Chương 185: Sự chuẩn bị của bố

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 185: Sự chuẩn bị của bố

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 185 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thứ Bảy, Cư Bảo Các không phải đến trường, cứ lẽo đẽo theo bố tôi vào bếp.
Dù bố mới xuất viện, ông vẫn chiều chuộng thằng bé hết mực.
Mẹ tôi ngồi trên sofa, vừa nhâm nhi chén yến chưng đường phèn do bác Trương làm, vừa không ngừng lải nhải: "Bố con với Cư Bảo Các đúng là y hệt nhau, như đúc ra từ một khuôn. Có lúc mẹ cũng phải phục bố con. Đàn ông đàn ang gì mà cả ngày cứ lầm lì như khúc gỗ, chẳng bao giờ nổi nóng, nhìn mà phát bực... Tổ yến này loãng thật đấy..."
Bà đảo mắt nhìn quanh, không thấy bác Trương đâu, rồi khuấy khuấy chén yến thì thào: "Không khéo bác Trương chia một chén thành hai chén, tự ăn một nửa cũng nên..."
Cư Diên đang làm việc trên tầng. Tôi không muốn ở cùng tầng với anh ta nên xuống tầng một ngồi làm bài, kết quả lại bị mẹ làm cho nhức đầu. Tôi đành nói: "Thế lần sau mẹ tự làm nhé."
Mẹ đáp: "Bà ấy nhận từng ấy tiền, hầu hạ mẹ một chút không phải là chuyện đương nhiên sao?"
Tôi thở dài, ôm laptop ra vườn: "Con còn một đống bài tập cần làm, thôi mẹ xem tivi đi!"
Hồ bơi ngoài vườn đã bị lấp, phía trên dựng một giàn mát. Tôi chui vào ngồi, vừa viết vừa tính toán.
Nghỉ cả tuần không học tiết chuyên ngành, giờ làm bài tập thật vất vả. Tôi lại không ở trường, không thể hỏi Mạch Tuệ và mấy đứa bạn khác.
Tuần sau tôi vẫn muốn ở ký túc xá, vừa đi học tiện, vừa có thể tham gia hoạt động để lấy điểm rèn luyện.
Dù Cư Diên bằng lòng đưa đón tôi mỗi ngày, nhưng tôi không muốn người khác biết chúng tôi đang qua lại. Anh ta ít xuất hiện thì tốt hơn.
Chiếc nhẫn cứng lạnh trên tay trái cạ vào kẽ ngón tay, thật khó chịu. Tôi xoay xoay nó, định tháo xuống.
Bố tôi bưng một đĩa bánh quy nướng ra, nhẹ nhàng nói: "Tiểu Hà, học mệt rồi phải không, ăn chút bánh đi con."
Tôi buông chiếc nhẫn xuống, cười với ông: "Cảm ơn bố ạ."
Bánh vừa ra lò, giòn tan, nóng hổi, thơm phức.
Bố ngồi bên cạnh nhìn tôi ăn, ánh mắt hiền hậu.
Tôi ngạc nhiên nhìn ông, hỏi: "Bố, sao bố lại nhìn con như vậy?"
Ông đưa tay chùi khóe mắt, khẽ nói: "Bố thấy thời gian trôi nhanh quá. Mới ngày nào con còn là một đứa bé tay chân dài ngoẵng, chớp mắt đã thành thiếu nữ rồi."
Câu này ông từng nói rồi, nhưng khi ấy là cảm thán lúc chị tôi lấy chồng.
Tôi đáp: "Đâu phải chớp mắt, cũng đã gần hai mươi năm rồi. Con học hành vất vả thế nào bố biết mà."
Bố xoa đầu tôi, nói: "Nhiều năm như vậy, bố đã không chăm sóc con tốt, để con phải chịu thiệt thòi."
"Bố chăm con tốt mà." Tôi gạt tay ông xuống, nói: "Bố, sao bố lại nói thế? Bệnh của bố có phải nan y đâu, bác sĩ bảo chỉ cần nghỉ ngơi tốt, sống đến tám chín mươi tuổi cũng không thành vấn đề. Bố đừng nghĩ lung tung nữa."
Bố vỗ vỗ tay tôi, trấn an: "Bố chỉ hơi xúc động thôi. À, tủ lạnh nhà mình to, bố làm được nhiều món ăn kèm lắm. Có bắp cải, dưa cải muối, dưa tuyết, dưa chuột, củ cải, ớt chuông... Con còn muốn ăn gì nữa không?"
"Có đậu đũa với măng tre không ạ?"
"À, bố quên hai món đó. Lát nữa bố sẽ ra ngoài mua."
Tôi nhìn ông, thắc mắc: "Bố, tủ lạnh to cũng đâu cần phải làm nhiều thế, ăn hết sao nổi? Để lần sau mình nấu dần cũng được mà."
Bố cười hiền: "Chuẩn bị cũng không thừa đâu con."
"Thôi được rồi, bố. Tuần sau con ở ký túc xá. Bố làm nhiều củ cải muối với dưa leo chua nhé, con muốn mang cho mấy đứa Mạch Tuệ ăn."
"Ừ." Bố bưng chiếc đĩa không lên, nói: "Con tiếp tục làm bài đi."
Tối đến, gần đến bữa ăn, bố tôi chủ động lên gác gọi Cư Diên.
Mẹ liếc tôi, nói kháy: "Hôm qua còn lầm lì, giờ lại xuôi xị rồi."
"Vâng..."
Tôi sợ Cư Bảo Các nghịch máy tính, nên cũng định lên gác cất máy vào phòng.
Vừa lên lầu, tôi đã thấy bố tôi bước ra khỏi phòng làm việc, hai tay ông run rẩy nắm chặt một con dao nhọn dính đầy máu.
Chiếc máy tính trên tay tôi rơi 'bụp' xuống đất.
Bố nghe tiếng động, quay đầu lại nhìn, nửa khuôn mặt ông lấm tấm máu.
"Bố ơi!"