Luật Của Tiểu Thuyết Mạng
Chương 32: Khoảng cách
Luật Của Tiểu Thuyết Mạng thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Ban Yeo Ryung vừa di chuyển, mái tóc đen của cô ấy lay động và lấp lánh dưới ánh nắng vàng. Vầng trán của cô cong vút tuyệt đẹp, sống mũi thanh tú như vẽ, đôi môi đỏ mọng cùng cổ trắng trẻo, mịn màng như da hươu.
Bởi mái tóc che khuất nên cô gái kia chẳng thể nhìn rõ dung nhan của Ban Yeo Ryung, nhưng chỉ thoáng thấy bóng dáng ấy trong ánh nắng thôi cũng đủ khiến trái tim cô loạn lên từng hồi.
Là sao đây? Cô gái đứng sững một lúc, lắp bắp không thành tiếng. Đó, đó là gì vậy? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Ban Yeo Ryung chớp mắt mấy cái như thể buồn ngủ, bàn tay tinh tế vén mái tóc đen ra sau tai, để lộ những ngón tay mảnh khảnh đến nỗi nhìn thấy cả mạch máu bên trong. Chỉ cần nhìn đầu ngón tay cũng đủ mê hoặc người đối diện đến quên lời. Không chỉ cô gái cùng giới, ngay cả mấy đứa con trai cũng đều xiêu lòng trước vẻ đẹp của cô.
Cuối cùng, khi Ban Yeo Ryung buông tay xuống, dung mạo của cô mới hiện ra đầy đủ.
Gò má và khoé mắt tinh tế như được tô vẽ, trắng sáng dưới ánh nắng, đôi môi đỏ mọng, lông mày cong như lưỡi liềm cùng đôi mắt hơi đỏ hoe. Vì vừa úp mặt xuống bàn nên một bên má cô hơi ửng đỏ, nhưng vẫn đáng yêu đến mức người đối diện muốn ngất xỉu.
Ban Yeo Ryung vừa dụi dụi mắt (đáng yêu muốn chết) vừa chớp chớp đôi mắt ướt sũng (xinh đẹp muốn xiêu lòng), rồi quay sang nhìn Eun Ji Ho và Woo Joo In, nói gì đó. Giọng cô trong trẻo như thủy tinh, khiến bất kỳ ai nghe thấy đều cảm thấy tâm hồn như bay lên thiên đường.
Mái tóc đen dài phủ bờ vai, dưới lớp áo khoác dày cộp thoáng hiện cổ tay trắng trẻo, đôi chân dài mảnh khảnh chẳng thể bị che khuất.
Cuối cùng, toàn bộ lớp đều phải thừa nhận một sự thật: chỉ có Ban Yeo Ryung mới thực sự xứng đáng đứng cạnh tứ đại thiên vương của họ.
***
Ban Yeo Ryung buồn đến chết mất.
Làm sao cô không buồn được chứ? Từ khi học lớp 1 đến nay đã 9 năm, tính ra là 10 năm rồi, hai người chưa bao giờ khác lớp. Dù không theo đạo Cơ Đốc, nhưng mỗi lần chuẩn bị xếp lớp, cô lại cầu nguyện để hai người được cùng lớp. Dần dần, cô tin rằng Chúa đã chứng giám cho tình yêu cô dành cho Ham Dan Yi.
Nhưng hôm qua, cô lại quên cầu nguyện. Khi biết Dan Yi phải chịu đựng bao nhiêu nỗi khổ một mình, tim cô đau đến nỗi chẳng thể tập trung cầu nguyện nổi. Thế là ngày hôm sau, cô nhận ngay bài trừ tà.
Áaaaaa! Ban Yeo Ryung úp mặt xuống bàn, đập chân. Từ lớp 1 đến lớp 8 cơ đấy!
Từ đó đến giờ, Ban Yeo Ryung và Ham Dan Yi lúc nào cũng học cùng lớp, diện tích lớp học chỉ 9x7,5 mét. Có nghĩa là suốt mười năm qua, hai người lúc nào cũng ngồi trong cùng một căn phòng, khoảng cách xa nhất cũng chỉ bằng đường chéo của lớp học.
Nếu áp dụng định lý Pitago, đường chéo dài 11,7153745...
Ban Yeo Ryung tính nhẩm nhanh như gió, nhưng cô chẳng hề tự hào chút nào, mắt cô rưng rưng muốn khóc. Không thể như vậy được.
Nếu tính khoảng cách từ lớp 1 đến lớp 8 trên hành lang ngang, 9x8=72 mét? Từ trước đến giờ, xa nhất hai người chỉ cách nhau 11 mét, giờ bỗng nhiên thành 72 mét?
Huhuhu, Ban Yeo Ryung muốn oà khóc. 72 chia 11 bằng 6,55. Thế nghĩa là ở trường, cô phải xa Dan Yi gấp 6,55 lần? Có Logic không chứ?
Nếu ai đọc được suy nghĩ tính toán của cô lúc này, hẳn sẽ nghi ngờ cô bị điên, nhưng tiếc thay, chẳng ai có thuật đọc tâm. Bốn đại thiên vương ngồi phía sau thấy cô nằm gục xuống bàn, chỉ thầm nghĩ: khi nào hết buồn thì cô sẽ tự dậy.
Chỉ có một người không chấp nhận sự thật rằng Ham Dan Yi học khác lớp. Đó chính là Woo Joo In, người ngồi chéo bàn với Ban Yeo Ryung, đang ngẩn ngơ lật sách giáo khoa văn.
May mà cậu ấy không nằm gục xuống bàn khóc như Ban Yeo Ryung, nhưng nhìn góc mặt đờ đẫn, lẩm bẩm điều gì đó khiến Eun Ji Ho cảm thấy bất an. Bỗng nhiên, không biết nghĩ gì, Woo Joo In nhăn nhó hơn nữa, miệng lẩm bẩm vài lời khiến Eun Ji Ho muốn lộn bàn.
Đoạn thơ Woo Joo In đang đọc bằng giọng run rẩy, não lòng chính là bài Dân ca Goryeo:
"Tháng mười một đất trống hai bên... ư đắp áo Hansam nằm xuống... đau đớn một cõi... nhớ người yêu nơi ấy... a tùng tùng tiếng chân... hức hức hu hu."
Đọc xong, Woo Joo In lại úp mặt xuống sách, vai run lên như thể đang khóc, giống hệt Ban Yeo Ryung.
Eun Ji Ho nhận ra đoạn thơ cậu vừa đọc là phần giải thích tháng 11 trong Dân ca Goryeo. Nguyên văn như sau:
Tháng mười một đất trống hai bên
A a, đắp áo Hansam nằm xuống
Đau đớn một cõi
Nhớ người yêu nơi ấy
(Thơ cổ, dịch bậy bạ các bạn biết nghĩa qua qua là được =))) )
Tóm lại, đây là đoạn thể hiện nỗi buồn xa cách người yêu. Sao cậu ấy lại chọn đúng đoạn hợp hoàn cảnh đến thế? Eun Ji Ho ngạc nhiên rồi cạn lời.
Chỉ học khác lớp thôi mà mấy người này làm như thể xa nhau ngàn dặm. Đây là lần đầu tiên cậu nghe ai đọc "tùng tùng tiếng chân" với giọng buồn đến như vậy.
Nhìn qua, Woo Joo In và Ban Yeo Ryung vẫn đang run vai khóc, tâm trạng của cậu càng thêm hỗn loạn, chẳng muốn nhìn tiếp nữa. Thế là cậu quay đầu lại, nghe thấy tiếng cười của Kwon Eun Hyung phía sau. Eun Ji Ho nghi ngờ quay lại.
Người ngồi cạnh Kwon Eun Hyung là Yoo Cheon Young, vẻ mặt lo lắng vì sợ Ham Dan Yi cô đơn vì học khác lớp. Nhưng không, đúng hơn là Kwon Eun Hyung vẫn cười như thường. Nghĩ vậy, Eun Ji Ho càng thêm nghi ngờ.
Nếu so ra, Kwon Eun Hyung là người chiều chuộng Ham Dan Yi đứng thứ hai trong nhóm, là người duy nhất được cô ấy bỏ họ mà gọi thẳng tên – trừ Woo Joo In ra.
Kwon Eun Hyung dường như nhận ra ánh mắt nghi ngờ của Eun Ji Ho, nên ngừng cười, nhìn cậu thẳng, nhưng đuôi mắt vẫn nheo nheo như đang cười. Rồi Kwon Eun Hyung nhún vai nói:
"Không phải, ở đây có điều hòa mà."
"Hả?"
Eun Ji Ho ngẩng đầu nhìn chiếc điều hòa trắng trên tường, không khác gì hồi cấp hai, nên chỉ nhún vai rồi quay lại nhìn Kwon Eun Hyung. Người này định nói gì nhưng lại ngậm miệng, ánh mắt như muốn chỉ về phía Yoo Cheon Young.
Điều hòa thì sao? Yoo Cheon Young thì liên quan gì? Đang nghi ngờ, cuối cùng Eun Ji Ho cũng hiểu ra.
Cậu bật cười, khiến Yoo Cheon Young ngẩng lên nhìn. Lông mày cậu nhăn lại như thể tức giận, hoặc tò mò vì sao cậu lại cười.
Trước khi nói, Eun Ji Ho gãi trán. Ham Dan Yi không có ở đây nên chắc có thể nói được. Cậu nhìn Kwon Eun Hyung, thấy người này nở nụ cười rồi gật đầu. Được tiếp thêm sức mạnh, Eun Ji Ho cuối cùng mở miệng:
"Này, cậu có nhớ mùa hè năm ngoái không? Lúc vừa thi xong, nóng quá nên bọn mình cứ gào 'nóng quá! Nóng quá Cheon Young ơi' rồi nhào đến chỗ cậu ấy, kỳ lạ lắm."
Yoo Cheon Young không nói gì, chỉ gật đầu, hơi nhíu mày. Dường như cậu đã nhớ ra điều đặc biệt trong mùa hè năm ấy. Eun Ji Ho cười thầm rồi nói tiếp:
"Lúc đó bọn họ kỳ lạ lắm phải không? Chẳng lý do gì mà cứ 'Ôi trời nóng quá! Nóng quá Cheon Young ơi' rồi cứ ngồi cạnh cậu, bá vai bá cổ như anh em cây khế ấy. Không lạ à?"
Yoo Cheon Young lại nhíu chặt mày.
Cậu vốn là người trong ngoài như một, dù người ta bảo cần phải thể hiện tình cảm nhiều, nhưng cậu không thích bị người khác chạm vào. Không phải ghét, chỉ là không thích.
Dù trời hôm đó nóng, dù người thích thể hiện tình cảm đến thế nào cũng chẳng muốn ai ôm ghì mình. Nhưng mùa hè năm ấy, mọi người lại chỉ kêu nóng với Yoo Cheon Young rồi nhào đến chỗ cậu.
Chạm vào người khác tất nhiên sẽ nóng, nhưng tại sao mọi người lại đột nhiên thích động chạm đến cậu như vậy?
Eun Ji Ho nhìn gương mặt khó chịu của Yoo Cheon Young, như đọc được suy nghĩ cậu ta, bật cười rồi nói:
"Này, lúc đó, cậu có nhớ Ham Dan Yi bảo buồn ngủ nên ngủ ngay trên bàn không? Ban Yeo Ryung hay Woo Joo In làm trò, cô ấy không dậy, ngủ như chết luôn. Tại cô ấy đeo tai nghe ấy."
"Ừ, nhớ."
"Sau đó, lúc nào ấy, cậu có nhớ không? Ham Dan Yi bảo nếu đeo tai nghe ép xuống mặt bàn sẽ đau, nên chỉ đeo một bên, bên kia để vậy. Thế là thỉnh thoảng cậu ra ngồi cạnh cô ấy, đeo bên tai nghe còn lại. Chẳng biết cô ấy ngủ từ lúc nào, dậy thì đã biến mất."
Yoo Cheon Young chỉ gật gật đầu. Nhưng cậu không nhớ rằng vì chuyện này, hơn 10 cô gái khác đã bắt chước dáng ngủ của Ham Dan Yi, mong Yoo Cheon Young đến nghe nhạc rồi ngủ bên cạnh.
Eun Ji Ho định nói tiếp thì Kwon Eun Hyung ngồi cạnh phá lên cười. Lúc này, chính Kwon Eun Hyung lên tiếng, đôi mắt hiền từ như có hơi nước:
"Lúc đó, cậu cứ ngủ cạnh Dan Yi từ lúc nào ấy nhỉ? Dan Yi từ trước giờ ngủ không tỉnh, thế mà cậu nằm cạnh cô ấy ngủ tầm 30 phút thôi, cô ấy đã tự dậy rồi. Lúc ấy cô ấy bảo lạnh, còn xoa xoa tay. Lúc đó bọn tôi ngồi dưới cậu, cả lớp xem phim, thấy Dan Yi lần đầu tiên tự dậy nên thần kỳ lắm, quay ra hóng hót."
"Rồi sao?"
"Dan Yi nhăn mày nhìn quanh lớp, mắt mở hờ hờ... A, lúc ấy trông cô ấy y hệt con Mashimaro ấy. Cứ mắt nhắm mắt mở, mặt như chẳng hiểu sao mình dậy. Bọn tôi không biết nên nhìn cô ấy. Nhưng Dan Yi đột nhiên nhìn chằm chằm người ngồi cạnh, là cậu đấy. Xong cô ấy nhăn mày nói, cậu có biết cô ấy nói gì không?"
Đôi mắt xanh của Yoo Cheon Young hơi mở to, lắc đầu. Eun Ji Ho định trả lời nhưng không nhịn được cười, vai run lên:
"Cô ấy nhìn cậu rồi cáu gắt bảo 'A, hóa ra là cậu ta ở đây nên mới lạnh vậy đây mà', rồi lại ngủ tiếp."
"......"
"Haha, cô ấy mà, thật lạnh lùng. Nhưng không ngờ Ham Dan Yi đang ngủ mà bị đánh thức, bực quá nói thẳng toẹt như vậy, bọn trong lớp cười muốn chết. Sau đó mọi người đồn cậu là điều hòa thành tinh."
Gương mặt Yoo Cheon Young không còn biểu cảm nào, chỉ mở to mắt như thể rất sốc. Eun Ji Ho mím môi cười, càng nghĩ lại cảnh bọn họ kêu nóng quá xong nhào đến chỗ Yoo Cheon Young càng thấy buồn cười.
Kwon Eun Hyung cũng giống vậy, khóe miệng nhếch lên không hạ xuống. Cuối cùng hai người nhìn nhau cười phá lên.
Mùa hè năm ấy, Yoo Cheon Young đã phải chịu đựng cảnh bọn con trai chạy đến ôm mình vì nóng. Lúc đó, cậu cứ tự hỏi: sao mấy đứa con trai bình thường sợ mình lắm, sao bỗng dưng can đảm động chạm như vậy? Giờ biết lý do rồi, tâm trạng vẫn chẳng vui lên chút nào.
Thay vì tức giận, Yoo Cheon Young chỉ thở dài. Hai người đang cười với nhau bỗng quay ra nhìn cậu với vẻ nghi ngờ.
Kwon Eun Hyung hỏi:
"Sao cậu thở dài? Chẳng giống phong cách cậu chút nào."
"Nghe vậy tôi lại càng lo lắng."
"Lo cho ai? Ham Dan Yi?"
Nghe thấy Eun Ji Ho hỏi, Yoo Cheon Young lại thở dài. Bàn tay phải hạ xuống, chống cằm bằng tay trái, mắt cụp xuống, giọng như tự hỏi:
"Ham Dan Yi, cô ấy ở một mình có ổn không?"
"Cô ấy chỉ hơi lộn xộn chút thôi, chắc không sao đâu. Đến giờ nghỉ trưa là gặp nhau, nói chuyện thoải mái."
"Đúng đấy, Yoo Cheon Young. Cậu không phải lo đâu. Chúng ta phải để ý mấy người trên kia kia."
Eun Ji Ho mỉm cười, quay đầu lên trên, thấy Woo Joo In ngồi cạnh lẩm bẩm ngâm thơ, còn Ban Yeo Ryung vẫn nằm gục đầu xuống. Cậu nói tiếp:
"Ở đây có hai đứa đang thả hồn lên chín tầng mây. Tôi còn lo chúng không còn tâm trí đi ăn trưa đây."
"Nếu chúng bảo không ăn thì cứ cõng đi thôi. Được không?"
Kwon Eun Hyung vừa nói vừa cười khó xử. Trông dáng vẻ chán chường của Ban Yeo Ryung và Woo Joo In, Yoo Cheon Young lại thở dài như đồng ý với Eun Ji Ho.
Cùng lúc đó, điều Yoo Cheon Young lo lắng ở lớp 8 lại không xảy ra, mà hoàn toàn ngược lại.