Chương 62: Tăng Tốc

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cư Diên đưa Nguyên Tố về nhà trước. Cô nàng lí nhí cảm ơn rồi xuống xe.
Tôi vội chạy theo, đưa cái túi đồ ăn: "Cậu quên cái này."
Nguyên Tố nhận lấy rồi bỗng hỏi: "Cậu đổi nguyện vọng thành Vân Đại là vì Yến Lạc muốn đi du học, đúng không?"
Tôi cúi đầu: "Ừ, cậu ấy không muốn ai biết nên ở trường tớ cũng không nhắc đến chuyện này. Xin lỗi nhé."
"Còn ai biết chuyện này nữa không?"
"Chắc chỉ có ba chúng ta. Tớ cũng mới biết gần đây thôi."
Nghe vậy, tâm trạng cậu ấy dịu xuống hẳn: "Hừ, coi như cậu còn có nghĩa khí, không đợi đến lúc người ta bay đi rồi mới nói với tớ."
Tốt quá, không giận tôi nữa.
Tôi lấy hết can đảm cọ vai cô ấy một cái: "Chứ sao, chúng ta là bạn tốt mà."
"Xì." Cô nàng lắc lắc túi đồ ăn, giọng vẫn hơi mệt nhưng đã có sức hơn: "Tớ về đây, bye."
"Đừng nói với ai đấy."
"Cần cậu nhắc à, đồ ngốc!"
Câu này thì có vẻ khí thế lắm.
Quay lại xe, tôi vừa định kéo cửa sau thì Cư Diên đã mở cửa ghế phụ: "Ngồi trước."
"À... vâng."
Chỉ còn hai người, ngồi đâu cũng thấy gượng gạo, ngồi ghế trước còn đỡ hơn chút.
Trên đường, tôi cố nói chuyện với anh: "Anh Cư Diên, anh đừng nghe điện thoại của mẹ em nữa. Bà ấy toàn nhờ anh hết chuyện này chuyện kia. Anh cứ từ chối là được mà..."
Anh bất ngờ hỏi: "Tay em bị sao vậy?"
"Tay á?" Tôi cúi nhìn, mới sực nhớ ra: "À, hôm qua thái rau bị cắt trúng tay thôi."
"Có nặng không, cần đi bệnh viện không?"
"Không nghiêm trọng, dán băng cá nhân là ổn rồi ạ."
Tôi định nói tiếp chuyện vừa nãy thì anh lại hỏi: "Còn cổ em thì sao?"
Cổ?
À, chắc nói vết hôm trước bị anh họ bóp. Tận bây giờ anh vẫn nhớ.
Tôi nói: "Tan hết rồi. Cảm ơn anh quan tâm. À, vòng tay cảnh sát chưa tìm lại được, khi nào lấy được em sẽ trả lại cho anh..."
Chưa dứt câu, xe đột ngột tăng tốc.
Cư Diên cắn chặt môi, đạp mạnh chân ga. Chiếc Mercedes-Benz vốn đang chạy êm ái bỗng lao vút đi, liên tục lạng lách, gầm rú vượt qua hàng loạt xe phía trước.
Kim đồng hồ nhanh chóng vượt quá giới hạn tốc độ cho phép trong thành phố, và vẫn tiếp tục nhích lên.
Tôi hoảng hốt siết chặt dây an toàn.
Anh đang tức giận.
Đúng vậy, tôi hết lần này đến lần khác từ chối, thậm chí còn trả lại món quà anh đã đặc biệt chọn cho tôi. Nếu là tôi, chắc cũng tức điên lên mất.
Nhưng giữ lại tôi sẽ cảm thấy vô cùng nặng nề.
Phía trước là đoạn có gắn camera bắn tốc độ, vậy mà anh vẫn chẳng có dấu hiệu giảm ga. Tôi vội nhắc: "Anh Cư Diên, chạy chậm thôi. Bị chụp là sẽ bị phạt đấy..."
Anh coi như không nghe thấy gì.
Trên đầu liên tiếp lóe lên ánh đèn flash của camera tốc độ, chắc chắn là khó thoát khỏi vé phạt rồi.
Khung cảnh ngoài cửa sổ lao vun vút về phía sau, chiếc xe gầm rú dữ dội, và cả cảnh báo an toàn của hệ thống định vị cũng vang lên liên hồi.
Tôi chưa từng ngồi xe chạy nhanh thế này, nỗi sợ bị phạt nhanh chóng biến thành nỗi lo lắng cho tính mạng mình. Giọng tôi cũng run rẩy: "Anh chạy chậm lại đi, nguy hiểm quá..."
Tiếng gầm của động cơ đã nhấn chìm giọng nói của tôi.
Anh vẫn tiếp tục nhấn ga, thậm chí lái lệch khỏi hướng dẫn trên bản đồ, cảnh báo vượt tốc độ và lệch đường réo vang liên tục.
Tôi sợ thật rồi.
Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh nhưng hành động thì như phát điên, cứ như muốn kéo tôi lao thẳng xuống địa ngục.
Không chịu nổi nữa, tôi túm lấy cánh tay anh, bật khóc nức nở: "Dừng lại đi! Em sợ lắm!"