Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ
Chương 97: Món quà gây chú ý
Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Làm sao một đứa bé mới năm sáu tuổi có thể tự mình chạy đến tận đây? Tôi đảo mắt nhìn quanh, lập tức thấy mẹ kế và người giúp việc thở hổn hển từ tầng dưới đuổi theo lên.
Mẹ kế nhìn thấy tôi, thoáng sững sờ.
Người giúp việc vội vàng chạy đến bế đứa bé lên, gọi: "Bão Cách!"
Bão Cách thấy có người chống lưng, liền khóc lớn hơn: "Là chị ta đẩy con! Là chị ta đẩy con! Đau chết đi được..."
Người giúp việc ôm chặt Bão Cách, quay đầu nhìn chằm chằm tôi.
Lần trước chúng tôi chỉ kịp chạm mặt vội vàng, không quen nhau, bà ta không nhận ra tôi. Lần này thấy tôi thì sững người, rồi liếc sang mẹ kế và bắt đầu lớn tiếng: "Sao cô lại bắt nạt trẻ con thế!"
Bão Cách vung tay múa chân: "Bác Trương, mau giúp con báo thù, đánh chết chị ta!"
Mẹ kế cũng tiến đến, giữ chặt tay Bão Cách, ánh mắt phức tạp nhìn tôi: "Liên Hà......"
Tôi chỉ tay về phía camera hành lang, nói: "Mấy người cứ đi kiểm tra camera đi, thằng bé mới là người dí cây kem vào người tôi. Tôi đuổi theo nó, nó chạy nhanh quá nên tự ngã."
Bão Cách ngẩng đầu nhìn, thấy vậy thì dần im lặng, không còn khóc nữa.
Người giúp việc vẫn cố chấp bao biện: "Nó chỉ vô ý chạm cô một chút, sao cô còn đuổi theo nó? Cô làm thằng bé sợ, nên nó mới té ngã."
"Đủ rồi!" Mẹ kế cắt ngang lời: "Bác đưa Bão Cách về đi."
Thấy bà chủ hơi giận, người giúp việc bĩu môi ôm Bão Cách bỏ đi.
Mẹ kế ái ngại nhìn tôi: "Xin lỗi cháu nhé, Bão Cách làm phiền cháu rồi. Cổ họng cháu sao rồi?"
Nhớ lại cảnh trong phòng thoát hiểm bị ma giả đuổi đến khóc thét, giờ nghĩ lại còn thấy ngại, tôi đáp: "Không sao, chỉ hơi đau một chút thôi."
"Có cần đi bệnh viện không......"
"Không cần đâu, không cần đâu!"
Chỉ cần mua một hộp kẹo ngậm ho là ổn mà, sao mấy người nhà giàu này cứ động tí là muốn chạy đến bệnh viện vậy chứ.
Mẹ kế liếc nhìn xuống: "Quần áo cháu bẩn rồi, dì đưa cháu đi mua bộ mới nhé."
Tôi nói: "Về giặt là được, không cần tốn kém đâu. Dì ơi, nếu không có gì nữa thì cháu về trước nhé."
Mẹ kế vội gọi: "Tiểu Hà!"
Tôi ngẩn người nhìn bà.
Tiểu Hà?
Chúng tôi thân thiết đến mức đó sao?
Bà nói: "Phải mua quần áo mới, không thì dì thấy áy náy lắm."
Chưa xong đâu, nếu bà thấy áy náy thì quản tốt con trai mình đi.
Tôi đáp: "Thật sự không cần đâu, cháu đi với bạn ra ngoài, phải về rồi. Tạm biệt dì."
Sau đó tôi nhanh chóng rời đi.
Tôi đã đi xa rồi mà bà vẫn đứng đó nhìn theo.
Đi ngang qua một cửa hàng đồ chơi sưu tầm, tôi quay lại nhìn bóng mình phản chiếu trên kính.
Chúng tôi giống nhau đến vậy sao? Giống đến mức khiến bà thất thần như thế?
Quay về chỗ cửa hàng mô hình, Lục Chinh đang trả tiền, Mạch Tuệ vui vẻ xách một túi quà.
Hai người vừa ra ngoài đã thấy tôi, Lục Chinh nói: "Xin lỗi nhé Liên Ngẫu, đi ăn món Nhật đi? Cổ họng cậu giờ cũng không ăn cay được đâu."
"Được, đi thôi!"
Lục Chinh đi lấy xe, Mạch Tuệ thì nói với tôi: "Liên Ngẫu, về nhà nếu bố tớ hỏi thì nói là mô hình này cậu tặng nhé."
"Hả? Tớ á?"
Không phải chứ, với mức lương ngày của tôi, làm gì có khả năng tặng nổi cái mô hình có thêm ba con số đằng sau giá như vậy cho cậu!
Mạch Tuệ chắp tay năn nỉ: "Cầu xin cậu! Đừng để bố tớ biết chuyện chúng tớ đang hẹn hò! Nếu ông hỏi thì nói là đồ nhái, không tốn bao nhiêu tiền."
Nhìn món sushi sắp được ăn, tôi đành nói: "Được rồi, được rồi."
Tối về, bố Mạch đã tan làm về nhà, coi như một phen hú vía.
Sáng hôm sau, cửa hàng ô tô vừa mở cửa, có người giao hàng ôm một chiếc hộp to buộc nơ trắng bước vào, oang oang gọi: "Gói hàng của Liên Hà! Gói hàng của Liên Hà! Liên Hà, Liên Hà, Liên Hà có ở đây không?"
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi bấu chặt cây chổi, xấu hổ vô cùng.
Lục Chinh và Mạch Tuệ, hai cái tên này!
Đang yêu đương lén lút mà còn bày đặt phô trương như thế, lại còn đẩy tôi ra làm tâm điểm chú ý nữa chứ!