Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm
Chương 11: Nỗi nhớ mùa xuân
Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
《
3.1 - Hiện tại
》
Tết Nguyên Đán ở Ung Châu không có pháo hoa rộn rã, mọi sự tập trung vào chiến sự. Người ta không dám gây tiếng động lớn hay trang trí lòe loẹt để tránh ảnh hưởng đến việc nghe nhìn. Nhưng chẳng mấy ai quan tâm đến những điều đó. Dân chúng sống nơi biên ải vốn đã quen với cuộc sống giản dị, họ không như người dân ở Kim Lăng, thích những thứ xa hoa để tạo không khí. Chỉ cần cả gia đình sum vầy bên nhau là họ đã cảm thấy may mắn lắm rồi.
Lục Thư Ninh vẫn còn nhỏ, chưa từng công khai thân phận quận chúa nên chỉ có thể tụ tập với lũ trẻ con của nô tì và nô đồng trong phủ Thái thú, cùng chúng quây quần bên bếp lửa ăn bữa cơm tất niên. Dù vậy, cô bé chẳng màng chuyện ăn uống, chỉ thích nô đùa với bạn bè. Với em, không bị người lớn quản thúc mới là điều quan trọng nhất.
Năm nào em cũng háo hức đòi đón giao thừa. Ban đầu Tạ Cánh không cho phép, nhưng sau nhận ra em chỉ nói cho sướng miệng, chẳng chịu nổi đến canh ba. Y không để ý nữa. Lục Thư Ninh cũng vui vẻ chạy chơi khắp nơi. Dù em có ngủ quên ở bất cứ đâu, Tạ Cánh cũng đều bế em về giường.
Ngày rời quê hương, em vẫn chưa nhớ được nhiều chuyện. Từ Kim Lăng đến Ung Châu xa xôi ngàn dặm, thứ Lục Thư Ninh nhớ nhất chỉ là hơi ấm của mẹ. Trong suốt nửa năm đầu, em thường xuyên sốt cao, người nóng như lửa, lại hay gặp ác mộng. Quần áo và chăn không đủ ấm, em luôn miệng kêu lạnh. Tạ Cánh sợ da thịt mềm mại của em không chịu nổi, bèn lau khăn lạnh lên mặt và tay mình trước rồi mới ôm em vào lòng, nhẹ nhàng xoa trán và má em, khiến cơ thể em ấm hơn nhưng mặt không quá nóng.
Trong suốt thời gian mê man ấy, Lục Thư Ninh chỉ nhớ mẹ thì thầm bên tai mình. Giọng nói trầm ấm, thỉnh thoảng gọi tên em, hoặc hát những câu ca dao. Có những lời nói nhỏ đến mức em không thể nghe rõ, cũng chẳng nhớ được.
Sau khi tiệc rượu ở nhà trước giải tán, nô dịch vội vàng đứng dậy dọn dẹp. Lục Thư Ninh cảm thấy buồn chán, kéo áo khoác kín lại, nhảy chân sáo về phòng ngủ ở hậu viện.
Đèn trong phòng sáng rực. Tạ Cánh đang ngồi bên bàn viết gì đó. Nghe tiếng động, y không quay đầu, chỉ nói: "Nước đã nấu sẵn rồi, tắm rửa xong đi ngủ. Mai thức dậy mặc quần áo mới."
Lục Thư Ninh định cầm đèn nhưng bàn tay nhỏ bị gió đêm thổi lạnh, đau nhức. Em liền nũng nịu dựa sát bên Tạ Cánh, buộc y phải ngừng viết. Từ lúc cởi giày thêu ra đến khi đến bên giường, cả người em đều bám lấy y.
Tạ Cánh thấy ngón tay em hơi đỏ, thở dài bất lực, ấp hai bàn tay nhỏ vào trong lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng xoa nắn.
Lục Thư Ninh gối đầu lên vai Tạ Cánh, ngẩng mặt nhìn y cười: "Hôm nay con đi chơi phố với cha rồi!"
Thật ra Tạ Cánh đã biết hết. Lục Lệnh Tùng sợ y lo lắng, buổi chiều đã sai người đến báo tin. Nhưng y vẫn nể mặt, thuận theo mà hỏi: "Con đi đâu vậy?"
Lục Thư Ninh đếm vài chỗ, cố tình nhấn mạnh rằng em đã dẫn cha đến tất cả những quán ăn đường phố mà bình thường Tạ Cánh hay dẫn em đi. "Nhưng mấy hàng không mở cửa, nên cha đã đi mua thức ăn ở chợ phía Đông."
Tạ Cánh nghe em kể, sững người một hồi mới nói: "Ở Kim Lăng, đêm giao thừa người ta vẫn mở hàng quán bình thường. Dù con có chán cũng không lo không có chỗ chơi."
Lục Thư Ninh chưa phát hiện ra lời bóng gió của y: "Con không chán, có cha đi cùng con mà."
Ánh mắt của Tạ Cánh run rẩy: "Con thích cha đi cùng à?"
Lục Thư Ninh khó hiểu: "Đương nhiên là thích rồi ạ."
"Mấy năm không gặp lại cha, con không cảm thấy lạ lẫm sao?"
Lục Thư Ninh im lặng một chút, rồi quả quyết: "Dù lâu không gặp, nhưng trong lòng lúc nào cũng nhớ, như thể sớm chiều bên cạnh vậy."
Là máu mủ ruột rà, Tạ Cánh nghĩ thầm. Hơn nữa, việc con gái thân cận với Lục Lệnh Tùng không nằm ngoài dự liệu của y. Lục Thư Ninh sinh vào tháng Giêng năm Trinh Hữu thứ mười bốn, đúng lúc thời cuộc rối ren, sức khỏe Lục Lệnh Tùng càng ngày càng sa sút, triều đình hỗn loạn.
Lục Lệnh Tùng là hoàng trưởng tử, không tiện ra vào nội đình, chỉ có thể nhờ Tạ Cánh thay mình, thay phủ Chiêu Vương mỗi ngày vào cung hầu hạ. Y luôn phải cẩn trọng, sợ chỉ một sơ suất sẽ liên lụy cả gia đình. Tạ Cánh vì lao lực quá độ, khi mang thai lại càng gầy hơn.
Những việc lớn nhỏ của con gái từ lúc còn trong tã đều do Lục Lệnh Tùng tự tay xử lý. Để y có thể ngủ yên, đêm nào hắn cũng canh thời gian, trước khi tiếng khóc của Lục Thư Ninh vang lên đã ôm em ra khỏi phòng, vừa lắc lư vừa dụ dỗ em ngủ lại, sau đó mới dám trở về phòng.
"Đợi đến khi mùa xuân đến," Tạ Cánh nghiêng đầu nhìn em, "Con về quê nhé, về với cha con, được không?"
Lục Thư Ninh bình thường có hơi tùy tiện, nhưng trước mặt mẹ lại suy nghĩ cẩn thận. Em bối rối hỏi: "Chỉ một mình con đi thôi... Hả mẹ?"
Tạ Cánh không trả lời ngay, dùng quai hàm cọ lên mái tóc mềm mại của em, rồi chậm rãi nói: "Trong cung, thềm đá ngoài điện Thần Long có ba mươi chín bậc, chia thành ba đường trái, giữa, phải. Đường chính giữa là đan bệ khắc song long hý châu, trước đây chỉ có tổ phụ con có thể đi, giờ chỉ có thúc phụ con có thể đi."
Y rũ mắt nhìn em: "Có những con đường chúng ta phải bước đi một mình. Dù thân thiết như cha mẹ hay anh cả, cuối cùng họ cũng chỉ đi cùng con một đoạn đường mà thôi."
Lục Thư Ninh hoang mang, em uể oải cụp mắt. Tạ Cánh vươn tay xoa xát ấn đường nhăn lại của em, dịu dàng: "Đường rời khỏi nhà vốn chỉ có mẹ đi, nhưng con đã đi cùng mẹ một đoạn, nên đường về nhà con phải đi một mình."
Y không hề giấu giếm Lục Thư Ninh biến cố xảy ra ở phủ Chiêu Vương và nhà họ Tạ năm ấy. Dù em không rõ hết âm mưu giằng xé, nhưng biết rằng vì mẹ không được Kim Lăng "chào đón" nên phải tha hương.
Từ đó đến lúc chui vào chăn, Lục Thư Ninh vẫn giữ vẻ nặng nề. Tạ Cánh nhìn em, hối hận vì đã chọn đêm 30 để nói chuyện đau buồn, nhưng trốn được lần này không thể trốn mãi. Nói rõ từ sớm để em có thời gian chấp nhận.
Đã hứa sau giờ Ngọ ra ngoài chơi, nhưng buổi tối chơi đùa hơi mệt, Tạ Cánh ngẩng đầu thấy em đã ngủ say. Y đắp chăn cho em rồi thả màn xuống, bước khẽ ra khỏi phòng.
Vẫn còn vài nô dịch lớn tuổi chưa ngủ. Tạ Cánh muốn đến phòng khách Đông viện phải đi đường vòng để tránh chỗ đông người. Y không ngờ đã đêm 30 mà trước cửa viện vẫn có thân vệ của Chiêu Vương trực đêm. Hai thiếu niên trẻ chưa đến tuổi cập quan, chỉ biết thân phận Tạ Cánh là "phụ tá phủ Thái thú" nên khách sáo hỏi han theo nhiệm vụ: "Ngô tiên sinh đêm khuya đến thăm có việc gì quan trọng sao? Bọn tôi có thể giúp truyền lời cho điện hạ." Khiến y vào cũng không xong, đi cũng không xong, nghẹn lời, vô cùng xấu hổ.
May đúng lúc Lý Kỳ đẩy cửa đi ra, ngỡ ngàng nhìn Tạ Cánh và hai thân vệ, rồi tỉnh ngộ, vừa dở khóc dở cười mắng "Mấy tên đầu gỗ này..." vừa đẩy hai người kia ra khỏi viện. Hai chàng trai vẫn bối rối quay đầu nhìn Tạ Cánh đi thẳng đến hành lang gõ cửa, dường như không hiểu vì sao mình đã tận tụy với công việc lại bị mắng.
Không ai mở cửa, bên trong vọng ra tiếng gọi "Vào đi". Tạ Cánh bèn đẩy cửa vào, chưa tìm thấy bóng dáng Lục Lệnh Tùng trong bóng đêm đã nghe giọng nói thiếu kiên nhẫn của hắn: "Cậu có chuyện gì có thể nói luôn trong một lần được không, hồi mã thương có thể giết kẻ địch, đừng lấy để mà giết người mình chứ."
Hắn tưởng là Lý Kỳ đến. Tạ Cánh không lên tiếng, y đi về phía tiếng nói, bắt gặp Lục Lệnh Tùng đứng bên cạnh cửa sổ quay lưng về phía y, vạt áo hé nửa, đuôi tóc hơi ướt, vừa tắm xong, đang cẩn thận lau chùi vỏ kiếm.
Đây không phải tín hiệu sẵn sàng chiến đấu, chỉ là thói quen. Tạ Cánh biết rõ.
Y bước khẽ đến gần hơn. Lẽ ra từ lúc bước vào, Lục Lệnh Tùng đã phân biệt được bước chân của y và Lý Kỳ, nhưng vì quá chăm chú nên không đề phòng, không xoay người lại.
Vì vậy Tạ Cánh mới có cơ hội nghiêng người nhào tới, nâng hai tay che mắt hắn lại từ phía sau.
Lục Lệnh Tùng khựng lại, lòng bàn tay ấm áp và mùi hương quen thuộc khiến hắn không nghĩ đến ai khác, nhưng không ngờ Tạ Cánh chủ động đến tìm mình. Hắn hỏi lại y bằng giọng ngạc nhiên: "Sao em lại tự mình đến đây?"
Tạ Cánh nghe ra ngữ điệu lo lắng của hắn, biết hắn hoàn toàn quên mất nếu có chuyện quan trọng thật, y sao dám hồ đồ nhào đến che mắt hắn? Tạ Cánh bật cười, nhón chân tựa cằm lên vai phải của Lục Lệnh Tùng: "Thì ra chỗ ở của điện hạ quý giá, người thường không thể đến cũng không thể vào, hiểu rồi, lần sau không dám nữa đâu."
Mỗi lần Tạ Cánh nói vài lời thiếu tử tế, Lục Lệnh Tùng lại nhớ lại. Thời còn trẻ, hai người đã đấu võ miệng, lúc quái gở, lúc mắng mỏ, kiểu gì hắn cũng phải nói vài lời hơn thua với Tạ Cánh cho bằng được, dù kết quả cuối cùng chẳng đi đến đâu.
"Hai tên nhóc kia ngăn em lại à? Cũng thật thà đấy, ngày mai sẽ thưởng." Hắn chỉ dám bật lại một câu, sợ lỡ miệng nói thêm kích thích tính hiếu thắng của Tạ Cánh, e đêm nay hắn không ngủ nổi. Ngay sau đó hắn chớp mắt mấy cái, dịu giọng: "Ngoan nào", ý bảo y bỏ hai tay ra.
Tạ Cánh không để ý, nghiêng mặt hít hà mùi hương phía sau gáy Lục Lệnh Tùng. Không có mùi rượu, nghĩ phần men say đã bị nước cuốn trôi hết.
Lục Lệnh Tùng hết cách, vươn tay mò mẫm, treo thanh kiếm lại tường. Lúc này hai tay trống không mới chụp lấy mu bàn tay y, dùng bụng ngón tay xoa xát khớp xương rõ ràng, hỏi: "Tiểu tổ tông đi ngủ rồi à?"
Tạ Cánh đáp "Ừm" bằng giọng mũi, nói: "Hôm nay con bé khen ngợi Chiêu Vương điện hạ đấy, bảo thích cha đi cùng."
Lục Lệnh Tùng gần như chỉ nở nụ cười, dùng ngón giữa và ngón áp út câu lấy cổ tay Tạ Cánh, hỏi: "Không nói gì khác nữa sao?"
Tạ Cánh biết hắn muốn nghe điều gì nhưng không thỏa mãn: "Hết rồi, tiểu tổ tông chỉ nói thế thôi."
Lục Lệnh Tùng im lặng một chút mới nói: "Ta hỏi em đấy. Thật sự không có à?"
Tạ Cánh còn muốn trêu chọc hắn, rồi chợt thấy độ ấm trên mu bàn tay biến mất, một giây sau mũi chân rời khỏi mặt đất, cả người mất điểm tựa nghiêng về phía trước nhưng đầu gối lại được ôm chắc. Lục Lệnh Tùng đã bế y lên. Trước khi Tạ Cảnh kịp rời tay, Lục Lệnh Tùng đã dựa theo cảm giác di chuyển đến bên giường, "ném" Tạ Cảnh vào giữa chăn đệm không chút thương tiếc.
Tạ Cánh không quan tâm vai mình bị đập vào ván giường, thốt lên: "Áo ngoài dính bụi mà còn lên giường, bẩn lắm!"
Lục Lệnh Tùng người cũng như tên rất biết nghe lời, nhanh tay cởi bỏ áo ngoài và áo kép của y ra, không chạm vào quần áo ngủ mà chỉ mò lên rút dây buộc tóc của y xuống. Trước đây Tạ Cánh rất thành thạo, trong mười lần có đến sáu bảy lần y tự tay cởi phăng quần áo của mình ra, chỉ chừa lại mái tóc đen mềm mại như mây rơi đầy trên vai. Lục Lệnh Tùng rất thích mái tóc dài của y, vì thế dù không tiện gội chải, Tạ Cánh vẫn chẳng mấy khi cắt tóc. Lúc mây mưa triền miên cũng mặc kệ chúng tản ra khắp nệm gấm, làm bật lên nước da trắng như ngọc của y.
Lọn tóc được Lục Lệnh Tùng nâng trong lòng bàn tay xoa xát, Tạ Cánh còn muốn nói điều gì nữa, người trước mặt đã cúi người xuống hôn lên hai cánh môi ướt mềm của y. Lần trước trong phòng sách, Lục Lệnh Tùng cứ quanh đi quẩn lại, cuối cùng vẫn không hôn Tạ Cánh, có lẽ hắn muốn nghe y đứng tim gọi tên hắn. Nhưng sau đó Tạ Cánh cũng có chút khó chịu, dù vậy không nói cho hắn nghe, vì nếu nói ra lại già mồm tự phụ.
Đổi lại lần này đối phương rất gọn gàng dứt khoát, vươn lưỡi tách hàm răng vốn chẳng hề có ý định cản trở, thỉnh thoảng đẩy đầu lưỡi lên vòm miệng, đợi đến khi y gần như không thể hít thở nữa mới lui ra, ngậm lấy bờ môi y bắt đầu gậm cắn rồi mất mát đến khi nó hơi sưng lên, sau đó nhẹ nhàng cọ đầu mũi vào nhau, chia sẻ hơi ấm.
Không thể nói bao nhiêu ưu buồn triền miên, cũng chẳng mấy dịu dàng đằm thắm, họ chỉ cố gắng cẩn thận hôn nhau như nhấm nháp món ăn ngon. Cuối cùng Tạ Cánh phải đẩy cánh tay của hắn để chấm dứt cơn khát dục như muốn nhấn chìm bản thân, y ngửa đầu lên khẽ hé miệng, vô thức đẩy ngực lên cao, lồng ngực phập phồng theo nhịp thở dồn dập.
Cảm giác ngạt thở ập đến sẽ khơi gợi hương mật của y, Lục Lệnh Tùng nắm rõ cơ thể của Tạ Cánh trong lòng bàn tay, lúc này bàn tay đã dò xuống nửa thân dưới, xoa nắn ngọc trụ đã cứng lên bên dưới lớp quần lót. Tạ Cánh bị hắn đột ngột chạm vào chỗ kia, cả người giật lên, nhanh chóng kéo lấy góc chăn ngậm vào miệng trước khi phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Lục Lệnh Tùng ghé sát tai hỏi y: "Bây giờ thì sao, vẫn chưa chịu nói à?"
Tạ Cánh vốn không dám buông góc chăn ra, vừa cau mày xoay mặt tránh sang một bên giường thì phát hiện bóng người phủ lên phía trên y bỗng nhiên rời đi. Một hồi sau, Lục Lệnh Tùng đã nghiêng người ngồi dậy, không hỏi thêm nữa mà chỉ đưa ra yêu cầu, lời ít ý nhiều: "Em tự cởi quần áo của mình ra đi."
Tạ Cánh thò tay kéo chăn sang che từ phần hông xuống dưới, bắt đầu cởi quần áo ngủ bỏ ra ngoài màn, tiếng sột soạt vang lên một lúc. Y dùng ngón chân quắp chiếc quần lót của mình từ giữa giường ném xuống cuối giường.
Lò lửa trong phòng hừng hực cháy, thế nhưng mặt chăn vẫn có hơi lạnh. Y vô thức co rụt người lại nhưng bị Lục Lệnh Tùng cúi cuống cản trở. Tạ Cánh hơi giận quay lại nhìn hắn, nâng cổ tay trắng ngần lên, dùng đầu ngón tay ve vuốt vạt áo như thế bảo hắn "có qua có lại". Chẳng rõ Lục Lệnh Tùng không biết hay không muốn thuận theo ý của y.
Chợt, hắn phủ chăn lên nửa người trên của Tạ Cánh, che chắn đầu vai trần trùng trùng của y, còn bản thân thì lui xuống phía dưới, tách hai đầu gối Tạ Cánh ra, nắm lấy dương vật nhỏ xinh của y tuốt mấy cái rồi dùng đầu ngón tay cọ lên điểm khắc thẹn thùng đã rỉ nước. Cảm nhận được người dưới thân không nhịn được nữa mà run lên bần bật, hắn mới cúi đầu xuống miệng môi nhỏ óng ánh nước.
Tạ Cánh làm sao chịu được, bất chấp tiếng rên rỉ vang ra ngoài, y chỉ nhả chăn ra khỏi miệng, mơ hồ thốt lên: "Anh làm bậy gì đấy", nhưng lọt vào tai Lục Lệnh Tùng lại biến thành liều thuốc kích thích hữu hiệu nhất.
Ngọc trụ nhạt màu vô cùng nhạy cảm, khi ngậm lấy nó Lục Lệnh Tùng cũng chẳng cần dùng nhiều sức, chỉ mới vừa miết phần đầu vài lần đã khiến eo lưng Tạ Cánh mềm nhũn ra, toàn bộ vùng bụng dưới và giữa háng mỏi nhừ như thể bị điện giật. Cơn cực khoái chạy thẳng lên tận đỉnh đầu như thủy triều tuôn, từng đợt sóng triều ập đến đều khiến cho tay chân y khẽ run rẩy.
Lục Lệnh Tùng dùng miệng giỏi hơn dùng tay, đây đương nhiên là kỹ năng mà hắn đã mài dũa được qua biết bao nhiêu năm "hầu hạ" người thương. Chẳng bao lâu vật kia đã hoàn toàn cương cứng, nhưng thậm chí chẳng cần hắn ngậm vào quá sâu cũng đã bắn rơi tung tóe cả rồi. Suy cho cùng thì cơ thể của Tạ Cánh cũng có phần hơi khác so với đàn ông bình thường, nó quá đỗi nhạy cảm và đáng yêu, khả năng cảm nhận và tiếp nhận tình dục cũng rõ ràng hơn người khác. Có một số cảm xúc đối với Lục Lệnh Tùng chỉ là sự sung sướng thoáng qua, nhưng đối với Tạ Cánh, điều đó đã đủ kích thích khiến đuôi mắt y ửng hồng, ánh mắt tan rã.
Tạ Cánh cong lưng lên chừa ra một khoảng trống giữa cơ thể với giường. Lục Lệnh Tùng bèn duỗi tay ra chạm vào, ve vuốt từng tấc đốt sống lưng của y, làm cho y chỉ cảm thấy bản thân giống như bị gặm cắn, bị mũi kim châm vào từng lỗ chân lông đi vào mạch máu. Xương cốt đều đã mềm nhũn đến nỗi tưởng chừng chỉ cần chạm vào một cái là vỡ tan ra. Rốt cuộc y cũng không kìm nén được nữa mà nghẹn ngào rên rỉ.
Lục Lệnh Tùng thừa biết Tạ Cánh ngại bẩn, sợ rằng nếu như một chút nữa bản thân để cho y bắn rơi trong miệng mình thì sẽ khiến y xấu hổ rồi tức giận trở mặt. Vậy nên ngay trước khi y đạt đến đỉnh điểm, hắn nhả dương vật ra, sau đó nằm xuống bên cạnh Tạ Cánh, đế y dựa nghiêng vào mình. Nhân lúc đối phương trợn mắt thè dục, hắn vươn một tay chặn lấy lỗ sáo đầm đìa nước lại, tay kia moi lấy dương vật căng phồng dữ tợn của mình ra kê sát vào nếp gấp bí ẩn kia. Dịch thể sệt như mật đã thấm đẫm nhưng nơi đó vẫn vô cùng chật chội, hiển nhiên là vì đã quá lâu chưa được khuếch rộng tiếp nhận thứ gì.
Ngày mai là mùng một tháng Giêng, sẽ có rất nhiều việc phải làm ở phủ Thái thú. Nếu bây giờ tùy tiện đút vào chỉ sợ Tạ Cánh không chịu đựng nổi. Lục Lệnh Tùng vừa lẩm nhấp vành tai mềm mại của y, vừa đưa đẩy dương vật quanh miệng huyệt, hắn sử dụng lực mạnh đến nổi tự làm đau chính mình, cũng mấy lần khiến cho Tạ Cánh gần như không kiểm soát nổi tiếng rên. Chỉ sợ hắn không màng quan tâm gì nữa mà đâm thẳng vào bên trong.
Lục Lệnh Tùng vẫn chỉ dán sát bên tai y thấp giọng nói một câu: "Em nợ ta hai lần."
Hắn đã quá nhớ nhung Tạ Cánh, nhớ đôi mày nhướng lên khi y cười, nhớ đôi mắt phong tình vạn chủng lại cực kì tinh nghịch của y, nhớ mùi hương lạnh lẽo nơi mái tóc, cùng với độ ấm nóng như bùng cháy trong cơ thể khiến cho người ta sung sướng đến cùng cực.
Nghĩ đến dương vật cứng như sắt ở nửa thân dưới, Lục Lệnh Tùng chỉ hận không thể lập tức khai phá nụ hoa kín kẽ kia từng chút một, muốn trút sạch mọi thứ vào nơi sâu hun hút và mềm mại nhất giống như cảm giác thoải mái choáng ngợp khi ngâm ngập đầu mình dưới suối nước nóng.
Lục Lệnh Tùng chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành một kẻ sa đọa vì tình dục - cũng chưa từng có ham muốn mãnh liệt như khắc vào trong xương cốt với bất kỳ ai khác. Hắn chỉ biết từ lần đầu tiên lên giường với Tạ Cánh, cả hai đã vô cùng hợp nhau, mà vừa khéo Tạ Cánh lại là vợ của hắn.
Nhưng đến giờ phút này, hắn lại hận không thể quay trở lại thời điểm đôi mươi vô tư chẳng màng âu lo ấy để giữ cho hơi ấm trên chiếc giường rộng rãi ở phòng ngủ chính phủ Chiêu Vương tồn tại mãi mãi, khiến cho từng tấc da thịt, từng đoạn gân cốt, từng giọt máu nóng của Tạ Cánh đều in đậm dấu ấn của hắn.
Tạ Cánh không hề hay biết đến những dòng suy nghĩ này của hắn. Phía trước của y bị chặn lại không được xuất ra khó chịu không thôi, y muốn tự tay chạm vào nhưng chẳng còn đủ sức, chỉ có thể bấu lấy cánh tay của Lục Lệnh Tùng để san sẻ phần nào sức ép của cơn cực khoái. Dương vật bừng bừng khí thế nóng bỏng đến nỗi khiến miệng huyệt của y không ngừng co rút, dịch dịch chảy ra càng lúc càng nhiều, đùi trong đỏ ửng đầm đìa nước. Dường như thật sự không chịu nổi nữa, Tạ Cánh không màng giữ mình nữa bắt đầu rên rỉ. Lục Lệnh Tùng cắm rút càng mãnh liệt, Tạ Cánh càng khó nén tiếng nghẹn ngào, đứt quãng cầu xin: "Nhanh một chút... Xin anh... To quá..."
Lục Lệnh Tùng chưa đưa ra quyết định ngay, chỉ lặp lại lời van nài lộn xộn kia: "Cầu xin ta sao?"
Hai tay Tạ Cánh không ngừng co giật, hung đao phía sau vẫn cứ liên tục nghiền ép cửa động. Nếu cứ tiếp tục dây dưa kiểu gì cũng sẽ có một người mất kiểm soát trước. Y vội vàng bấm ngón tay vào sâu trong da thịt, sẽ để lại năm dấu móng tay ở đó vào ngày mai.
"... Vâng, xin anh... Xin anh tha cho em... Cho em ra... Anh Tử Phụng."
Ngày còn nhỏ, khi Tạ Cánh từ quận Trần vào Kim Lăng đón năm mới, mẹ y là ngoại mệnh phụ đã đưa y vào cung dập đầu với các nương nương. Lúc đến Tây cung, y gặp được Lục Lệnh Tùng, lạy xong hai bên, Ngô quý phi ôn hòa cười nói với y rằng không cần giữ lễ tiết, cứ gọi Tử Phụng là "anh" cũng được."
Lục Lệnh Tùng bị tiếng gọi "anh" này kích thích, trầm giọng gầm lên một tiếng, vẫn bất chấp mạnh mẽ đưa đẩy thêm vài lần nữa, thậm chí có lần suýt nữa là khoan thẳng vào nơi sâu thẳm kia. Cuối cùng hắn rút tay ra, ôm siết Tạ Cánh vào trong lòng, bắn dòng tinh dịch trắng đục ra ngoài, rồi lại vịn cán chậm rãi xuất ra ở miệng huyệt, xuân ý tràn trề, vô cùng dâm dục.
Trong nháy mắt khi xuất tinh, Tạ Cánh chỉ cảm thấy cả người mình như hóa thành vũng nước chảy tràn xuống chăn đệm không thể kiểm soát được, cơ thể mệt mỏi, eo lưng y thì mỏi nhừ. Tạ Cánh gắng sức lật người lại, trước mặt chính là lồng ngực của Lục Lệnh Tùng, y dùng ngón tay xoa xát cổ áo ẩm ướt vì thấm mồ hôi của đối phương, khàn giọng thì thào: "Đúng là em có chuyện muốn nói."
"Sủi cảo hoa mai hấp ngon lắm, cảm ơn anh!"