến năm năm."
Mẹ run lẩy bẩy vì tức giận: "Trời đất ơi, sao lại có người mặt dày đến thế. Chúng tôi đúng là đã mù mắt, mới để cậu làm hại Tiểu Huân, rồi lại làm khổ Tiểu Hà..."
Tôi lau nước mắt đứng dậy, mẹ kéo tay tôi: "Đừng qua đó! Nhà mình dù có phải bán hết tài sản cũng sẽ trả được! Chỉ là một trăm vạn cùng với cái vòng cũ nát đó thôi mà..."
Cư Diên lại ném ra một quả bom: "Chiếc vòng tay đó trị giá năm trăm vạn."
Nghe con số đó, tôi chết lặng.
Một chiếc vòng bán lại với giá mười vạn, tôi cứ ngỡ cùng lắm là hai mươi vạn, nào ngờ nó lại có giá tới năm trăm vạn.
Tổ tiên tám đời nhà tôi cộng lại cũng chẳng có nổi năm trăm vạn. Ngay cả một trăm vạn kia chúng tôi cũng khó mà trả nổi.
Mẹ kích động đến mức không thể tin nổi: "Cậu nói bậy! Làm gì có chiếc vòng nào lại đắt đến thế! Năm trăm vạn ư, cậu đi ăn cướp à!"
Cư Diên đáp: "Chiếc vòng đó là một đôi với chiếc mà dì Vân Trang từng đeo. Giấy chứng nhận giám định vẫn còn, nếu cần, tôi có thể đưa ra."
"Đưa đây! Đồ thất đức, có ném xuống nước cũng chẳng nổi được bọt nào..."
"Mẹ!" Tôi giữ chặt vai bà, cố gắng ngăn cơn kích động của mẹ: "Đừng mắng nữa. Mẹ cứ ở đây chờ bố, con sẽ đi nói chuyện đàng hoàng với anh ta."
"Còn nói gì nữa!" Mẹ nắm chặt tay tôi, mặt đầy nước mắt: "Tiểu Hà, là mẹ có lỗi với con. Mẹ đã tin lời thằng khốn đó, để con phải chịu bao ấm ức, còn vì tiền mà đi theo nó..."
"Mẹ, con..." Tôi siết chặt đầu ngón tay mình: "...con tự nguyện đi theo anh ta."
Mẹ ôm chặt lấy tôi: "Nói nhảm! Con với Yến Lạc yêu nhau sâu đậm đến thế, sao có thể tự nguyện đi theo nó được! Không phải chỉ vì tiền sao, không trả thì thôi! Nó đã ác, mẹ còn có thể ác hơn nó!"
Bà quay sang Cư Diên: "Cậu đi kiện chúng tôi quỵt nợ đi!"
Cư Diên khẽ gật đầu với mẹ tôi, rồi quay sang nhìn tôi: "Anh sẽ đợi em đến mười hai giờ đêm."
Mẹ cởi giày ném anh ta: "Cút đi cho bà!"
Cư Diên bỏ đi, tôi nhặt hai chiếc giày đưa cho mẹ xỏ lại.
Mẹ cúi đầu nhìn tôi, vừa nhìn vừa vuốt ve đầu tôi mà khóc: "Tiểu Hà, sao số con lại khổ thế này. Mới sinh ra đã bị Vân Trang bỏ rơi, từ nhỏ đã bị mẹ đối xử không tốt, giờ lại để Cư Diên bắt nạt, con còn giấu giếm chúng ta. Biết thế mẹ đã để con đi theo Yến Lạc ra nước ngoài, dù có khổ cũng chỉ khổ vài năm thôi, còn hơn là bị ma quỷ đeo bám mãi thế này..."
Tôi thuận thế ngồi bệt xuống đất, tựa vào chân mẹ, cảm nhận từng cái vuốt ve nhẹ nhàng của bà. Trong lòng tôi lúc này trống rỗng, tĩnh lặng đến lạ thường.