Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 45: Không muốn nhìn thấy nó
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cư Diên đóng xong viện phí quay lại, thấy hai bên đang căng thẳng, anh khựng lại một chút rồi bước về phía mẹ và mọi người.
Chị tôi thì thầm điều gì đó với anh, anh cúi đầu chăm chú lắng nghe. Trong lúc hai người nói chuyện, mẹ tôi lén kéo tay chị, nhưng chị chẳng hề để ý.
Tôi đoán cũng biết, chắc là chị muốn trả lại tiền viện phí cho Cư Diên, nhưng mẹ tôi không chịu, còn chị thì không nghe lời.
Dù sao cũng có thêm người lớn ở đây, không thể cứ giả vờ không thấy. Mẹ Yến cố gắng trấn tĩnh tinh thần, quay sang hỏi mẹ tôi: "Chị Đinh, đây chắc là bạn trai của Tiểu Huân phải không ạ?"
Người ta nửa đêm nửa hôm còn cố ý chạy đến bệnh viện thăm bố tôi, cho dù mẹ tôi không ưa họ thì cũng chẳng tiện gây sự nữa. Bà miễn cưỡng đáp lời: "Đúng vậy, thằng bé tên Cư Diên. Cư Diên, đây là bố mẹ của Yến Lạc, bạn của chú Liên."
Cư Diên bước tới, chìa tay ra với bố mẹ Yến: "Cháu chào chú, cháu chào dì ạ."
Bố Yến bắt tay anh, gương mặt đầy vẻ tán thưởng: "Tốt lắm, nghe nói Tiểu Huân có bạn trai, quả thật khôi ngô tuấn tú, chỉ là không ngờ lần đầu gặp mặt lại trong tình huống này."
Mẹ Yến cũng bắt tay anh: "Đứa nhỏ này bận trước lo sau, thật sự đáng tin cậy, lại còn đẹp trai như minh tinh nữa chứ, Tiểu Huân có mắt nhìn ghê thật."
Cư Diên khẽ mỉm cười: "Dì quá lời rồi ạ."
Nếu là người khác nói chắc sẽ thấy giả tạo, nhưng từ miệng anh lại nghe rất tự nhiên.
Trong lúc họ đứng trò chuyện phía trước, Yến Lạc quay người lại, giúp tôi chỉnh lại mái tóc rối bời, rồi nhẹ nhàng ép đầu tôi tựa vào vai cậu, bàn tay khẽ vỗ lưng an ủi.
Tôi dựa vào vai cậu, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào chiếc đèn phòng phẫu thuật.
Mọi thứ xung quanh như khung cảnh trong phim truyền hình, rõ ràng tôi đang ở ngay đó nhưng cảm giác lại hư ảo đến lạ.
Tai nạn xe, ung thư và các bệnh nan y khác, chẳng phải là bộ ba bi kịch thường thấy trong phim Hàn sao?
Đây đâu phải phim Hàn, huống hồ từ nhà đến trường gần như thế, con đường ấy bố tôi đã đi qua không biết bao nhiêu lần rồi, sao lại có thể xảy ra tai nạn chứ?
Như Yến Lạc đã nói, không gọi được cho tôi thì có thể gọi cho cậu ấy mà. Sao bố nhất định phải ra ngoài tìm tôi?
Nếu bố thật sự có mệnh hệ gì, tôi phải làm sao đây?
Mẹ Yến khách sáo với Cư Diên xong, quay lại thấy tôi, đôi mắt ngấn lệ, bà đưa tay mình bao lấy bàn tay tôi.
Bố Yến cũng trở lại đứng cạnh Yến Lạc, vươn tay ôm cả hai chúng tôi vào lòng.
Dù họ chẳng nói câu nào nhưng sự quan tâm ấy còn nặng hơn ngàn vạn lời nói.
Cơ thể vốn lạnh lẽo của tôi được họ sưởi ấm, tôi dần lấy lại cảm giác, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Chúng tôi chờ bên ngoài hơn một tiếng đồng hồ thì đèn phòng mổ tắt.
Bác sĩ vừa bước ra đã bị mẹ tôi níu lấy: "Bác sĩ..."
Ông tháo khẩu trang, khẽ gật đầu với bà: "Xin hãy yên tâm, ca phẫu thuật rất thành công. Gãy xương và xuất huyết trong của bệnh nhân đã được xử lý, các chỉ số sinh tồn đều đã trở lại bình thường..."
Mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ tôi ôm lấy bác sĩ mà khóc nức nở, chị tôi lập tức chạy tới giải cứu, nói lời cảm ơn rồi kéo mẹ sang một bên, nhường đường cho y tá đẩy giường bệnh ra.
Vừa nhìn thấy giường bệnh, tôi lập tức bước nhanh tới.
Sau ca mổ, bố tôi gầy đi trông thấy, như biến thành một người khác.
Ông nằm yên lặng, ống thở cắm ở mũi, gương mặt tái nhợt loang lổ những vết trầy xước đỏ au.
Tôi vừa gạt nước mắt vừa theo sát bên giường, trong lòng dâng lên cảm giác vừa đau đớn vừa hối hận.
Giá như hôm nay tôi về nhà sớm hơn.
Giá như điện thoại tôi còn pin.
May mà bố không sao, nếu ông không thể bước ra khỏi phòng mổ, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng vượt qua nổi nỗi day dứt ấy.
Mẹ tôi lúc này cũng chẳng còn sức để trách mắng tôi, được chị dìu sang phòng bệnh.
Các bác sĩ ở trong phòng điều chỉnh thiết bị xong, nói rằng người nhà có thể vào rồi.
Mẹ Yến nhìn bố tôi xong thì quay sang nói với mẹ tôi: "Chị Đinh, anh Liên không sao thì chúng tôi cũng yên tâm rồi. Giờ muộn quá rồi, chúng tôi xin phép về trước nhé."
Sau đó bà lại kéo tôi qua: "Ở đây chỉ có một giường cho người nhà thôi, Tiểu Hà ở lại cũng chẳng giúp được gì nhiều, để con bé về nhà tôi ngủ đi. Ngày mai chúng tôi lại đưa cháu sang, còn có thể mang thêm chút đồ cho anh chị."
Mẹ tôi khoát tay: "Đưa nó đi đi, bây giờ tôi cũng không muốn nhìn thấy nó."