37. Chương 37: Bi kịch của kẻ bị lãng quên

Luật Của Tiểu Thuyết Mạng

Chương 37: Bi kịch của kẻ bị lãng quên

Luật Của Tiểu Thuyết Mạng thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một hồi im lặng, Ham Dan Yi mới chính thức lên tiếng.
- Nào, mời mọi người cùng xem. Đây chính là hình mẫu điển hình của nữ chính trong tiểu thuyết có tứ đại thiên vương.
- Oa, đẹp quá!
- Ừm, cô gái này thì...
Ham Dan Yi giơ cao tấm bảng từ phía dưới tay phải. Trên tay cô đã cầm sẵn một bản lý lịch sơ lược về Ban Yeo Ryung.
Từ nhỏ đến lớn chưa từng để tuột khỏi vị trí số một toàn trường, hoàn toàn không ý thức được nhan sắc của bản thân, có một người anh trai chỉ biết quan tâm đến em gái, ngoại trừ công nghệ ra thì thứ gì cũng làm được.
Chỉ cần đọc sơ qua như vậy, người dẫn chương trình mập mạp đã buông lời khen ngợi. Sau đó, anh ta quay sang Ham Dan Yi và hỏi:
- Nhưng nếu trên đời này thật sự có người tài giỏi như vậy, tại sao họ không đi làm người nổi tiếng? Biết đâu họ có thể chinh phục cả thế giới thì sao?
- Đúng vậy. Đây chính là khuôn mẫu tiêu biểu của nữ chính tiểu thuyết. Nhưng vẫn còn một dạng khác nữa – đó là nữ chính cải nam trang.
- Cải nam trang?
- Mời mọi người xem đây.
Với vẻ mặt nghiêm túc, Ham Dan Yi trong tưởng tượng lại rút ra một tấm bảng khác.
Lần này, hình ảnh hiện lên là mái tóc vàng rực rỡ, đôi mắt xanh trong veo như trẻ thơ, cùng đôi môi đỏ mọng của Lee Luda. Cô đang nở nụ cười rạng rỡ đặc trưng, trên trán như có dòng chữ rõ ràng: “Tôi rất năng động.”
Người dẫn chương trình nhìn tấm hình và reo lên:
- A, thật sự rất xinh! Nhưng tóc cô ấy ngắn như con trai nhỉ?
- Là vì hiện tại cô ấy đang mặc đồ nam.
- Cái gì cơ? Nhìn thế nào cũng chỉ thấy một cô gái mặc đồng phục nam mà thôi!
- Haizz, đó chính là đặc điểm của nhân vật nữ cải nam trang. Nhưng đừng lo, cô ấy không bị lộ đâu. Xung quanh cô ấy, ai cũng như bị mù – chỉ cần đội tóc giả và mặc đồ nam, mọi người đều tin sái cổ rằng cô là con trai.
Quả thật, đây là câu trả lời của bậc thầy từng đọc tiểu thuyết mạng suốt hai mươi năm.
Người dẫn chương trình không khỏi cảm thán, ánh mắt đầy kính nể hướng về Ham Dan Yi.
Ham Dan Yi đặt tấm bảng xuống, nhún vai cứng nhắc, rồi nhìn khán giả và tiếp tục:
- Thưa quý vị, tôi sẽ nói thêm về nữ chính cải nam trang. Về ngoại hình thì gần như không có gì đặc biệt, nhưng tính cách lại chia làm hai loại.
Nói xong, cô giơ nghiêm hai ngón tay lên.
- Thứ nhất: chỉ đơn thuần là cực kỳ hoạt bát. Đặc điểm nhận dạng bao gồm: nụ cười tươi rói như trẻ con, môi lúc nào cũng nở nụ cười, đôi mắt lấp lánh rạng rỡ. Khả năng kết bạn cực kỳ mạnh mẽ.
Cô liếc xuống khán giả, rồi gập một ngón tay lại.
- Thứ hai: người mang quá khứ đen tối và đau thương, tổn thương sâu sắc nên trở nên lạnh lùng. Đại diện cho dạng này là đôi mắt sắc như dao, môi đỏ thẫm như máu, sẵn sàng buông lời mỉa mai bất cứ lúc nào, gương mặt như băng đá. Những người như vậy thường rất giỏi đánh nhau. Chỉ cần cầm một cây ống sắt, một chọi trăm cũng không thành vấn đề. Được rồi, dừng ở đây!
Ham Dan Yi trong tưởng tượng giơ tay lên như để thu hút sự chú ý. Dưới khán đài, khán giả ngẩng đầu nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc.
Ham Dan Yi giơ hai tay lên, xoa xoa vào nhau như đang lo lắng, rồi mới từ từ mở lời:
- Giờ hãy nói đến những trường hợp nằm ngoài hệ thống tiểu thuyết. Hiện tại, bản thể của tôi đang đứng trước nguy cơ thân thiết với một nữ chính cải nam trang. Theo kinh nghiệm của tôi, tiếp xúc với loại nhân vật này đồng nghĩa với việc sẽ gặp vô vàn rắc rối. Tôi đã phải chịu đựng thế giới này suốt ba năm trời rồi! Bản thể của tôi đã sống chung với nữ chính chưa từng tuột khỏi vị trí số một trường, lại còn chẳng biết mình xinh đẹp – suốt tận ba năm!
- Trời ơi, còn có chuyện như vậy sao!
- Đúng vậy! Sống chung với nhau suốt ba năm, đến hơi thở của họ thôi cũng đủ xóa sổ sự tồn tại của tôi rồi! Hiện tại, bản thể của tôi gần như đã biến mất, chỉ còn như một con kiến đang thở thoi thóp. Mà giờ nếu lại thân thiết thêm với nữ chính cải nam trang kia nữa, thì phần tồn tại còn sót lại của tôi sẽ bị xóa sạch! Sẽ thành người vô hình như không khí vậy! Ai mà chịu nổi bi kịch như thế chứ!
Ham Dan Yi trong tưởng tượng gào lên đầy uất ức, khiến khán giả dưới sàn phải đồng thanh hưởng ứng. Ai nấy đều cảm động trước hoàn cảnh bi thương của cô. Cuối cùng, Ham Dan Yi gõ gõ vào bảng để kéo lại sự chú ý, rồi hỏi với vẻ trang trọng:
- Thưa ngài thẩm phán… à không, thưa quý vị khán giả. Xin hãy cho tôi một câu trả lời. Trong một dàn nhân vật hư cấu như vậy, bản thể Ham Dan Yi của tôi bị lãng quên đến mức sắp biến mất – đây có phải chỉ là vấn đề cá nhân của riêng tôi không? Hay đây thực chất là bi kịch của bộ não chúng ta, khi cứ mãi chấp nhận sự tồn tại phi thực của những thứ như tứ đại thiên vương?
- Đúng! Đúng!
Ánh đèn sân khấu bỗng rọi sáng rực xuống khán đài.
Hóa ra, hai nghìn khán giả ngồi dưới không ai khác chính là… hai nghìn Ham Dan Yi!
Ngay lập tức, hai nghìn Ham Dan Yi bắt đầu đưa ra chiến lược để chống lại nguy cơ bị xóa sổ hoàn toàn chỉ vì sự xuất hiện quá chói lọi của một cô gái cải nam trang.
Ham Dan Yi ngồi ghế số 67 hét lên:
- Nhưng mà, nữ chính cải nam trang kia so với tứ đại thiên vương thì có là gì đâu? A, trước hết, tứ đại thiên vương có tới bốn người, còn nữ cải nam trang chỉ có một! Dù có thân thiết với cô ấy thì cũng đâu có khác biệt lớn?
Ham Dan Yi ở ghế số 85 gật đầu đồng tình:
- Đúng vậy. Hơn nữa, dù cô nói nữ cải nam trang có hai dạng, nhưng Lee Luda vừa rồi hình như không thuộc loại có quá khứ đen tối, cũng chẳng phải kiểu ngớ ngẩn vui tươi. Vậy chắc chắn cô ấy phải có lý do đặc biệt mới mặc đồ nam. Nếu nói thân thiết với Lee Luda sẽ nguy hiểm… thì tôi thấy chưa chắc.
- Không! Không thể không phòng bị được!
Một giọng nói vang lên từ ghế số 321 ở xa. Nhiều người quay đầu lại nhìn. Ham Dan Yi số 321 từ từ đứng lên, vẻ mặt bình tĩnh, nói:
- Hãy nhìn Lee Luda từ đầu đến giờ. Các người nói cô ấy lúc nào cũng cười à? Trừ một lần duy nhất khi cô ấy nói: “Mắt tôi, giống quái vật phải không?” rồi trầm mặt như đầy cay đắng – ngoài ra, có lần nào thấy cô ấy không cười đâu?
- Dù vậy thì cũng…!
Ham Dan Yi số 321 thở dài nặng nề. Cô liếc nhìn xung quanh với ánh mắt như thể đang nghĩ: “Lũ chúng sinh ngu ngốc, sao vẫn chưa hiểu?”
Cuối cùng, cô cất tiếng:
- Các người vẫn chưa nhận ra sao!? Bình thường, để giữ nụ cười trên môi suốt ngày đêm, cần một nỗ lực khổng lồ! Huống chi, nụ cười trước đó của cô ấy không phải là cay đắng bình thường. Nếu một người từng bị tổn thương sâu sắc, họ sẽ dễ trở nên u ám, cau có – ít nhất mọi người còn biết được tâm trạng họ. Nhưng Lee Luda thì không! Các người vẫn chưa hiểu sao!?
- ......!
- Những người luôn nở nụ cười còn nguy hiểm hơn gấp trăm lần những kẻ mặt lạnh! Đọc bao nhiêu truyện rồi mà vẫn không hiểu nổi điều này sao!
Ngay khi Ham Dan Yi số 321 dõng dạc cất lời, cả hội trường chìm vào một khoảng lặng chết chóc.
Rồi, tất cả Ham Dan Yi đồng loạt rụt cổ, lắc đầu nguầy nguậy như một thể. Họ đồng thanh hét lên với Ham Dan Yi trên sân khấu:
- Đây là loại legendary rare rồi! Chúng ta không còn cách nào cả!
- Xin hãy nhắn lại với bản thể của chúng ta… bảo trọng ngọc thể.
- Không, không thể như vậy được!
Bất chấp tiếng kêu của Ham Dan Yi trên sân khấu, ánh đèn trên khán đài bỗng tắt phụt. Trong bóng tối tăm tối, chỉ còn mình Ham Dan Yi bậc thầy gục xuống, từ từ bước khỏi sân khấu. Cuộc họp trong đầu tôi kết thúc.
Tôi cắn chặt môi.
Kết luận sau năm phút tự vấn nội tâm: Lee Luda chính là kiểu nữ chính mang quá khứ đau thương, nhưng lại âm thầm gặm nhấm tổn thương một mình.
Ừ, cứ để tứ đại thiên vương đi chữa lành cho cô ấy vậy… Tôi vừa quyết định buông xuôi thì điện thoại trong túi bỗng rung lên.
Tôi mở máy lên và há hốc mồm. Trời ơi, cái này là sao?
Eun Ji Ho gửi 7 tin, Yoo Cheon Young gửi 4 tin, Woo Joo In gửi 5 tin, Eun Hyung gửi 6 tin, còn Ban Yeo Ryung thì… tận 12 tin. Ban Yeo Ryung, cô này đúng là không tiếc tin nhắn chút nào. Mắt tôi mờ mịt nhìn xuống màn hình, toàn bộ tin nhắn của Ban Yeo Ryung đều là những tấm ảnh MMS giống hệt nhau.
Tôi bối rối bấm bấm, mở hộp thư ra. Tin đầu tiên là từ Eun Ji Ho.
Người gửi: Eun Ji Ho
Nàycậulàmgìthế
Người gửi: Eun Ji Ho
BanYeoRyungđiênrồi
Người gửi: Eun Ji Ho
Thựcsựđiênlênrồi
Người gửi: Eun Ji Ho
Sắpmấtkiểmsoátrồi
Eun Ji Ho có vẻ tin rằng tôi có thể hiểu được toàn bộ câu chuyện chỉ qua bốn tin nhắn, nên cũng chẳng buồn gõ thêm.
Tôi không quá để tâm đến nội dung, mà chỉ thấy cạn lời với kiểu nhắn tin đúng năm chữ này.
Tin tiếp theo là của Yoo Cheon Young.
Người gửi: Yoo Cheon Young
Này
Người gửi: Yoo Cheon Young
Nếu cậu không thích mà người ta vẫn nắm tay cậu
Người gửi: Yoo Cheon Young
Cứ báo cáo tội xâm phạm tình dục đi
Người gửi: Yoo Cheon Young
Cũng không phải bắt cậu báo cáo đâu
"......?"
Cậu ta đang nói cái gì vậy? Tâm trạng rối bời, tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn, tự hỏi ai mà ghét mình lại còn dám nắm tay tôi chứ. Tôi lắc đầu, rồi chuyển sang tin nhắn tiếp theo.
Của Woo Joo In.
Người gửi: Con trai
Mẹ ơi
Người gửi: Con trai
Con không cần bố dượng đâu
Người gửi: Con trai
Có bố dượng là con giết đó
Người gửi: Con trai
ㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠ Ghét nhắm ㅠㅠㅠㅠ
Muốn giết tôi hay muốn giết bố dượng? Không, chắc chắn là trong lúc tôi không hay biết, ở lớp Ban Yeo Ryung đã xảy ra chuyện gì rồi. Tôi đờ người nhìn điện thoại. Quan trọng hơn hết – chuyện đó chắc chắn liên quan đến tôi.
Ban Yeo Ryung điên rồi, nắm tay thì cứ báo cảnh sát, có bố dượng thì sao, lại muốn giết? Tin nhắn như những mảnh ghép rời rạc, dù tôi cố gắng ráp thế nào cũng không thể hiểu nổi. Tại sao mấy người này không nói rõ ra cho rồi?