Luật Của Tiểu Thuyết Mạng
Chương 38: Ba người
Luật Của Tiểu Thuyết Mạng thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng tôi mới biết hết ngọn ngành câu chuyện sau khi đọc xong tin nhắn của Eun Hyung. Tin nhắn của cậu ấy không hề trẻ con chút nào, nghe rất chững chạc, thậm chí còn có dấu chấm câu đầy đủ. Đọc mà tưởng như nghe giọng nói dịu dàng của cậu ấy thì thầm bên tai.
Tôi mở điện thoại vài lần rồi bắt đầu đọc.
**Người gửi: Kwon Eun Hyung**
Ban nãy bọn tôi thấy có đứa con trai nào giống người nước ngoài nắm tay cậu.
**Người gửi: Kwon Eun Hyung**
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người này nên chắc cậu cũng mới gặp cậu ta đúng không?
**Người gửi: Kwon Eun Hyung**
Nếu gặp phải đứa con trai mới quen mà đã bám lấy cậu như vậy, phải cảnh giác hoặc từ chối thôi.
**Người gửi: Kwon Eun Hyung**
Mấy người nước ngoài chắc sống khá thoải mái, cậu không thấy bất tiện à?
**Người gửi: Kwon Eun Hyung**
Nếu cậu không muốn từ chối nặng lời thì cứ bảo tôi, tôi sẽ thay cậu nói với cậu ta.
**Người gửi: Kwon Eun Hyung**
Yeo Ryung bên cạnh tôi đang tức giận lắm. Cậu phải đến khuyên bảo cô ấy thôi.
Tôi nhìn màn hình chớp chớp mắt, rồi bĩu môi cười. Dù tin nhắn của Eun Hyung vẫn tuân thủ đầy đủ dấu câu, nhưng câu "Nếu cậu không muốn từ chối nặng lời thì cứ bảo tôi, tôi sẽ thay cậu nói với cậu ta" nghe chẳng giống lời đùa chút nào.
Tôi vừa cười hehe, vừa bấm tiếp. Tin nhắn cuối cùng là của Ban Yeo Ryung.
**Người gửi: Ban Yeo Ryung**
Này bây giờ thằng đó đang làm cái quái gì thế? Nắm tay cậu xong còn đan vào tay cậu xong còn xoắn xoắn xong còn vuốt tay cậu nữa cứ thế này...
Tôi vừa đọc xuống dưới thì ngón tay tôi dừng lại. Với vẻ mặt trắng bệch và đôi mắt run rẩy, tôi lén nhìn sang người bên cạnh.
Lee Luda vẫn đang nói chuyện với đám bạn nam nữ xung quanh với vẻ mặt tươi tắn, má ai cũng ửng đỏ. Quả nhiên, nữ mặc đồ nam có sức hút không phân biệt giới tính! Tôi thán phục một chút thì Lee Luda như cảm nhận được ánh mắt của tôi nên quay đầu ra.
Cô ấy thấy tôi im lặng, chỉ chăm chăm nhìn điện thoại, bèn bĩu môi cười.
"Cậu làm gì mà bận thế? Là bạn cùng bàn của cậu mà tôi thấy chán quá."
"Hả, à à..."
Tôi định trả lời rằng "Này, mình đang đọc tin nhắn đe dọa giết cậu đấy" nhưng nuốt lời, chỉ nở nụ cười.
Lúc này tôi mới cảm thấy đây là một quả bom hạt nhân xuất hiện trong cuộc đời mình, nhưng nhìn nụ cười tươi sáng của Lee Luda trước mặt tôi, tôi lại thấy chút xúc động.
Người này sắp bị sát hại rồi, dưới tay Ban Yeo Ryung. Tôi giả vờ không biết nhìn xuống điện thoại.
Dù đã biết trước là có đến 12 tin nhắn gửi MMS, nhưng tin nhắn của Ban Yeo Ryung dài ngoằng không có điểm dừng. Tin nhắn thứ 11 bắt đầu lặp đi lặp lại lời đe dọa giết Lee Luda.
Không lẽ chỉ nhìn mặt nhau một lần mà lại thù địch với Lee Luda đến thế? Lỗi của Lee Luda có lẽ là tại cô ấy đã nắm tay tôi...? Tôi nhìn đề mục, nhíu mày. Đúng vậy, chắc chắn họ nổi giận như vậy là vì Lee Luda nắm tay tôi ngay trước mặt Ban Yeo Ryung.
Sự thật rõ ràng nhất chính là không chỉ Ban Yeo Ryung mà tứ đại thiên vương, ai cũng bắt đầu có mối quan tâm bất thường đối với Lee Luda.
Chỉ nắm tay tôi thôi, sao lại phản ứng thái quá như vậy? Lại là chiêu trò của tác giả à?
Tôi không định làm cầu nối giữa Lee Luda và tứ đại thiên vương nữa, nhưng đến nước này thì họ cũng tự liên kết với nhau rồi. Tôi lén thán phục. Ồ, đúng là nữ chính với nhau có khác.
Thế nên phản ứng quyết liệt của Ban Yeo Ryung hiện nay chỉ là bản năng cạnh tranh của nữ chính khi nhận ra sự tồn tại của nữ chính khác? Tôi bắt đầu cảm thấy may mắn vì mình không phải nhân vật chính.
Khi tôi quay đầu nhìn sang bên cạnh thì Lee Luda vẫn đang nói chuyện với cô bạn ngồi dưới, má cô ấy đỏ hây hây. Dù vậy, khi tôi quay sang lén nhìn, cô ấy lại nghĩ tôi đang muốn nói chuyện với mình. Khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, hai bờ má cô ấy càng đỏ hơn, như thể đang rất vui.
Tôi cũng thấy bờ má trắng trẻo, lấp lánh như được phủ lớp đường, đôi mắt xanh đáng yêu không thua gì của Ban Yeo Ryung, nhưng tôi lén tránh ánh mắt của cô ấy. Tôi, tôi dù gì cũng phải tìm một người bạn mới.
Khi tôi quay đầu, người ngồi dãy bàn bên cạnh cách tôi tầm một mét là Shin Seo Hyun đang lấy thứ gì đó trong túi ra. Cậu ấy cúi đầu về phía tôi, lấy ra một cuốn sách bìa đen, rồi ngẩng lên đột nhiên chạm mắt tôi, không hiểu sao cậu ấy lại giật mình.
Ngay khi nhìn thấy vẻ ngoài thẳng thắn, trầm tĩnh giống Yoo Cheon Young, tôi lập tức lo lắng. Nếu tôi mở lời với cậu ấy, liệu cậu ấy có không nói gì mà chỉ đưa sách cho tôi như cách Yoo Cheon Young hay làm với người không quen không?
Nhưng tôi không ngờ phản ứng của Shin Seo Hyun lại khác. Khi chạm mắt với tôi, cậu ấy hơi hoảng hốt một chút, nhưng ngay sau đó nheo mắt cười.
Nụ cười đó có thể an ủi người khác nên tôi bớt căng thẳng. Cậu ấy để cuốn sách lên bàn, nhìn tôi hỏi:
"Đây là lần đầu tiên cậu làm cán bộ lớp như lớp trưởng à?"
"Ừ, đúng... Không lo lắng quá sao?"
"Không, như vậy là tốt rồi."
Shin Seo Hyun như ngập ngừng gì đó rồi tự nhiên phì cười. Nụ cười thể hiện rõ tâm trạng vui vẻ của cậu ấy. Rồi cậu ấy nhìn tôi nói:
"Nếu cậu cứ tiếp tục làm lớp trưởng của lớp mình thì tốt."
"Hả? Tại sao?"
"Trong đám bạn có tôi có một thằng suốt chín năm liền làm lớp trưởng đấy. Năng lượng của thằng này không thể đùa được, lớp nào có nó làm lớp trưởng sẽ mệt muốn chết. Hồi cấp hai tôi dính chùm lớp với nó đến ba năm. Ha, thực sự mệt."
Shin Seo Hyun nói vậy, nhắm mắt lại, lắc đầu rung rung, dưới vành mắt tụ lại tơ máu. Tôi nhìn cậu ấy rồi lén quay về phía sau.
Cặp sinh đôi vẫn đang nói chuyện với nhau như trước, khi nhận ra tôi đang nói chuyện với Shin Seo Hyun, họ hơi ngạc nhiên rồi quay sang chú ý đến chúng tôi.
Shin Seo Hyun như đang quan sát ánh mắt của tôi, gật gật đầu với cặp sinh đôi bên kia, rồi tự nhiên vẫy tay bảo họ đến đây.
Hình như hai người ngồi sau Shin Seo Hyun đã ra tụ tập với bạn cũ của mình nên hai chỗ đó để trống. Cặp sinh đôi nhìn nhau, không nói gì, chỉ nhún vai rồi đứng dậy tiến đến.
Đến khi Kim Hye Hil ngồi ngay sau Shin Seo Hyun, tôi vẫn ngẩn ngơ nhìn mái tóc đen mượt của cô ấy. Sau đó cô ấy nhìn tôi, gương mặt trắng hồng hỏi:
"Nghe nói cậu từng học ở trường Ji Jon à?"
"À, ừ."
"Thấy bảo ở trường đó có cái gọi là tứ đại thiên vương ấy, cậu có biết không?"
Kim Hye Hil vừa nói vừa nheo hàng mi dài, như đang ngập ngừng. Cô ấy hình như cũng không hẳn coi thường tứ đại thiên vương, chỉ không hiểu nổi tại sao lại có cái tên như vậy.
Tôi đang định trả lời thì lén nhìn Kim Hye Woo ngồi cạnh Kim Hye Hil. Khi chạm mắt với tôi, cậu ấy cười khì một cái, sau đó nói:
"Không phải đâu, ở trường bọn tôi cũng có mấy người kiểu đấy. Nên tôi mới tò mò thôi."
"Hả? Ở trường Seok Bong cũng có á?"
Tôi há hốc mồm ngạc nhiên. Dưới cùng bầu trời lại có đến hai nhóm tứ đại thiên vương, liệu có khả thi không? Người trả lời là Shin Seo Hyun.
Với vẻ mặt khó xử, đôi lông mày đậm của cậu ấy nhíu lại, gãi đầu nói:
"Cũng không đến mức thần thánh như mấy người bên Ji Jon đâu."
"Shin Seo Hyun cũng là tứ đại thiên vương đó. Đúng là không thần thánh bằng thật nhỉ. Đúng không, Shin Seo Hyun?"
Nghe Kim Hye Woo nói thế, Shin Seo Hyun lườm cậu ta một cái sắc lẹm.
Lời nói tiếp theo của Kim Hye Hil dễ dàng hóa giải bầu không khí đối đầu giữa hai người. Hàng mi xanh đậm của cô ấy cụp xuống, giọng nói bình tĩnh vang lên:
"Cũng đâu phải sẽ thua họ đâu."
"Hả?"
"Anh cũng ở trong tứ đại thiên vương đấy. Anh đang giả vờ cái gì thế?"
"Này, đâu phải thế? Là Shin Seo Hyun với Yoon Jung In với ai nữa nhỉ, ai ở lớp 7 ấy? Hay chỉ hai người này?"
"Ai bảo thế? Shin Seo Hyun với Yoon Jung In, cộng thêm em với anh mà? Anh bị đần à!"
"Mày là con gái cơ mà!"
"Không biết! Em với anh là sinh đôi còn gì! Bọn nó cứ xếp chùm cả hai đứa vào thì em biết sao được?"
Thế là cặp sinh đôi trán đối trán gào lên với nhau. Bầu không khí bây giờ khác hẳn với vẻ tình cảm khi hai người nói chuyện ban nãy, tôi ngạc nhiên nghĩ.
Shin Seo Hyun có vẻ quen với việc hai người kia cãi nhau rồi, nhìn tôi cười khì, nhún vai. Thấy vậy, tôi cũng không nhịn được cười.
Hai đứa cứ lén cười với nhau thì tự nhiên có ai đó từ đằng sau Shin Seo Hyun đi đến, nhào tới ôm vai cậu ấy. Tôi ngạc nhiên nhìn thì Shin Seo Hyun chẳng cần nhìn cũng biết là ai, cáu kỉnh hất tay người kia ra. Người kia giả vờ đáng thương nói:
"Này Shin Seo Hyun! Thật sự chứ, mày có biết đã lâu chưa kể từ lần cuối tao với mày gặp nhau hôm tốt nghiệp không? Cái thằng vô cảm này!"
"Cút mẹ đi. Lần này mày lại trúng cử làm lớp trưởng nữa thì tao sẽ giết mày đấy."
"Bằng mũi tên á?"
"Ờ."
Shin Seo Hyun thờ ơ đáp lại, quay người lại với vẻ cáu kỉnh, rồi bắt đầu giở cuốn sách bìa đen để trên bàn từ nãy ra. Lén nhìn bìa sách, tôi thấy một cái tên quen thuộc nên hét lên:
"Ơ, Higashino Keigo này?"
Nghe vậy, luồng khí lạnh quanh Shin Seo Hyun từ nãy mới vơi đi. Cậu ấy quay ra nhìn tôi, hỏi:
"Cậu thích à?"
"Ừ. Cậu cũng thế phải không?"
"Chỉ cần là tiểu thuyết trinh thám thì tôi không kén chọn."
Đây chính là lúc tôi rút ngắn khoảng cách với Shin Seo Hyun, người đứng đầu trong kỳ thi bắn cung quốc tế thanh thiếu niên.
Tôi vui quá, cười hehe. Cậu vừa ôm vai Shin Seo Hyun xong vươn tay lật xem bìa cuốn sách kia, nói:
"Này, biết thủ phạm là ai không? Cái người giám định mỹ thuật hiện đại ấy."
"......"
"......"
Lời nói của cậu ấy lan đi với tốc độ không tưởng. Shin Seo Hyun và tôi không nói, ngay cả cặp sinh đôi đang chí choé đấu võ mồm cũng im bặt, quay đầu lại nhìn. Thấy mọi người nhìn mình, cậu ấy nhướn một bên mày với vẻ nghi ngờ rồi bật cười.