Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 49: Lời nguyền Tuyệt Tự
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bị bắt quả tang mà vẫn còn trơ trẽn nói ra những lời đó, tôi không nhịn nổi, khinh bỉ phun ra một tiếng: “Đồ không biết xấu hổ!”
Anh họ cả đưa tay ra: “Mau đưa sợi dây chuyền đây! Cái này vốn dĩ thuộc về nhà họ Liên chúng ta.”
“Được thôi, để công an vào xác minh xem của nhà ai!”
Tôi lao ra ngoài chộp lấy điện thoại định gọi cảnh sát. Anh họ cả thấy tôi chuẩn bị báo án thì vồ lấy giật điện thoại: “Con khốn này! Sao mày dám!”
“Chỉ có kẻ làm chuyện có tội mới sợ! Đồ vô lương tâm, cả nhà các người đều vô lương tâm! Bố tôi còn nể tình cũ mà giấu mẹ cho nhà các người vay tiền. Các người còn chưa biết đủ, dám tới đây ăn trộm! Đồ ăn cướp!”
“Im mồm!”
Anh họ không giật được điện thoại thì xô tôi ngã xuống sofa, rồi đè lên người tôi, cuối cùng cũng giật được điện thoại.
Thấy tôi chưa kịp gọi, anh ta thở phào, ném điện thoại sang một bên rồi túm luôn sợi dây chuyền.
Tôi ôm chặt dây chuyền: “Cút đi! Không cho!”
Anh ta sợ làm đứt dây nên không dám kéo mạnh, bèn quay sang nắm cổ tôi: “Buông ra ngay! Không thì tao bóp chết mày!”
Một gã đàn ông to lớn đè lên người tôi, bóp cổ tôi. Tôi bị nghẹt thở, mắt tối sầm, nhưng vẫn không chịu buông tay: “Không…”
Anh ta cũng chẳng thể bóp chết tôi thật, buông tay ra rồi dịu giọng đi: “Liên Hà, mày làm gì mà cứng đầu thế? Gây thù chuốc oán với anh thì được lợi gì cho nhà mày? Nhà mày sắp tuyệt tự rồi, sau này mày và Liên Huân đi lấy chồng, bố mày còn trông cậy vào ba anh em bọn anh đấy.”
Anh ta vẫn ngồi trên người tôi, tôi đẩy không nổi, chỉ tức giận đáp: “Trông cậy vào mấy gã như anh? Chị tôi một tháng kiếm tiền còn nhiều hơn cả ba anh em nhà anh cộng lại! Anh còn kiếm không nổi vợ, không đẻ được con mới chính là tuyệt tự!”
Tôi đâu có biết chị thực sự kiếm được bao nhiêu, tức thì nói vậy thôi, ai ngờ anh ta tin thật: “Gì cơ? Chị mày kiếm nhiều tiền thế mà bố mày chỉ mới cho nhà tao vay có hai vạn! Hừ, vậy thì sợi dây này với mấy người còn chẳng đáng gì, đưa cho tao!”
“Không cho!”
Nhìn thấy anh ta lại sắp bóp cổ tôi, tôi vùng vẫy, chộp lấy cái đèn pin để trên bàn trà bổ thẳng vào mặt anh ta một cú.
Chẳng biết đánh trúng sống mũi hay trúng mắt, anh ta kêu “á” một tiếng, ôm mặt ngã ra sau. Tôi vội nhảy xuống sofa, giật điện thoại chạy ra ngoài.
Vừa mở cửa thì đụng phải một vòng tay lạnh lẽo.
Tôi hoảng quá, nghĩ chắc là mấy anh em nhà anh ta hợp tác, liền vung tay đấm thẳng vào người đó.
Một bàn tay đeo găng da đen chặn lấy nắm đấm của tôi, khẽ kéo tôi sang một bên.
Đấm hụt, tôi ngẩng lên nhìn thì lập tức nép sau người đó, chỉ tay vào trong hô to: “Anh Cư Diên! Cứu với! Trong nhà có kẻ trộm!”
Cư Diên không hề khách sáo với anh họ tôi, chỉ một cuộc gọi điện thoại, anh ta đã bị đưa thẳng lên đồn công an “ngủ” một đêm.
Mai chắc chắn bác cả và gia đình ông ta sẽ lôi nhau lên bệnh viện gây ầm ĩ. Mẹ tôi biết bố đã cho họ vay tiền thì càng không để yên.
Tôi ngồi trong xe của Cư Diên, nghĩ đến mớ chuyện này mà đầu óc choáng váng.
Không có ngày nào là yên ổn cả.
Tôi nhìn sang Cư Diên bên cạnh: “Anh Cư Diên, sao anh lại ở trước nhà em thế?”
Cư Diên nhìn thẳng về phía trước: “Dì dặn anh đến đón em về nhà Liên Huân ngủ.”
“Ồ?”
Hình như mẹ tôi sợ tôi lại sang nhà Yến Lạc ngủ.
Giờ ngay cả nhà mình tôi cũng chẳng dám về, cái cảnh anh họ cả trốn trong nhà vệ sinh vẫn ám ảnh khiến tôi sợ chết khiếp.
Khuya thế này, tôi cũng không muốn quấy rầy Yến Lạc, cũng không muốn làm mẹ Yến và mọi người lo lắng.
Tôi chỉ có thể tới nhà chị gái thôi.
“Này, anh Cư Diên, tuần trước cũng là mẹ em gọi điện nhờ anh tới bệnh viện phải không? Lần này lại cứu em nữa, anh đối xử với nhà em tốt quá. Nhưng mà em nghe chị gái nói hai người vẫn chưa quay lại với nhau. Sao anh không nói chuyện cưới xin với chị ấy?”
Cư Diên hỏi: “Em thích chỗ đó không?”
Tôi bật cười: “Đương nhiên thích rồi! Vừa đẹp vừa rộng, vị trí lại quá tuyệt…”
“Vậy tặng em đấy.”