Chương 75: Không về nhà

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ

Chương 75: Không về nhà

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đến nhà thầy Kim, tôi vào phòng học bài, còn Yến Lạc ngồi ngoài phòng khách làm đề.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh chóng. Khi tôi thu dọn đồ đạc định về thì một cô gái bước vào.
Cô ấy xinh đẹp đến mức khiến tôi sững sờ.
Làn da trắng nõn, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt hạnh nhân phảng phất nét sầu bi.
Cô mặc một chiếc váy liền màu xanh khổng tước dài chấm gót chân, mái tóc dài được búi cao bằng chiếc trâm cài hình lông công, trên cổ tay đeo một chuỗi hạt sơn mài vô cùng tinh xảo. Chiếc túi đeo một bên vai điểm xuyết nhiều lông vũ, và cài thêm huy hiệu của một trường trung học tư thục.
Hơn nữa, ngay khi cô đẩy cửa bước vào, một mùi hương trầm nhè nhẹ theo đó lan ra.
Quá đỗi tinh tế, đúng chuẩn mực của một tiểu thư nhà giàu.
Cô đặt túi lên bàn, hoàn toàn phớt lờ sự có mặt của tôi, lẳng lặng nhìn thầy Kim chằm chằm.
Thầy Kim dường như đã quen với vẻ đẹp này, giọng điệu bình thản hỏi: "Thầy vừa xong lớp, nghỉ mười phút, em muốn uống gì?"
Cô gái không gọi thầy, chỉ lạnh lùng đáp: "Trà nhài."
"Được." Thầy Kim đi ra ngoài và hỏi tôi: "Em với Yến Lạc có muốn uống gì không?"
Tôi vội vàng đáp lời: "Bọn em không uống đâu, phải về nhà rồi ạ."
Thầy cũng không níu kéo.
Đi thang máy rời khỏi nhà thầy, tôi nhìn mình trong gương: áo phông trắng, quần thể thao, tóc buộc đuôi ngựa, cả người chẳng thơm tho gì.
Nhìn sang Yến Lạc, toàn thân hàng hiệu Mỹ, kiểu tóc rẽ ngôi thịnh hành nhất hiện nay. Lại gần ngửi thử, trời ạ, trên người cậu ấy còn phảng phất mùi hương của viên giặt xả!
Dù biết vẻ ngoài bảnh bao này có công lớn của mẹ Yến, tôi vẫn đưa tay lên vò tóc cậu thành một mớ hỗn độn.
Yến Lạc ngơ ngác nhìn tôi: "Làm gì thế?"
Tôi đáp: "Thấy cậu đẹp trai quá nên khó chịu."
Cậu túm lấy tôi định búng vào đầu tôi, tôi vùng vẫy thì đúng lúc động trúng vết thương.
Tôi la ầm lên, nước mắt lại trào ra.
Rõ ràng là tôi trêu chọc trước, thế mà Yến Lạc lại dịu dàng dỗ dành tôi cả đoạn đường.
Thầy Kim quả không hổ danh là giáo viên xuất sắc. Chỉ sau ba tiếng học bù liên tiếp, tôi cảm giác như vừa khai thông hai mạch Nhâm Đốc. Trong kỳ kiểm tra tuần cuối cùng, tuy điểm tiếng Anh chỉ nhích lên vài điểm không quá rõ rệt, nhưng tôi đã bắt đầu hiểu đề đang hỏi gì.
Tôi vẫn còn bốn buổi học với thầy Kim nữa, tôi quyết định tranh thủ giờ tự học buổi tối tuần sau để học bù cho xong.
Kỳ thi đại học chỉ còn nửa tháng, trường đã nới lỏng giờ giấc học tập, buổi tự học tối có thể đến hoặc không. Nếu tôi học liền từ thứ hai đến thứ năm, đến khi nghỉ có thể ở nhà nghỉ ngơi thoải mái, không phải chạy ngược chạy xuôi nữa.
Yến Lạc định đi cùng tôi, nhưng tôi không đồng ý: "Đã có bố đi cùng tớ rồi, sợ gì chứ? Cậu ở trường làm bài đi, đừng vì tớ mà ảnh hưởng đến kết quả học tập."
"Được rồi."
Hôm đó về thấy nhà trống vắng. Tôi vừa định gọi điện thoại cho bố thì ông ấy gọi đến trước: "Tiểu Hà, con về chưa? Trong tủ lạnh có cơm, con hâm nóng mà ăn đi. Bố mẹ ra ngoài có việc, tối nay không về."
Họ cùng ra ngoài tối nay cũng không về, chuyện này trước đây chưa từng xảy ra.
Tôi có linh cảm chẳng lành bèn hỏi: "Có chuyện gì vậy bố? Bố đừng giấu, giấu con, con lại càng lo hơn."
Bố im lặng một lúc rồi bật khóc nghẹn ngào: "Tiểu Hà... chị con... Tiểu Huân con bé đã cắt cổ tay..."
Tôi quay người chạy ra ngoài tới mức quên cả tắt đèn: "Bố, mọi người đang ở đâu? Ở bệnh viện ạ?"
"Ở nhà chị con..." Bố nói. "Con không cần đến đâu, cứ ở nhà học bài cho tốt đi."
"Chị bị như vậy rồi con còn học hành gì nữa!" Tôi lao xuống cầu thang vừa chạy vừa khóc nức nở như một kẻ điên: "Bố, tại sao chị lại làm vậy? Có phải vì con không? Có phải do con đã làm hỏng mọi chuyện không?"