Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 46: Hoa oải hương
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi rất muốn ở lại bệnh viện chờ bố tỉnh, nhưng thực sự không có chỗ để ngủ, hơn nữa, tôi ở đây chỉ khiến mẹ thêm phiền lòng.
Bố Yến đi lấy xe, chúng tôi đứng chờ trước cổng bệnh viện.
Thấy gần đó có máy bán hàng tự động bán đồ uống nóng, Yến Lạc chạy lại mua mấy chai rồi đưa cho tôi một chai sữa nóng để tôi sưởi tay.
Tôi nói: "Cảm ơn cậu, Yến Lạc."
Rồi tôi quay sang mẹ Yến nói: "Cháu cảm ơn dì, và cả chú nữa ạ."
Mẹ Yến dịu dàng đáp: "Cảm ơn cái gì đâu con, chúng ta đều là người một nhà mà. Tối nay con cứ ngủ ở phòng Yến Lạc nhé, để nó sang phòng Yến Khởi ngủ."
"Vâng ạ."
Bà ôm chặt lấy tôi, nói: "May mà bố con phúc lớn mạng lớn, con cũng phải mạnh mẽ lên, đừng buồn quá nhé."
"Vâng..."
Về đến nhà họ Yến, tôi tắm rửa qua loa rồi quay lại phòng Yến Lạc, phát hiện chiếc chăn mới trải trên giường đã được sưởi ấm bằng chăn điện, ấm áp dễ chịu vô cùng.
Mẹ Yến bước vào, tay cầm một chiếc máy tạo độ ẩm: "Tiểu Hà, dì đã cho thêm ít tinh dầu oải hương vào rồi, để cạnh giường giúp con dễ ngủ. Nó còn kiêm cả đèn ngủ, ban đêm bật lên thì con sẽ không sợ tối đâu."
Ngực tôi nghẹn đau.
Mẹ tôi chưa bao giờ đối xử chu đáo với tôi như vậy. Còn bố, người đối xử tốt nhất với tôi, thì giờ lại đang nằm viện vì tôi.
Mẹ Yến đặt máy xuống, quay lại thấy tôi đang rơi nước mắt, liền ngồi xuống cạnh tôi và nói: "Tối nay để dì ngủ cùng con nhé?"
Tôi lắc đầu: "Con không sao đâu dì, chỉ là con nhớ bố nên thấy buồn thôi. Dì cũng đã vất vả cả ngày rồi, dì về nghỉ đi ạ."
"Ừ, có gì thì gọi dì." Bà đưa tay chạm lên trán tôi.
Tôi vừa đắp chăn xong, Yến Lạc lại ôm theo Cà Ri bước vào: "Liên Hà, để Cà Ri ngủ cùng cậu nhé. Nó đã hết động dục rồi, sẽ không tè bậy nữa đâu."
Cà Ri trong lòng cậu lắc lư cái đầu. Tôi bật cười, vén một góc chăn lên. Nó chui tọt vào, hổn hển liếm tôi mấy cái.
Tôi ôm lấy nó, quay sang mẹ Yến và Yến Lạc nói: "Con ngủ đây, hai người cũng về nghỉ sớm đi ạ."
Họ chúc tôi ngủ ngon, rồi một trước một sau rời khỏi phòng.
Cà Ri vốn đang ngủ trong ổ, bị Yến Lạc bế ra, chẳng mấy chốc đã duỗi thẳng bốn chân trong chăn, khò khò ngáy khẽ.
Nhà họ Yến dần trở nên yên tĩnh. Tôi nghiêng người nằm, hít mùi oải hương thoang thoảng trong không khí.
Một ngày dài mệt mỏi, cuối cùng tôi cũng được chìm vào trong chăn ấm. Bố đã phẫu thuật thành công, tôi thấy lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tôi khép mắt, chẳng bao lâu cũng ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, mẹ Yến không muốn nấu ăn nên bảo Yến Lạc xuống mua đồ ăn sáng, mang sang nhà tôi cùng ăn, ăn xong tiện thể thu dọn luôn mấy thứ cần mang vào bệnh viện.
Đến bệnh viện, bố đã tỉnh, trông tinh thần cũng khá ổn.
Tôi buông hành lý, lao tới ôm chặt lấy ông mà khóc nức nở không thôi.
Bố xót xa đưa tay lau nước mắt cho tôi: "Tiểu Hà, đừng khóc nữa, chẳng phải bố vẫn khỏe đây sao?"
"Điện thoại của con không gọi được thì con phải gọi cho Yến Lạc chứ. Sao bố lại tự ra ngoài tìm con làm gì. Nếu bố có mệnh hệ gì, con biết sống sao cho phải..."
"Bố vẫn khỏe đây mà? Với lại chuyện này đâu phải lỗi của con..."
Bố vừa nói vừa ho khan hai tiếng. Đúng lúc mẹ tôi mang nước nóng vào, thấy vậy thì kéo mạnh tôi ra, hất sang một bên: "Đúng là chẳng biết nặng nhẹ gì hết! Con đè lên xương sườn của bố mày rồi đấy!"
Lúc này tôi mới chợt nhớ bố vẫn còn thương tích. Vì không biết ông đau ở chỗ nào nên tôi chỉ biết lúng túng đứng sang một bên.
Bố vội nói: "Ôi, bà đẩy con bé làm gì, nó có đè lên đâu..."
Bố Yến và mẹ Yến vốn chưa có cơ hội mở lời, nhân lúc này liền bước tới chào hỏi. Yến Lạc khẽ kéo tay áo tôi, ra hiệu an ủi tôi.
Tôi nhìn cậu, nở một nụ cười thật nhẹ nhõm.
Bố không sao, tôi mừng còn chẳng hết, chút tủi thân ấy có đáng gì đâu.
Đúng lúc đó, Cư Diên và chị gái tôi cũng về, tay mỗi người xách theo một phần bữa sáng.
Thấy họ còn chưa ăn gì, bố Yến lại phải chạy xe công nghệ, nên nhà họ Yến xin phép về trước.
Tôi tiễn cả nhà họ Yến xuống bãi xe. Trước khi lên xe, Yến Lạc vẫn lo lắng dặn: "Hay là cậu theo tớ về đi? Tớ thấy mẹ cậu vẫn còn đang giận, hôm nay chắc chắn sẽ kiếm cớ gây chuyện với cậu đấy."
Tôi nói: "Chắc mẹ cũng bị dọa sợ rồi. Nếu mắng tớ mấy câu mà có thể khiến bà ấy dễ chịu hơn thì cứ để bà nói đi. Hơn nữa, chị với anh Cư Diên đều ở đây, có gì mà phải sợ chứ."
Yến Lạc nhíu mày: "Còn cái anh rể kia của cậu, anh ta..."