Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 27: Đi Chúc Tết
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẹ tôi quả thật không về nữa.
Bố gọi điện cho mẹ, nói rằng Tết nhất mà cả nhà không cùng nhau đi chúc Tết thì thiên hạ sẽ bàn tán. Thế nhưng, mẹ chẳng mảy may để ý.
Vì vậy, mùng Hai Tết, bố đành đưa tôi đi chúc Tết họ hàng.
Họ hàng chỉ có hai nhà. Bên nội có một bác cả và một cô ruột, còn bên ngoại thì không có ai.
Bác cả và cô ở ngoại ô thành phố, điều kiện sống không đến nỗi quá khó khăn nhưng lại rất keo kiệt. Mỗi dịp lễ Tết, chỉ có nhà tôi mang quà sang biếu, còn họ thì chưa bao giờ giữ chúng tôi lại ăn cơm, thậm chí quà đáp lễ cũng chẳng bao giờ bằng quà nhà tôi mang đến.
Trước đây mẹ không thích qua lại với hai nhà này. Nhưng bố nói rằng ông mồ côi cha mẹ từ nhỏ, may mắn có bác cả và cô dìu dắt, nếu không thì đã chết đói từ lâu rồi.
Mẹ luôn mỉa mai: "Họ đã cướp hết nhà cửa ruộng vườn của cha mẹ ông, chẳng để lại cho ông một xu, vậy mà nuôi nấng ông chẳng phải là điều đương nhiên sao?"
Năm nay, chỉ có hai bố con tôi đi, đầu tiên là đến nhà bác cả, sau đó sang nhà cô. Bố mừng tuổi năm sáu phong bao lì xì, nhưng họ chỉ đáp lại có hai cái với lý do cũ rích: "Con bé lớn nhà cậu không tới chúc Tết, thế thì khỏi."
Trước đây tôi luôn tức giận vì chuyện này. Dựa vào đâu mà chị không tới thì họ lại không lì xì cho chị?
Bố thường khuyên tôi rằng một năm chỉ có một lần, chỉ vài trăm đồng thôi, đừng chấp nhặt làm gì.
Nhưng lần này tôi chẳng còn tâm trạng để bực bội vì tiền lì xì nữa, thậm chí không buồn bóc ra xem, nhận xong thì nhét vào túi luôn.
Về đến nhà, tôi phát hiện bố trông rất nặng nề, bèn hỏi: "Bố, sao thế ạ?"
Bố mỉm cười: "Không có gì đâu, con đừng lo..."
Tôi nhớ lại lúc đi chúc Tết, hai nhà người lớn từng tránh mặt tôi để nói chuyện riêng với bố. Ban đầu tôi nghĩ họ đang nói xấu mẹ tôi.
Nhưng nhìn nét mặt bố không giống, tôi lại hỏi: "Bác cả với cô đã nói gì với bố vậy?"
"Ài, không có chuyện gì đâu mà."
Tôi liền nói: "Chẳng lẽ họ muốn vay tiền bố sao?"
Bố giật mình: "Con nghe thấy rồi sao?"
"Con đoán thôi ạ."
Bố tôi đúng là không giỏi giấu chuyện gì cả.
Tôi đã đoán ra rồi thì ông cũng kể hết: "Đúng là vậy. Anh họ cả (con trai lớn của bác cả) của con năm nay định cưới vợ, nhưng cô dâu kia nhất quyết đòi phải có nhà, có xe đầy đủ mới chịu cưới. Nhà thì đã đặt cọc rồi, nhưng còn thiếu năm, sáu vạn tệ để mua xe."
"Còn chị họ cả của con năm nay chuẩn bị tái hôn, cô con định cho thêm ít của hồi môn để sang nhà chồng không bị coi thường, chỉ là trong nhà đang túng thiếu..."
Tôi bực bội nói: "Không có tiền thì đừng cưới, đừng gả nữa! Bác cả mua nhà, mua xe cho một đứa con trai thôi mà đã khó khăn vậy, mấy anh họ sau này chẳng phải cũng lại tới nhà mình vay sao?"
Lần trước chị họ cả kết hôn, cô đã nói không có tiền lo của hồi môn. Bố lại giấu mẹ tự ý cho thêm, còn mừng một phong bao lớn làm mẹ tức phát điên. Nhà mình cũng cần tiền, tiền nhà còn chưa trả hết, chị năm nay cũng phải..."
Nói đến đây, tôi nghẹn lời.
Hôn sự của chị năm nay đã bị tôi phá hỏng rồi.
Bố bị tôi nói đến mức chỉ biết thở dài: "Bố biết, bố biết... Nhưng họ dù sao cũng là anh em ruột thịt của bố, còn là cháu trai cháu gái của bố nữa mà..."
Tôi không phục: "Con với chị chẳng lẽ không phải con ruột của bố sao? Nếu bố thừa tiền thì mua cho con cái MacBook đi."
Bố khẽ cười: "Muốn MacBook à? Đợi con đỗ đại học rồi bố mua cho, được không? Đừng nói nữa, trưa nay muốn ăn gì?"
Tôi vẫn ấm ức: "Bố xem, đến một bữa cơm họ cũng chẳng buồn giữ mình ở lại, vậy mà còn dám mở miệng vay tiền bố sao?"
Bố khẽ gõ vào sau đầu tôi: "Thôi nào, đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Hai nhà đó đều đang lo chuyện tiền nong, đâu còn tâm trí mà nghĩ đến mình. Ăn lẩu dê nhé?"
"Dạ, được ạ."
Tôi theo bố vào bếp, phụ ông rửa rau, bóc hành, băm tỏi. Vừa làm vừa hỏi: "Bố, bố có nghĩ con có vấn đề về thần kinh không?"
Bố nói: "Vớ vẩn, con đừng nói linh tinh nữa. Chỉ là con chịu hơi nhiều áp lực thôi. Ngoan nào, đừng nghĩ nhiều quá. Cứ để bác sĩ kiểm tra xem sao, không có gì nghiêm trọng đâu."
"Nếu con không có bệnh, liệu con có phải xin lỗi chị và cả anh Cư Diên không ạ?"
"Đương nhiên rồi." Bố mỉm cười với tôi: "Bố sẽ cùng con đi xin lỗi."
"Vâng ạ."