Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 82: Không Cần Chia
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày gần đây mẹ không còn bận tâm nhiều đến nhà họ Yến nữa, vì chị sang Washington đã được đích thân anh Khởi ra sân bay đón. Nửa tháng đầu ở nơi đất khách quê người, chị đã được anh ấy chu toàn mọi việc ăn ở.
Tôi cũng đã nhập học, theo ngành Năng lượng mới. Ngay trong thời gian huấn luyện quân sự, tôi đã bắt đầu ôn luyện cho kỳ thi công chức. Tôi nghĩ, cố gắng đến năm tư sẽ thi công chức hoặc tìm một chân biên chế, coi như nửa đời sau đã ổn định.
Đối với một đứa không thông minh, không chăm chỉ, lại chẳng có hoài bão lớn lao gì như tôi, đây là con đường an toàn nhất. Mẹ cũng chẳng thể mắng tôi rằng: "Sao không khởi nghiệp, chỉ biết làm công chức thôi à?"
Đến kỳ nghỉ Quốc khánh, tôi về nhà một chuyến. Tôi hỏi trong nhóm chat "ăn lẩu xem phim" xem có ai rảnh đi xem phim không, nhưng chỉ có Cao Văn đồng ý, còn lại ai cũng bận rộn cả.
Quả thực, sau kỳ thi đại học, mọi người đều mỗi người một nơi: Yến Lạc sang Mỹ, Nguyên Tố ở Tây Kinh, Cao Văn thì học ở Thủ Đô, còn Tiểu Lan và Tiểu Mẫn lại ở "thánh địa miễn phí ship".
Phan Hưởng thì không ở vùng miễn ship, nhưng lại vui vẻ phơi phới, ngày nào cũng cưỡi ngựa leo núi. Ảnh chụp nào cũng thấy khuôn mặt đen sì mờ nhòe, chỉ nổi bật hàm răng trắng sáng.
Có một người, tôi không muốn đi cùng. Nhưng Cao Văn đã nhận lời, tôi là người rủ rê cũng không thể bỏ rơi cậu ấy được, nên chúng tôi hẹn nhau suất chiếu buổi chiều.
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, rạp chiếu phim đông nghẹt người. Cao Văn phải xếp hàng rất lâu mới mua được trà sữa và bỏng ngô.
Tôi chạy đến nhận lấy phần của mình: "Hết bao nhiêu thế? Chúng ta chia đôi nhé."
Cậu ấy nói: "Hôm nay chỉ có hai đứa mình thôi, không cần chia đâu."
"Tớ nhất định phải mời lại cậu, xem phim xong tớ sẽ bao cậu ăn cơm, cấm từ chối đấy."
Cao Văn cười khổ: "Ừ, được thôi."
Bộ phim khá hài hước, xem xong cũng vừa đúng lúc ăn tối. Tôi gọi một suất combo hamburger, hai đứa ngồi trong quán vừa ăn vừa tán gẫu.
Khi điểm thi đại học của Cao Văn được công bố, cả trường rộn ràng như ngày hội. Thầy chủ nhiệm xúc động rơi nước mắt, điện thoại nhà cậu ấy reo không ngừng. Người thì mời chào, người thì chúc mừng, người lại muốn tạo quan hệ, thậm chí có cả mấy kẻ thân chẳng ra thân nhưng lại muốn vay tiền.
Cuối cùng, cậu chọn Đại học Hàng không Vũ trụ ở Thủ Đô. Trường này tuy không phải top đầu nhưng cũng thuộc Song Nhất Lưu, lại đứng đầu về lĩnh vực hàng không.
Tôi thấy ngành này thật oách, tò mò hỏi: "Cậu đăng ký ngành này là muốn làm phi hành gia à?"
Cậu lắc đầu: "Tớ không làm được đâu."
"Sao vậy? Thể trạng cậu rất tốt mà?"
Cậu cắn hamburger, bất đắc dĩ đáp: "Chiều cao phi hành gia không được quá 1m72. Tớ đã cao 1m75 mà vẫn đang tăng thêm, chỉ có thể làm việc trong lĩnh vực kỹ thuật thôi."
Tôi an ủi: "Cậu có thể làm người bấm nút phóng tên lửa, tuy không thể bay vào vũ trụ nhưng vẫn được lên tivi mà."
Cao Văn bật cười: "Cậu làm khó tớ à. Đấy là vị trí vàng của ngành hàng không vũ trụ đấy, bao nhiêu chuyên gia kỳ cựu còn chẳng có cơ hội. Thế cậu ở Vân Đại sao rồi?"
"Tạm ổn, thầy cô bạn bè đều thân thiện, đồ ăn trong căng tin cũng ngon nữa."
"Đồ ăn ở Thủ Đô cũng ngon lắm. Muốn sang chơi không? Tớ dẫn đi cho."
Tôi lắc đầu: "Giờ thì chưa, tớ không có tiền. Đợi khi nào rủng rỉnh tiền rồi tính."
Cậu bật cười: "Ừ, cũng được thôi."
Tôi nói: "Lúc đó rủ luôn cả đám bạn của mình, cả bọn cùng lên Thủ Đô thăm cậu."
"Ừ..."
Đúng lúc này điện thoại reo, là cuộc gọi video từ Yến Lạc. Tôi lập tức bắt máy, vui mừng: "Yến Lạc! Chào buổi sáng, hôm nay sao rảnh rỗi gọi video thế?"
Anh ấy vừa đi trong sân trường vừa dụi mắt: "Thấy em đăng trong nhóm rồi. Em đang đi với Cao Văn à?"
"Đúng thế, bọn em vừa xem phim xong, đang ăn đây. Cậu ấy ngồi ngay trước mặt em này."
Nói rồi, tôi xoay camera về phía Cao Văn.
Cao Văn vẫy tay, giọng có chút trêu chọc: "Chào Yến Lạc, mới ngủ dậy đã vội vàng kiểm tra rồi à?"
Yến Lạc mỉm cười: "Xa nhau rồi, không kiểm tra thì sao mà yên tâm được."