Luật Rừng Của Cô Ấy - Khả Lị Tạ
Bài Học Thứ Hai
Luật Rừng Của Cô Ấy - Khả Lị Tạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm đó, Khương Lê Lê không báo với anh rằng mình đã về đến nhà, mà Trần Diệu cũng chẳng hỏi. Đương nhiên cũng không có câu chúc ngủ ngon, hay chào buổi sáng.
May thay, hôm sau chính là ngày đi gặp bác sĩ tâm lý.
Lần này, Khương Lê Lê cuộn tròn trong chiếc ghế sofa của bác sĩ Khâu, chẳng nói một lời.
Bác sĩ Khâu cầm sổ bước vào, thấy dáng vẻ ấy thì hơi ngạc nhiên. Sau khi hỏi thăm qua, bác sĩ hỏi: “Chuyện tiến triển không thuận lợi sao?”
“Trong dự liệu của tôi.” Khương Lê Lê đáp.
Trời sinh cô là người khởi nghiệp, bởi lúc nào cũng gồng mình giữ vững sự kiên cường. Người ta đôi khi thoát khỏi hiểm nguy trong đường cùng chính là nhờ vào khí thế này. Mà khí thế của cô thì rất cao, ngay từ buổi đầu bác sĩ Khâu đã biết. Dung mạo của cô cũng vậy: lông mày cao, vành tai cũng cao hơn, nhờ kỷ luật khắt khe trong ăn kiêng và yoga mà vóc dáng rất gầy, khí chất thông minh sắc sảo lộ rõ trên từng đường nét. Tất nhiên, khi ra ngoài cô che giấu rất khéo. Bác sĩ Khâu đoán rằng từ khi đến Thượng Hải, cô chưa từng nói thật với ai, ngoại trừ với bà. Nhưng đôi khi, người quá thông minh lại lừa cả chính mình.
“Cảm thấy chán nản sao?” Bác sĩ Khâu hỏi.
Khương Lê Lê chỉ chậm rãi lắc đầu. Cô không hề chán nản, vì chán nản quá nông cạn. Cảm giác của cô giống như đang đối diện một ngọn núi, đó là ngọn núi vàng mà Trần gia đã tích lũy nhờ thời thế và quyền lực. Từng đồng vàng chất chồng thành gò đất, cô leo lên một bước lại tụt xuống ba bước, còn mục tiêu cô theo đuổi lại đứng trên đỉnh, nhìn xuống cô từ xa. Cái cảm giác ấy giống hệt như Đới An nhìn đám con gái ở khu SOHO, như những con thiêu thân lao vào khu nhà xa hoa đối diện, nhưng vẫn bị chặn ngoài cửa, bất lực không cách nào chen chân vào. Giống như khi hoàng hôn buông xuống, nhìn những cô gái váy áo thướt tha trang điểm lộng lẫy đi đến các tụ điểm lớn nhỏ, rồi biết rằng đến nửa đêm họ sẽ trở về với trái tim thất vọng cùng đôi chân đau nhói vì giày cao gót.
Nhưng cô rốt cuộc vẫn là Khương Lê Lê.
Cô thậm chí còn có thể hỏi ngược lại bác sĩ Khâu: “Bác sĩ nghĩ đàn ông yêu một người phụ nữ, thì rốt cuộc yêu cái gì ở cô ta?”
Câu hỏi của cô lúc nào cũng khó, nhưng bác sĩ Khâu vẫn cố gắng trả lời.
“Tôi nghĩ, là yêu cảm giác được sống cùng, và những mơ tưởng về tương lai.”
Thật rực rỡ ánh sáng. Nhưng Khương Lê Lê lại nói ra đáp án u ám.
“Tôi cho rằng đàn ông sẽ không yêu phụ nữ, họ chỉ yêu mẹ của mình.”
Bác sĩ Khâu từng học qua Freud, nên sắc mặt không thay đổi. Phức cảm Oedipus vốn là hiện tượng đã được chứng thực trong tâm lý học, cho nên bác sĩ cũng không ngạc nhiên, chỉ hỏi: “Tại sao lại nói vậy?”
“Bởi vì đàn ông không có khả năng yêu, họ chỉ lặp lại hình thức ở chung với mẹ khi còn nhỏ.” Khương Lê Lê cũng chậm rãi đưa ra vài ví dụ: “Cho nên đàn ông bám mẹ sẽ tìm một người phụ nữ mạnh mẽ để làm mẹ mình, con của gia đình bạo hành thì sẽ tìm một người phụ nữ cam chịu để đánh đập. Cả đời đàn ông đều chỉ là đi tìm lại mẹ mình.”
Bác sĩ Khâu đặt quyển sổ trên đầu gối, cân nhắc đến sự nhạy bén của Khương Lê Lê nên động tác ấy luôn cố gắng giữ sự kín đáo.
“Cô nghĩ ngài X cũng như vậy sao?”
“Anh ta cũng là đàn ông, đương nhiên cũng giống thế.”
“Vậy mẹ anh ta là hình tượng thế nào?” Bác sĩ Khâu hỏi: “Quan hệ mẹ con của họ thuộc kiểu gì?”
“Cha mẹ anh ta kết hôn là vì liên minh, mẹ anh ta là một quý phu nhân, sinh ra vốn chỉ để liên hôn mà thôi. Vì vậy bà giống như là con gái của nhà ngoại, sau đó mới thêm thân phận là vợ của cha anh ta. Phần ‘người mẹ’ ở trong đó rất ít.” Khương Lê Lê bình thản kết luận: “Cho nên, kiểu quan hệ thân mật mà anh ta quen thuộc với phụ nữ, hẳn là người phụ nữ đó phải có một thế giới độc lập của riêng mình, xa cách nhưng không rời đi, thậm chí anh ta có thể chấp nhận việc bản thân đối với cô ta chỉ mang tính chức năng một phần…”
“Vậy anh ta muốn cái gì?” Bác sĩ Khâu hỏi.
Khương Lê Lê cười.
“Bác sĩ Khâu, chị bắt đầu hiểu được ảo thuật của tôi rồi.” Trong thời điểm khó khăn như thế này, cô vẫn có thể cười: “Đúng vậy, mấu chốt của bài học này là anh ta rốt cuộc muốn cái gì?”
Xa cách, độc lập, hưởng thụ tiền bạc và thế lực của anh ta, điều đó ai cũng có thể làm được. Nhưng cái lõi trong quan hệ mẹ con mà anh ta truy cầu, thứ khiến anh ta cảm thấy giống hệt cách mẹ mình đã từng đối xử, rốt cuộc là cái gì? Đó chính là điều Khương Lê Lê vẫn luôn truy tìm trong khoảng thời gian này. Giống như lá bài tẩy mà cô cố gắng đoán, một chút cũng không thể sai, nếu không thì khi từng lá bài chung trên bàn lật ra, cục diện ván bài này sẽ lập tức thay đổi khó lường.
Cô không còn vốn liếng để chơi lại một lần nữa, nên tuyệt đối không được sai.
Cuộc chiến lạnh nhạt một ngày cũng chẳng là gì. Thực tế, cho dù Trần Diệu chưa bao giờ nói về mẹ mình, Khương Lê Lê cũng biết, trên bài báo, “Trần phu nhân” đeo chuỗi ngọc bích hoàng đế, đối với anh em nhà họ Trần kiểu lạnh nhạt này chắc chắn không thiếu. Việc nuôi dạy con cái là việc của bảo mẫu, họ chỉ phụ trách chỉ đạo bảo mẫu. Giữa mẹ và con vốn đã có người đại diện, nhưng bảo mẫu cũng không thể thay thế quá mức. Trong những lời đồn mà Khương Lê Lê nghe được, phu nhân nhà giàu thường vì bảo mẫu và đứa trẻ quá gắn bó mà thay bảo mẫu đi, để khỏi ảnh hưởng đến tình cảm mẹ con.
Nhưng cô mãi vẫn không tìm thấy năng lực cạnh tranh cốt lõi của mình, đó mới là điều chí mạng. Mỹ nhân trên đời quá nhiều, tiểu thư danh môn cũng quá nhiều, huống hồ cô lại chỉ là một bản sao. Cốt lõi trong hình thức chung sống giữa cô và Trần Diệu rốt cuộc phải là gì, cô vẫn chưa thể hạ nước cờ quyết định.
“Đây cũng là một bài học sao?” Bác sĩ Khâu mỉm cười hỏi.
Niềm vui nỗi buồn của nhân gian chẳng bao giờ giống nhau. Trận chiến mà Khương Lê Lê dốc toàn lực, trong mắt bác sĩ chỉ là bệnh án của một bệnh nhân. Dù có hứng thú, thì cũng chỉ là hứng thú của kẻ ngoài cuộc.
Nhưng Khương Lê Lê chẳng hề để bụng.
“Đây là bài học thứ hai.” Cô thậm chí còn cười nói với bác sĩ Khâu: “Đây chính là đáp án của lần trước: làm thế nào để khiến một người đàn ông yêu mình.”
*
Ngày thứ ba sau sinh nhật Tiêu Diệp Lai, lời mời của Trần Diệu gửi đến. Nhắn tin mời, đó là phong cách của anh. Nhưng lần này không phải bữa tối riêng, chỉ nói là có một buổi tiệc từ thiện, bảo có thể mặc trang trọng một chút.
Vì thế, Khương Lê Lê cẩn thận thuê một chiếc váy haute couture cổ điển. Chủ đề của tiệc từ thiện là bảo vệ đại dương, lần này cô mặc DIOR, váy dài trắng, từ ngực bắt đầu xếp nếp, vừa như nan quạt, lại vừa như vỏ sò. Chất liệu nặng nề, gia công tỉ mỉ, khó có được ở chỗ là giá không quá đắt. Trang sức đi kèm là Paraiba, dĩ nhiên cũng là đồ thuê.
Ở Thượng Hải, cửa hàng đồ xa xỉ đã qua sử dụng mọc lên khắp nơi, nhưng đa số chỉ có mấy mẫu túi và đồng hồ đại trà, nhiều nhất cũng chỉ thêm ít quần áo may sẵn. Khương Lê Lê đã phải tìm tòi rất lâu mới tìm được địa chỉ này. Người cho thuê váy gọi là chị Thường. Lúc mới quen, Khương Lê Lê còn tưởng chữ “Thường” kia là “thương” trong “thương nhân”, chỉ sau lần chuyển khoản trực tiếp, cô mới biết tên thật của chị ấy là Hoàng Thường. Xuất thân từ ngành thiết kế, cửa hàng đồ đã qua sử dụng của chị ấy giống như một nhà hàng tư nhân cao cấp trong giới đồ xa xỉ đã qua sử dụng. Tuy không đến mức phải mời hội viên mới vào được, nhưng người bình thường muốn tìm đến quả thật không dễ dàng. Đây là một trong số ít nơi có thể thuê được đồ haute couture cao cấp của các hãng lớn, ngoài những món cổ điển do chính chị ấy sưu tầm, thỉnh thoảng còn có cả những mẫu haute couture vài năm trở lại đây, nhưng về nguồn gốc thì chị ấy giữ kín như bưng. Dù sao những mẫu haute couture cao cấp kiểu này, từng món đều có số seri, bất kể lọt ra từ đâu, một khi đã rơi vào kiếp đồ cho thuê thì đối với chủ sở hữu đầu tiên, đó là một vết nhơ lớn. Thương hiệu nếu biết, chắc chắn sẽ truy cứu trách nhiệm.
Vì vậy Khương Lê Lê cũng vô cùng kiềm chế, chỉ thuê đồ cổ điển, vừa kinh tế lại vừa không quá lộ liễu. Nói ra còn thấy rất thể diện: một cô gái từng suýt chút nữa vào học Saint Martins, có sở thích khác biệt đối với quần áo cũng là chuyện bình thường, ngược lại còn toát lên vẻ tao nhã có gu. Dù sao thì túi xách và trang sức của cô cũng đều chắc chắn, phù hợp với thân phận hiện tại: Kelly Cut da cá sấu trắng đi cùng trọn bộ đá Paraiba: vòng cổ, nhẫn, vòng tay. Ở tuổi này, miệng nói câu “cảm giác màu xanh lam ngọc hơi đậm, tôi không đè nổi” cũng là điều hợp tình hợp lý.
Kỳ thực cô cũng hơi thấp thỏm, bởi vì lý thuyết là một chuyện, thực tế lại là chuyện khác. Trước khi ra cửa thậm chí không nhịn được mà xác nhận lại với Hoàng Thường: “Chị Thường, em như vậy… thật sự ổn chứ?”
Hoàng Thường gầy gò, khuôn mặt khó đoán tuổi, không biết ba mươi lăm hay bốn mươi, đang thu dọn mấy cái hộp mang tới. Nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh lấy lại tác phong chuyên nghiệp, mỉm cười: “Đương nhiên là đẹp rồi, đây chính là cả triệu bạc đấy.”
Thực ra Khương Lê Lê cũng biết nhất định chị ấy đã nghe được ít nhiều tin tức. Tuy lúc cô đến đã cất kỹ quần áo Trần Diệu tặng, nhưng không chắc vừa nãy lúc cô thử váy, Hoàng Thường có phát hiện chút manh mối nào không. Phòng thay đồ của căn hộ này là thiết kế mở, phòng ngủ lại nằm trong, đồ của Khương Lê Lê cất đi cũng chẳng khóa. Khi thay đồ xong bước ra, luôn có cảm giác chị ấy đã phát hiện ra gì đó.
Dĩ nhiên cũng có thể là cô quá căng thẳng, chỉ là ảo giác của bản thân.
Khương Lê Lê vốn có dung mạo thanh tú và tinh xảo, khung xương mảnh mai, nên lúc bất an lại càng toát lên vẻ bơ vơ, khiến người ta thấy thương. Nghe Hoàng Thường nói vậy, cô mới ý thức được sự lúng túng của mình, liền nhỏ giọng: “Xin lỗi chị Thường.”
“Có gì đâu.” Hoàng Thường cũng thấy hơi ngại, giống như một kỹ nữ bỗng bị khách yêu cầu trò chuyện tâm sự vậy, tuy dứt khoát từ chối, nhưng trong lòng lại có chút thương hại và áy náy. Thấy Khương Lê Lê cúi đầu loay hoay với vòng tay, biết bộ vòng tay này của cô có một chốt khóa mẹ con không chắc chắn, cứ nửa gắn nửa tuột ra. Cổ cô mảnh khảnh, tuổi nhìn nhiều nhất cũng chỉ hai mươi ba, hai mươi bốn, gáy còn vương vài sợi tóc tơ, cúi đầu mãi cài mãi chưa xong.
“Để tôi giúp cô.” Hoàng Thường nói.
Khương Lê Lê đưa tay qua, không nói gì thêm. Hoàng Thường cũng thấy sự tốt bụng bất chợt này của mình hơi thừa. Gắn xong, đang định đi, thì Khương Lê Lê bỗng nhớ ra gì đó.
“Chị Thường, chờ một chút.” Cô vội vàng chạy vào phòng thay đồ, vì chưa đi giày cao gót, còn chân trần, nên cứ vội vã chạy vào rồi lại vội vã chạy ra, cầm theo một bộ váy trong túi chống bụi, đưa cho chị ấy.
“Hôm trước chị nói thích Galliano, tiếc là không tìm được bộ của show năm 97.” Cô hấp tấp đưa đồ cho Hoàng Thường: “Bộ này em không mặc được, để ở chỗ chị nhé.”
“Là bộ gì, để tôi viết hóa đơn cho.” Hoàng Thường vẫn giữ tác phong công việc.
“Không cần đâu, cũng gấp rồi, chị cứ cầm về trước, thích thì giữ lại, viết đơn sau cũng không muộn.” Khương Lê Lê giục.
Hoàng Thường giữ bình tĩnh một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn nổi. Xách váy bước vào thang máy, chưa kịp đến tầng bảy đã không nhịn được mà mở túi chống bụi ra. Liếc mắt nhìn thì mắt lập tức mở to.
Là haute couture cao cấp phiên bản trình diễn thực sự, ở trong nước gần như không có mấy bộ. Thật không biết Khương Lê Lê lấy từ đâu ra, chẳng lẽ tin đồn ngoài kia là thật, cô thật sự gặp được vận may sao?