Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 186: Đêm không ngủ
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 186 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa tiếng kêu thất thanh của bác Trương, xe cứu thương và xe cảnh sát tức tốc đến, đưa Cư Diên và bố tôi đi. Một người thì đến bệnh viện, một người thì vào đồn cảnh sát.
Tôi theo Cư Diên đến bệnh viện, ngồi ngoài phòng cấp cứu, hai bàn tay dính máu không ngừng run rẩy.
Bố tôi, vốn là người cam chịu, vị tha đến mức nhu nhược, cả đời chỉ cầm dao làm bếp... mà lại thật sự ra tay đâm Cư Diên ba nhát.
Thảo nào cả ngày hôm nay bố lại kỳ lạ đến thế, nướng bánh, làm đủ món ăn kèm. Hóa ra ông đã quyết tâm giết Cư Diên để giải thoát tôi khỏi nhà họ Cư.
Sao bố lại khờ dại đến thế chứ!
Tôi không cần ông hi sinh mạng mình để cứu tôi.
Chỉ cần ông còn sống, ở cạnh tôi lâu dài, những tủi nhục con phải chịu đựng có đáng gì đâu!
Một y tá hớt hải chạy ra kêu gọi tìm người hiến máu, nói rằng bệnh nhân mất nhiều máu cần nhóm máu A.
Tôi không phải nhóm A nên chẳng giúp được gì cả. Tôi chỉ nhìn đội ngũ y tế hối hả chạy tới chạy lui trong hành lang, thầm cầu mong Cư Diên đừng chết.
Nếu anh ta chết, bố tôi cũng sẽ phải vào tù.
Bố đã lớn tuổi lại mới bị nhồi máu cơ tim, vào tù rồi không biết có chịu đựng nổi không, liệu có còn cơ hội ra ngoài nữa không.
Mẹ tôi đi cùng vào đồn, vừa khóc vừa gọi điện hỏi Cư Diên thế nào rồi.
Nghe mẹ khóc, tôi lại bình tĩnh hơn, ngẩng đầu nhìn ánh đèn phòng mổ vẫn còn sáng, nói: "Vẫn chưa phẫu thuật xong, đợi thêm chút nữa ạ."
Mẹ thở dốc: "Mẹ cứ tưởng bố con sẽ suy nghĩ lại, ai ngờ ông ấy lại hành động như thế này..."
"Mẹ đừng khóc, mình cùng nghĩ cách giải quyết tiếp theo." Tôi nhớ lại cảnh bố cầm dao bước ra từ phòng làm việc: "Chỉ cần Cư Diên còn thở, con sẽ xin anh ta đừng truy cứu trách nhiệm hình sự của bố. Nếu anh ta chết, mẹ nghe rõ, người đâm anh ta là con, chứ không phải bố."
Mẹ khóc nghẹn: "Không! Mẹ và bố không thể nói như vậy đâu..."
"Đừng khóc!"
Tôi quát, mẹ cố nén những tiếng nấc.
Hít một hơi sâu, tôi tiếp tục: "Con đã chạm vào con dao... Con còn trẻ mà Cư Diên từng có hành vi gây hại cho con, tòa án có thể khoan hồng. Mẹ và bố cứ ở ngoài chờ con ra, chúng ta vẫn là một gia đình cùng nhau tiếp tục sống, được không ạ?"
Mẹ nức nở gọi tên tôi: "Tiểu, Tiểu Hà..."
Lúc ấy, đèn phòng mổ vụt tắt, tôi vội đặt điện thoại xuống và đứng dậy. Tôi thấy Cư Diên đang đeo mặt nạ dưỡng khí được đẩy ra ngoài, tôi bám vào tường, thở phào nhẹ nhõm.
Bác sĩ bước ra, gỡ khẩu trang xuống, nói với tôi: "Bệnh nhân bị thủng ổ bụng, may mắn là không tổn thương mạch máu lớn hay nội tạng quan trọng, chỉ là mất máu khá nhiều. Chúng tôi đã truyền máu và khâu lại vết thương. Cần phải nằm viện theo dõi..."
"Anh ta sẽ không chết chứ ạ?"
Bác sĩ có vẻ hơi ngạc nhiên, gật đầu: "Ờ... không, không chết. Có thể sẽ tỉnh lại vào ngày mai, gia đình yên tâm đi."
"Cảm ơn bác sĩ!"
Tôi vội đi theo chiếc giường vào phòng bệnh, thấy mẹ vẫn chưa tắt máy.
Bà nghe được lời bác sĩ rồi vội vàng xác nhận với tôi: "Cư Diên không chết chứ?"
"Không chết, mẹ yên tâm đi! Mẹ canh chừng bố thật chặt, đừng để bố tự ý cung cấp lời khai. Đợi ngày mai Cư Diên tỉnh, con sẽ nói chuyện thẳng thắn với anh ta."
"Ừ..."
Mẹ tắt máy.
Tôi bước vào phòng bệnh.
Cư Diên nằm im trên giường, mặc đồ bệnh nhân trông càng tái nhợt hơn. Anh ta chưa bao giờ yếu ớt thế này, và tôi cũng chưa bao giờ đứng nhìn anh ta bằng thái độ bề trên như bây giờ.
Anh ta lúc này cứ như thể phó mặc cho người khác muốn làm gì thì làm.
Tôi kéo chăn lên nhìn. Bụng anh ta được quấn băng dày cộp, không biết vết dao sâu tới đâu.
Tôi đắp lại chăn, đứng bên giường nhìn anh ta.
Tên này mạng lớn thật, ba nhát mà không giết chết được.
Thật muốn rút ống thở oxy ra, đâm thêm cho anh ta mấy nhát nữa.
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi.
Tôi còn trông chờ anh ta đưa bố tôi ra khỏi đồn cảnh sát cơ mà.