Chương 98: Áo lông vũ

Lồng Thủy Tinh - Nhất Diệp Quỳ thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa thấy anh shipper rời đi, mấy đồng nghiệp thân thiết với tôi và Mạch Tuệ liền vây quanh.
Ai nấy đều cho rằng Lục Chinh – người hôm qua lái chiếc Audi đến đón tôi – là bạn trai tôi, và món quà này là do cậu ta tặng. Mọi người xúm xít giục tôi mau mở ra.
Tôi nhìn Mạch Tuệ, dùng ánh mắt hỏi xem có nên mở không.
Cô ấy ngơ ngác lắc đầu, nhún vai: "Lục Chinh chưa từng tặng quà cho cậu đâu."
Không phải Lục Chinh, vậy thì là ai?
Chẳng lẽ là bố tôi?
Chiếc hộp vừa to vừa tinh xảo, được buộc bằng chiếc nơ ruy băng óng ánh, nhìn thôi đã thấy không hề rẻ.
Tôi kéo nơ, mở nắp hộp. Bên trong là một chiếc áo lông vũ màu trắng. Cầm lên giũ giũ, trông cũng khá đẹp mắt.
Mọi người vốn nghĩ trong hộp sẽ là hoa hồng hay đồ ăn vặt, nên khi thấy là áo lông vũ thì hứng thú giảm hẳn. Nhưng chị lễ tân lại tinh mắt nhận ra: "Đây là áo lông vũ của hãng Big Goose đó, phải hơn một vạn!"
Nghe đến giá tiền, tôi lập tức đoán ra ai là người đã tặng.
Mẹ kế!
Chắc chắn là bà ấy rồi.
Bố tôi có thương tôi đến mấy cũng không thể nào bỏ ra số tiền bằng mấy tháng tiền nhà chỉ để mua chiếc áo này.
Hôm qua, thằng nhóc Bão Cách làm bẩn áo tôi, mẹ kế đã nói muốn dẫn tôi đi mua cái mới, nhưng tôi không chịu. Ai ngờ bà lại gửi thẳng đến tận đây.
Nhưng làm sao bà ấy biết tôi làm thêm ở đây?
Hơn nữa, con ruột của bà ấy bị ngã mà bà cũng không trách tôi, lại còn bồi thường bằng chiếc áo đắt đỏ như vậy. Rốt cuộc bà là mẹ của ai chứ?
Tôi vội vàng cất chiếc áo vào hộp.
Chị lễ tân nói: "Tiểu Liên, mặc thử đi chứ, đừng phụ tấm lòng của bạn trai chứ."
Tôi giải thích: "Không phải đâu ạ, không phải bạn trai em đâu. Chắc là gửi nhầm rồi, em phải trả lại thôi."
Mạch Tuệ chen vào: "Không nhầm đâu, lúc nãy anh shipper gọi đúng tên cậu mà. Ê, Liên Ngẫu, cho tớ thử một chút đi, tớ chưa từng mặc đồ đắt tiền như thế này bao giờ!"
Tôi mệt mỏi nói: "Cứ thử đi."
Cô ấy lập tức cởi áo khoác ngoài, khoác chiếc Big Goose lên người, rồi lại cởi ra: "Đúng là ấm thật, chỉ là hơi chật một chút, cậu mặc chắc vừa in đấy."
Vài chị khác cũng lần lượt thử, ai nấy đều xuýt xoa khen đẹp.
Chiếc hộp chẳng ghi địa chỉ người gửi, lúc nãy tôi cũng quên không hỏi anh shipper lấy từ đâu. Tôi không biết nhà của Cư Diên, nhưng may là biết địa chỉ công ty của anh ta.
Ngay trong ngày hôm đó, tôi gọi dịch vụ chuyển phát nhanh, gửi trả chiếc áo lông vũ đến địa chỉ công ty của Cư Diên, nhờ anh ta mang về cho mẹ kế, và nhắn rõ rằng sau này đừng mua gì cho tôi nữa.
Nếu có tiền thì nên đi làm từ thiện đi, tôi chẳng cần cái sự quan tâm thừa thãi đó đâu.
Tôi gửi vào buổi sáng, đến tối đã có báo ký nhận.
Tôi mới thấy nhẹ nhõm hẳn.
Mấy ngày sau đó cũng trôi qua yên ả, không có thêm phiền phức nào khác.
Sát Tết, tôi kết thúc công việc làm thêm, tạm biệt bố con nhà họ Mạch. Tôi kéo vali cùng số tiền mồ hôi nước mắt, mang tâm trạng 'áo gấm về làng' lên chuyến tàu cao tốc.
Thực ra tôi đi làm thêm là để dành tiền mua vé máy bay, nhưng bất cứ cám dỗ nào cũng đủ sức moi sạch túi tiền của tôi.
Trên đường về, tôi bị thu hút vào một siêu thị đang đại hạ giá.
Sầu riêng, dâu tây tươi ngon, giá cả phải chăng: mua.
Đồ ăn vặt giảm giá, toàn những món tôi thích: mua.
Đồ giữ nhiệt, hai cái giảm 40%: mua tặng bố mẹ.
Mua máy massage tặng kèm chậu ngâm chân, rất hợp với bố mẹ Yến: mua luôn...
Đến khi tỉnh táo lại, tài khoản đã rỗng tuếch, trong tay thì lỉnh kỉnh một đống đồ đạc.
Tôi đứng bên đường nhìn cả núi đồ, đang loay hoay không biết làm sao để vác về thì bỗng thấy một chiếc Mercedes-Benz chạy đến.
Đó là xe của Cư Diên.
Xe của anh ta quá dễ nhận ra, biển số cũng rất ấn tượng. Ít ra ở Lệ Thành, tôi chưa thấy ai khác đi cùng mẫu xe này.
Tôi cứ tưởng anh ta lại đến làm khó tôi lần nữa, vội ôm túi đồ né sang một bên.
Tôi tuyệt đối sẽ không ngồi xe của anh ta.
Anh ta nhìn thấy tôi nhưng chẳng dừng lại, chỉ liếc qua rồi ngoảnh mặt đi, lái xe thẳng.
Nhìn bóng xe xa dần, tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lại thấy hơi nghẹn trong ngực.
Năm ngoái, vào thời điểm này, anh ta còn là khách quý trong nhà tôi. Năm nay, đã thành người dưng rồi.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe biển xanh dừng lại trước mặt, bên trong vang lên giọng của bố Yến: "Tiểu Hà về rồi à? Lên xe chú chở về nhà!"