Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 61: Giả vờ say xe
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì tôi ít khi nhắc đến chị gái ở trường, nên đây là lần đầu Nguyên Tố nghe thấy tên Cư Diên.
Cô nàng tò mò hỏi: "Người đó là ai thế?"
"Bạn trai của chị tớ. Anh ấy cũng ở Vân Thành. Anh ấy bảo chiều nay sẽ đến đón, bọn mình đi nhờ xe anh ấy về nhé?"
Nguyên Tố gật đầu cái rụp: "Tuyệt vời! Thế là tiết kiệm được tiền vé rồi. Này Liên Ngẫu, bạn trai của chị cậu trông thế nào? Có ảnh không?"
"Cũng tàm tạm thôi, tớ không có ảnh. Nhưng lát nữa gặp, cậu nhớ đừng nhắc đến chị tớ nhé, dạo này hai người họ hơi có chuyện."
"Cãi nhau à?"
"Tớ cũng chẳng rõ." Tôi cúi đầu cắn miếng chả cá viên, mắt sáng lên: "Ôi, món này ngon thật!"
"Đưa đây tớ thử." Nguyên Tố gắp một viên, cũng xuýt xoa: "Ngon hơn hẳn mẹ tớ làm."
Tôi hỏi: "Ở đây có cho đóng gói mang về không? Tớ muốn mua vài món về cho bố mẹ nếm thử, tớ trả tiền."
Nguyên Tố vỗ ngực: "Trả gì mà trả! Đã bảo là tớ dẫn cậu đi chơi một vòng, đương nhiên phải quẹt thẻ của bố tớ rồi. Tớ cũng phải gói ít mang về, tối nay tiếp tục chiến."
"Cảm ơn đại gia Bối Bối!"
"Bối Bối cái đầu cậu!"
Ăn xong, chúng tôi quay lại văn phòng chờ mãi mà không thấy bố cậu ấy đâu. Một đàn chị đi ngang qua nói: "Giáo sư Nguyên đang xử lý dữ liệu thí nghiệm cho đề tài mới, còn phải ba tiếng nữa mới xong. Thầy bảo hai em cứ về trước đi."
"Cảm ơn chị." Nguyên Tố quay sang tôi: "Gọi anh rể cậu đến đón đi."
"Khó khăn lắm mới có dịp tới đây, cậu không vào thăm bố à?"
"Thôi, phòng thí nghiệm toàn quy định rắc rối, tớ phát chán vì nghe ông ấy lải nhải rồi." Nguyên Tố vỗ vai tôi: "Hôm nay đi vòng quanh trường một lượt là đủ rồi."
"Ừ, cũng được."
Tôi gọi điện. Chưa đầy hai mươi phút sau, Cư Diên đã có mặt ở cổng trường, hạ kính xe xuống, khẽ gọi: "Liên Hà."
Nguyên Tố nhìn thấy cả người lẫn xe, lập tức há hốc mồm: "Đó là anh rể cậu á? Trời đất ơi, sao cậu không nói sớm là anh ấy đi G-Class!"
Tôi mù tịt: "G-Class là gì chứ, không phải là xe Mercedes-Benz sao?"
(G-Class (hay còn gọi là G-Wagen) là một dòng xe SUV địa hình hạng sang của Mercedes-Benz, nổi bật với thiết kế hình hộp cổ điển, khả năng vận hành vượt trội, và trang bị tiện nghi cao cấp. Tùy từng dòng xe và năm sản xuất, giá lăn bánh ở Việt Nam khoảng từ 8 tỷ trở lên.)
Nguyên Tố nhìn tôi như nhìn đứa ngốc, rồi nhét hết túi đồ ăn vào tay tôi, phấn khích lao tới mở cửa ghế phụ: "Chào anh rể! Em là bạn Liên Hà, tên Nguyên Tố. Cảm ơn anh đã đến đón. Em bị say xe, ngồi ghế trước có được không ạ?"
Cư Diên đáp: "Xin mời."
Cô nàng lập tức nhảy tót lên, đóng cửa cái rầm, rồi giục tôi: "Mau lên! Cổng trường không cho đỗ lâu đâu!"
Tôi lẩm bẩm: "Đến liền, đến liền..."
Say xe cái quái gì!
Tôi lên xe, chào anh Cư Diên một tiếng, anh chỉ khẽ "ừ".
Xe bật điều hòa ấm, chẳng mấy chốc mùi thức ăn từ nhà ăn giáo viên đã tràn ngập khắp khoang xe.
Nguyên Tố tỉnh bơ đổ hết tội sang tôi: "Anh rể, mấy hộp đồ ăn này đều là của Liên Ngẫu, làm xe anh ám mùi hết rồi. Em xin lỗi. Anh muốn trách thì trách cậu ấy nhé."
Tôi ngồi ghế sau: "..."
Rõ ràng cậu cũng gói không ít mà!
May mà Cư Diên chỉ nói: "Không sao."
Nguyên Tố lập tức tuôn một tràng nịnh nọt: "Anh rể, anh tốt quá! Người thì đẹp trai, xe cũng xịn! Em được ngồi G-Class thật sự quá nở mày nở mặt! À, anh đến Vân Thành làm gì thế?"
Anh vốn ít nói, nhưng hễ ai hỏi cũng trả lời: "Nhà anh ở đây, về thăm nhà thôi."
Ơ, thì ra anh là người Vân Thành.
Nguyên Tố reo lên: "Trùng hợp ghê! Liên Hà định thi vào Vân Đại, sau này cũng coi như có chỗ dựa rồi."
Cư Diên không ngoái đầu nhìn lại, chỉ hỏi thẳng tôi: "Không định thi ở Thủ Đô nữa à?"
Anh biết chuyện tôi muốn học ở Thủ Đô sao?
Chắc là do mẹ hoặc chị tôi đã nói với anh.
Tôi đáp: "Nơi đó vừa xa vừa lạnh, Vân Đại là ổn rồi."
Anh lại hỏi: "Yến Lạc cũng nộp đơn vào Vân Đại à?"
Tôi vội xua tay: "Sao có thể như vậy được? Vào đây thì uổng phí tài năng của cậu ấy quá. Thật ra..."
Tôi thoáng nhìn Nguyên Tố rồi vẫn nói hết: "Cậu ấy định đi Mỹ du học."
Không khí vốn đang rộn ràng lập tức chùng xuống.
Nguyên Tố bỗng trầm hẳn, cả quãng đường sau đó không nói thêm một lời nào.