Khương Lệ Lệ Rời SOHO

Luật Rừng Của Cô Ấy - Khả Lị Tạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Lệ Lệ bước ra từ phòng khám tâm lý, lái xe về căn hộ thuê.
Cô đã về nước được một tháng, thuê ở khu SOHO được nửa tháng. SOHO là một nơi rất thú vị, nơi đây tập trung đông đảo những người được gọi là “dân tỉnh lẻ” và “hotgirl mạng”. Phần lớn trong số họ vừa là dân tỉnh lẻ, vừa là hotgirl. Hiếm ai có thể thuê riêng một căn hộ, đa số đều phải ở ghép, chia nhỏ từng phòng. Dù có những căn hộ loft riêng biệt, nhưng giá cả lại không hề rẻ.
*
Căn hộ Loft, một loại hình nhà ở có không gian mở, trần cao, tường gạch thô, ống dẫn lộ thiên, và thường có thêm gác lửng.
Thực ra cô không hề thiếu tiền. Ở Úc, việc kiếm thêm thu nhập khá dễ dàng, huống hồ lý lịch của cô vốn đã rất tốt. Rốt cuộc, môi trường nước ngoài hợp với cô hơn, không cần phải đề phòng như khi ở trong nước, cô nói gì người ta cũng tin.
Tiếc rằng mục tiêu cô muốn theo đuổi lại ở trong nước.
Trước đây, Trần Diệu từng đăng trên INS rằng anh ta sẽ đi du học Úc một năm, nhưng sau đó lại thành một kỳ nghỉ ngắn ngủi, chỉ vội vã ở lại nửa tháng. Phong cảnh Bờ Biển Vàng dù đẹp, nhưng so với cả thế giới thì vẫn kém phần rực rỡ. Khương Lệ Lệ chỉ nhìn thấy anh ta từ xa một lần. Bên cạnh anh là một nhóm gồm hai nam ba nữ. Khi ấy, cô cũng không định ra tay, chỉ muốn xác nhận. Giống như một kẻ ăn mày đầy tính toán, ngày ngày dừng lại trước tủ kính ngắm món hàng đắt đỏ mình không thể mua nổi, chỉ nhìn thôi cũng đã trở thành động lực.
Tháng sáu năm ngoái, Trần Diệu trở về từ Anh, còn Khương Lệ Lệ thì tháng ba năm nay mới về. Cô thuê phòng ở SOHO, hàng xóm là một đám hotgirl và dân tỉnh lẻ. Đối diện chính là những khu nhà giàu bậc nhất Thượng Hải: Giang Vân Ngoại, Giang Sơn Thịnh Cảnh, Vân Tập, Ngoại Than Số Một. Bao quanh những khu này là cả một vòng lớn những người thuê nhà, gồm dân tỉnh lẻ và hotgirl, vây quanh. Cứ như thể trong thực tế, những cô gái đầy tham vọng này chính là những tiểu hành tinh xoay quanh đám phú nhị đại sống trong đó.
SOHO chỉ là một trong số những nơi như vậy. Căn hộ loft nguyên căn Khương Lệ Lệ thuê có giá tám nghìn tệ một tháng, còn thuê ghép phòng thì chỉ ba nghìn. Bốn phía xung quanh, đâu đâu cũng là những cô gái như thế. Thậm chí có cả chuyện hai người ở chung một chiếc giường. Phòng ốc chật chội, họ thường mở toang cửa. Hành lang dài hai bên là các căn hộ nhỏ kiểu studio, vừa bước vào đã thấy ngay giường. Một nửa giường chất đầy quần áo, giày dép bừa bộn dưới đất, mỹ phẩm mở tung bày trên bàn, bầu bạn cùng đồ ăn giao tận nơi. Mèo chó nuôi trong lồng kêu inh ỏi, phảng phất một thứ mùi trộn lẫn giữa động vật và nước hoa. Nhưng trên tài khoản mạng xã hội của họ thì luôn rực rỡ hào nhoáng, dung nhan xinh đẹp, dáng vóc mảnh mai, nụ cười rạng rỡ như hoa.
Đôi khi họ cãi vã vì tranh giành đàn ông, nhưng nhiều nhất vẫn là vì tiền, cũng có khi vì thú cưng, thậm chí vì tình bạn. Những lời cãi vã thường là: “Mày đã kể chuyện của tao cho ai?”, “Sao lại nói cho người ta biết tao từng phá thai?”, hoặc “Lộ Lộ cặp với bạn trai cũ của tao, sao mày còn đi dự sinh nhật nó?”
Điều quan trọng nhất trong cuộc đời họ là những bài đăng trên mạng xã hội và việc tham gia các cuộc vui. Họ chạy theo các trào lưu: “thuần dục”, “phong cách bạn gái”, “hoa dành dành”, “bạch nguyệt quang”, “dáng người này mấy giờ mới về nhà”… gắn thẻ xu hướng nhất, nhạc thịnh hành nhất, sản xuất hàng loạt nội dung. Họ cũng lắc lư theo điệu nhạc với cánh tay mảnh mai, vòng eo thon gọn, học cách tránh để đường phông nền làm méo lệch gương mặt và vòng eo.
Nhưng họ tuyệt đối không truyền bí quyết cho nhau, trừ khi là bạn cực kỳ thân, mà ngay cả bạn cực thân cũng có thể trở mặt vì chuyện đó. Ví như đôi bạn ở tầng trên, đêm qua cãi nhau đến ba giờ sáng chỉ vì ai đã bắt chước kiểu trang điểm, thông số bộ lọc của ai. Thế nhưng đến lúc livestream, họ vẫn tươi cười như hoa ngồi cạnh nhau trước ống kính.
Còn những bữa tiệc rượu lại là chuyện khác. Khương Lệ Lệ từng thấy từ xa một lần. Đó là tiệc loại trung bình, “trung bình” nghĩa là không có quà cáp, nhưng vẫn cần có nhan sắc, bởi đàn ông trong tiệc cũng có chất lượng tạm được. Cái gọi là chất lượng, tất nhiên là sức mạnh về tiền bạc. Tiệc cao cấp thì mỗi cô gái tham dự đều có quà hay phong bì, đa phần là phú nhị đại bình thường, đôi khi xuất hiện những “cá lớn”. Tiệc thấp cấp thì chỉ là đám người thất thế tụ lại uống rượu, như lời của cô gái phòng bên tên Phan Phan mà nói thì: “Hoàn toàn phí thời gian.”
Khương Lệ Lệ giống như một kẻ dị biệt, lặng lẽ ở giữa, lặng lẽ quan sát. Ai từng xem phim tài liệu về động vật cũng biết, muốn gia nhập một quần thể, phải bắt đầu từ tầng thấp nhất, từng bước leo lên. Cô ở đó, học được không ít thứ, kể cả thứ ngôn ngữ chuyên dùng để phân loại gia thế: A9, A10, v.v.
Cái gọi là A mấy, chính là ám chỉ số chữ số trong tài sản của gia đình. A9.5 tức là gia sản khoảng năm trăm triệu, ở Thượng Hải tất nhiên chẳng đáng là gì. Nhưng nếu bám được một người như thế, dù chỉ làm bạn gái tạm thời, ở SOHO cũng đủ khiến cả tòa nhà chấn động. Như Lucy ở tầng trên bám được một người, hôm sau lập tức dọn khỏi SOHO, nhưng câu chuyện của cô ta vẫn lưu truyền khắp tòa nhà suốt một tuần, như một câu chuyện cổ tích về nàng Lọ Lem, khiến cả khu nhà như được tiêm một mũi chất kích thích mạnh.
Thực ra đối với Khương Lệ Lệ, những câu chuyện kia đều rất bình thường. Điều cô thích nhất lại là khoảng thời gian hoàng hôn, khi sắc trời bắt đầu sẫm lại. Do vấn đề ánh sáng, hành lang ở SOHO luôn tối, nhưng mỗi ngày vào giờ đó, gần như tất cả các cánh cửa hai bên hành lang đều mở. Các cô gái đang chuẩn bị cho buổi tối: thay quần áo, uốn tóc, trang điểm, giúp nhau dán mi giả, trừng mắt đeo kính áp tròng, quát con chó nhỏ chạy ra cửa, vội vàng nhét vài miếng đồ ăn giao tận nơi vào bụng, hoặc than thở mình lại béo lên, phải mượn áo nịt bụng hay quần định hình của người bên cạnh để mặc…
Khương Lệ Lệ thường chọn ngồi ở một góc nào đó để quan sát. Từng căn phòng nhỏ giống như một bức tranh, ánh đèn sáng rực chiếu lên khung cảnh: những búp bê với chiếc mũi đã sửa, mí mắt đã cắt, lớp phấn nền dày cộp, thân hình gầy trơ xương hoặc ngực bị nhồi căng lên, phấn phủ lơ lửng trong ánh sáng như bụi sao. Khung cảnh giống hệt sự bối rối trước buổi vũ hội trong truyện cổ tích. Các cô đến từ khắp nơi: Tứ Xuyên, Hồ Nam, Sơn Đông… mang theo tham vọng hừng hực, xông vào thế giới phồn hoa của Thượng Hải. Dù biết mình chỉ là phông nền mờ nhạt trong vũ hội, nhưng từng người vẫn mơ tưởng bản thân chính là nàng Lọ Lem sẽ nhảy cùng hoàng tử tối nay.
Cô đã quan sát suốt một tháng, như vậy là đủ rồi. Đúng lúc này, những người ở SOHO cũng dần nhận ra sự bất thường của cô. Dẫu loài vật ở tầng đáy có ngu ngốc đến đâu thì trước một kẻ ngoại lai, chúng vẫn mang theo bản năng cảnh giác. Không phải đồng loại, phần lớn sẽ là kẻ địch.
Cô chỉ thích tham dự những bữa tiệc tụ tập nhỏ của họ, bày một cái bếp lẩu mini trên bàn xếp, thỉnh thoảng mang đến món gỏi ngon hoặc gà luộc trắng chấm muối tiêu. Nhưng cô lại không chịu mở rộng mối quan hệ, chia sẻ tài nguyên. Ngay cả chuyện góp tiền đi ăn một bữa trà chiều ở khách sạn năm sao, hay mua chung một đôi tất hàng hiệu cô cũng không tham gia. Tài khoản mạng xã hội của cô để trống rỗng. Quan trọng hơn cả, chẳng ai biết cô làm nghề gì, sống dựa vào đâu. Thậm chí cô trông như chẳng mấy khi rời khỏi SOHO.
Họ đi đến kết luận: cô có lẽ giống Dao Dao.
Dao Dao là ai? Lần đầu nghe thấy cái tên này, Khương Lệ Lệ vô cùng tò mò. Nhưng dường như mọi người đều kiêng dè, thực ra chỉ có vài “nguyên lão” của SOHO mới biết cô ấy từng tồn tại. Họ chỉ nói đó là một cô gái từng ở đây, vô cùng xinh đẹp, chỉ ở một quãng thời gian ngắn ngủi rồi rời đi, dường như đã “hóa phượng bay lên cành cao”.
“Cái gì mà A9.5, chẳng phải chỉ là nhà mở được vài siêu thị thôi à? Đâu phải dòng tiền mặt năm trăm triệu. Lucy cái con nhỏ tỉnh lẻ, chưa từng thấy đời, tưởng bám được như thế đã là ghê gớm lắm rồi. Dao Dao kia mới thật sự là Lọ Lem…” Một lần, Đới An, người đã sống ở SOHO bảy năm, say rượu buột miệng nói vậy.
“Rốt cuộc Dao Dao là ai mà tôi đã nghe nhắc đến hai lần rồi, mà chẳng thấy lấy một tấm hình nào. Cô ấy đẹp đến mức nào vậy?” Khương Lệ Lệ mỉm cười hỏi.
“Tất nhiên họ không có ảnh của cô ấy. Mấy người kia mới đến đây được bao lâu chứ.” Đới An ngậm điếu thuốc trong tay, tay kia lướt điện thoại đưa cho Khương Lệ Lệ xem. Đây chính là kỹ năng đặc biệt của những cô gái này, giống như vết chai nhỏ trên ngón út do cầm điện thoại quá lâu, hầu như ai cũng có.
Cô ta lướt ra một tấm ảnh, đưa cho Khương Lệ Lệ xem. Quả thật là một nhan sắc khuynh nước khuynh thành, khiến người ta kinh ngạc. Khung cảnh tối tăm của con phố, có lẽ do bật đèn flash nên nhan sắc ấy càng nổi bật, soi sáng cả bức hình. Khác với đường nét tinh xảo, thanh tú của Khương Lệ Lệ, vẻ đẹp ấy mang sức công phá mạnh mẽ hơn, gần như toát lên khí chất quý phái. Sống mũi cao thẳng, từ trán xuống xương mày liền mạch một dải, mang theo vài phần lạnh lùng. Đôi mắt lộng lẫy như bảo thạch, dù không trang điểm, vẫn khiến người ta có cảm giác lông mi rậm rạp như phủ kín.
“Dáng vóc của cô ấy còn đẹp hơn nữa, thật đúng là chất liệu làm minh tinh.” Đới An cảm thán: “Vẻ đẹp thế này sao có thể bị chôn vùi. Tự nhiên sẽ sớm gả vào hào môn, giờ chẳng biết đã thành phu nhân nhà giàu ở đâu rồi.”
Khương Lệ Lệ chỉ khẽ mỉm cười bên cạnh.
“Cô ấy tên đầy đủ là gì? Tôi nhớ Lucy từng nói cũng họ Khương thì phải?”
“Nói vớ vẩn, cô ta họ Diêu, Dao Dao chỉ là tên trên mạng thôi. Hình như trước kia còn từng livestream một thời gian, sau đó bạn trai phú nhị đại không thích, nên không cho làm nữa. Tên thật tôi quên rồi, hình như là Tử… gì đó.”
Những ngày sau đó, Khương Lệ Lệ và Đới An trở thành bạn. Đới An là cư dân lâu năm ở khu này, đến mức có quan hệ rất tốt với chủ nhà, còn kiêm luôn vai trò “cò nhà” của một tầng. Nhiều năm nay, cô ấy đã nhìn hết lứa này đến lứa khác các cô gái SOHO ra vào. Họ thường cùng nhau chứng kiến cảnh các cô gái SOHO theo đuổi mục tiêu, như bầy linh cẩu dạo bước trên thảo nguyên. Thật ra họ đúng là giống hệt linh cẩu: gầy trơ xương, khoác tấm áo sặc sỡ, mang dáng vẻ gần như ăn xin, nhưng khi trông thấy con mồi thì sự hung hãn và quyết liệt lại y hệt loài thú ăn thịt.
Mục tiêu của những cô gái SOHO chính là đám cư dân trong mấy khu biệt thự sang trọng phía đối diện. Trên thực tế, cũng có những cô gái ghi thẳng địa chỉ nhận quà vào mấy căn biệt thự đó, rồi tự mình đến lấy. Nhưng nhìn họ ra sức đuổi theo trong vô vọng, chẳng khác nào ruồi bâu bên ngoài quả cầu thủy tinh tuyết, quẩn quanh gấp gáp, chỉ là không cách nào bước chân vào thế giới đó.
Ngày Khương Lệ Lệ rời khỏi SOHO, trời đổ mưa.
SOHO vốn là nơi người đến người đi quá nhiều, chẳng ai lấy làm lạ. Ngay cả chủ phòng cũng thấy bình thường, nhanh chóng trả lại tiền thuê. Nhìn đồ đạc Khương Lệ Lệ để lại nhiều, còn hỏi: “Mấy cái này đều mới cả, không cần nữa sao?”
Khương Lệ Lệ chỉ khẽ mỉm cười: “Không cần nữa.”
Lúc cô rời đi trời vừa hay đổ mưa, mọi người đều đứng chờ xe ngoài sảnh lớn. Khương Lệ Lệ thấy Đới An đang hút thuốc bên lề đường, chắc cũng đang đợi xe công nghệ. Nhìn thấy cô, Đới An còn gọi với sang.
“Đi rồi à?”
“Ừ.”
“Wechat liên lạc nhé.”
“Được.” Khương Lệ Lệ khẽ mỉm cười với cô.