13. Hổ Sư lần đầu xuất hiện

Lục Châu Ca Đầu - Một Lần Ly Biệt Xa Cách Ba Năm thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Cánh chẳng còn nhớ nổi lần cuối cùng hai người cưỡi ngựa song hành là từ bao giờ nữa.
Những năm đầu, họ hầu như suốt ngày đi qua núi sông lầu gác quanh kinh thành, lấy cớ tiên đế và Ngô thị nhớ cháu, cứ thoát được ra ngoài là gửi Lục Thư Thanh vào cung vài ngày, có khi lại đi qua các trấn quanh thành Kim Lăng. Mệt thì dừng chân ở quán trọ, buộc ngựa lại, Lục Lệnh Tùng mượn bếp chủ nấu vài món, hâm nóng hai bầu rượu. Cả hai ngồi bên cửa sổ, chuyện trò không biết bao nhiêu là đề tài, đến khi men say ngấm thì ôm nhau đi ngủ.
Dù người ngoài hay cha anh của Tạ Cánh đều nghĩ rằng trở thành dâu Hoàng đế, hẳn y sẽ bị trói buộc đủ thứ, khó đạt được mong muốn. Tạ Cánh cũng thừa nhận điều đó, nhưng không thể không nói: suốt mười năm ở phủ Chiêu Vương, nhờ Lục Lệnh Tùng, y vẫn có nhiều khoảng thời gian tự do vui vẻ.
Dù không thể khẳng định dứt khoát rằng chưa bao giờ hối hận khi trở thành Chiêu Vương phi, nhưng Tạ Cánh có thể khẳng định không chút do dự: chưa bao giờ hối hận khi gả cho Lục Tử Phụng.
Đêm dần buông xuống, cánh đồng mênh mông vắng vẻ chỉ còn tiếng gió thổi lùa vào tai. Tạ Cánh đi thêm chút nữa, thấy Lục Lệnh Tùng phía trước ghìm ngựa, liền siết dây cương cho ngựa dừng lại. Để tránh cuộc trò chuyện bị ai nghe thấy, hai người tiến sát nhau hơn, khoảng cách giữa hai bắp chân không dài quá nửa cánh tay.
Thực ra hai người vốn cũng không nói chuyện gì bí mật. Gần hai canh giờ trôi qua, họ bàn luận về mảnh ruộng hoang này, chuyện vận chuyển vật liệu làm đê từ đâu, về khí hậu thời tiết của Ung Châu hay tần suất quân địch quấy rối vùng biên giới phía Bắc, cả việc Hà Cào học theo phương pháp cổ xưa để phát triển quân đội và canh tác.
Môi Tạ Cánh hơi khô, vừa do nói nhiều, vừa do gió cát thổi. Y nhếch môi, thấy buồn cười: những chuyện này ba năm trước y mới được nghe lần đầu, Lục Lệnh Tùng cũng ù ù cạc cạc, tuy không đến nỗi hỏi thẳng "Vì sao người ta không ăn thịt băm" nhưng nếu nói quá thì chẳng khác nào bảo "Không biết đời sống nhân dân khó khăn".
Còn những câu chuyện phiếm trước đó - nói không quá thì cũng chỉ là thú vui nhàn rỗi, những thứ khiến người ta cảm thấy thoải mái hạnh phúc, chuyện gối rơm thêu hoa...
Gối rơm thêu hoa chỉ những chuyện có vẻ ngoài hay nhưng thực chất chẳng có nội dung gì.
Buồn cười hơn, đến giờ họ vẫn xem "ai ngồi trên ghế rồng" là vấn đề quan trọng nhất, một sự dối trá nực cười đặt trước miếng ăn no đủ ấm, nhưng đáng buồn thay, họ lại lún sâu vào đó, bất lực giãy giụa. Bởi sinh ra trong nhà đế vương, dù có cắt đứt xương cốt, gân vẫn liền lại, cuộc đời họ chẳng tồn tại thứ gọi là "lựa chọn".
Lục Lệnh Tùng không bao giờ tranh giành, Tạ Cánh cũng vậy. Nhưng nếu không tranh giành mà vẫn có thể sống vô tư, hôm nay họ đã không đứng đây trò chuyện cùng nhau.
Lục Lệnh Tùng không mặc giáp bạc. Tạ Cánh ít khi nhìn thấy hắn mặc quân trang. Ba năm trước hắn bị xem là vương gia nhàn rỗi không có thực quyền, tuy đã âm thầm tính toán xây dựng Hổ Sư từ đó, nhưng chưa bao giờ dám để lộ binh quyền bên ngoài.
Nghĩ đến đây, y lên tiếng hỏi: "Anh quyết định để Hổ Sư xuất hiện từ khi nào vậy?"
Lục Lệnh Tùng rời mắt khỏi ánh đuốc xa xa, quay nhìn y: "Vào đêm phụ hoàng băng hà."
Tạ Cánh nhớ rõ đêm ấy: tất cả bắt đầu không thể kiểm soát từ đêm đó.
"Ba vạn kỵ binh tinh nhuệ đột ngột xuất hiện như vậy, trong kinh không có gì khác thường sao?"
Lục Lệnh Tùng mỉm cười: "Ban đầu không đến ba vạn, lúc rời kinh cũng không phải kỵ binh tinh nhuệ. Ta nhờ chút tình nghĩa huynh đệ với bệ hạ... Có lẽ còn nhờ cả ơn nghĩa thầy trò giữa em và người để sống sót rời khỏi Kim Lăng. Đợi kẻ kia muốn lấy mạng ta và Hổ Sư thì cũng đã muộn rồi."
Dù nơi vắng vẻ chỉ có hai người, Lục Lệnh Tùng vẫn xưng hô với em trai cùng cha khác mẹ là "Bệ hạ".
Tạ Cánh thấy buồn cười: một kẻ như hắn, phải dốc sức biện minh rằng "không hai lòng" thế nào người ta mới tin đây?
Y hỏi lại: "Nếu không phải ý của những người đó mà là của bệ hạ thì sao?"
Lục Lệnh Tùng không hề sợ hãi, hỏi lại: "Em dạy người sáu năm, hiểu rõ người hơn ta. Em nghĩ bệ hạ nghĩ về ta như thế nào?"
Tạ Cánh nhàn nhạt đáp: "Em và bệ hạ không cùng huyết thống. Người họ Lục, em không họ."
Nói xong, y quay mặt nhìn Lục Lệnh Tùng, khẽ cười: "Trong lòng anh có đáp án mà, bằng không thì anh đã không để Thanh Nhi lại nuôi trong cung."
Ánh mắt Lục Lệnh Tùng thay đổi: "Trong lều còn giữ mấy bức thư Thanh Nhi viết mùa thu năm ngoái ở Lũng Tây, đến Ung Châu thì không thấy nữa, chắc do xa quá."
Tạ Cánh nhìn dãy núi trong bóng đêm, sắc mặt dịu lại, hỏi nhỏ: "Thằng bé cao bao nhiêu rồi."
Lục Lệnh Tùng nghĩ ngợi, khua tay: "Cao đến ngực ta, nhưng người thì ốm tong, giống em vậy."
Hắn bổ sung: "Mặt nó cũng giống em, mỗi lần khóc quanh mắt đều đỏ ửng, trông đáng thương lắm."
Tạ Cánh biết rõ mỗi lần Lục Thư Thanh khóc, đuôi mắt đỏ bừng giống y, đứa trẻ y tự tay nuôi từ bé xíu như mèo con đến khi biết lễ nghĩa, trưởng nam của y và Lục Lệnh Tùng, đứa nhỏ không thể đưa theo.
"Đêm trước khi rời Vương phủ, thằng bé không khóc, chỉ nằm bên cạnh em, nhìn em dỗ Ninh Ninh ngủ, rồi lặng lẽ hỏi em có thể trở về không."
"Có thể." Lục Lệnh Tùng thay y đáp.
"Có thể ư?" Tạ Cánh ngắm sườn mặt hắn, không đồng tình cũng chẳng chối cãi: "Khi đó em không thể trả lời được."
Sắp đến cửa doanh Hổ Sư, Tạ Cánh chậm lại hai bước, dùng mũ áo che hơn nửa khuôn mặt. Lục Lệnh Tùng quay đầu nhìn y: "Toàn người trẻ thôi, không nhận ra em đâu, che như vậy càng khiến người ta chú ý."
Tạ Cánh nâng mũ áo lông cáo lên chút, để lộ làn da trắng và mái tóc đen nhánh, đôi mắt như ngậm nước, chớp mắt. Lục Lệnh Tùng cũng mím môi chớp mắt, nói: "Em nên che lại thì hơn."
Lục Lệnh Tùng là chủ soái, phải tuần tra quân doanh như thường lệ, liền lệnh hai anh em thân vệ dẫn Tạ Cánh vào lều vương.
Cậu em trai tên Từ Ất, trẻ ngây ngô, không dám theo vào, dừng lại trước màn vải nhỏ giọng: "Hạ quan cáo lui." rồi chạy đi.
Anh trai cậu là Từ Giáp áy náy hành lễ: "Em trai tuổi nhỏ không biết điều, kính mong Vương phi thứ tội."
Tạ Cánh lắc đầu, đứng nhìn quanh lều, thấy đống công văn thư từ chồng chất hỗn loạn trên bàn, bất đắc dĩ nói: "Hai cậu theo điện hạ bao lâu rồi?"
Từ Giáp đáp: "Hai năm ạ. Ban đầu không ngờ được ở lại, trên di chúc của cha tôi có nói nếu gặp biến cố thì có thể vào quân cầu viện, chúng tôi mới tìm tới."
Tạ Cánh gật đầu, chỉ lên bàn hỏi: "Ta có thể đụng vào thứ kia không?"
Từ Giáp sững người, không biết có tư cách xen vào hay không, suy nghĩ chút, thật thà: "Điện hạ có thói quen riêng, dù chồng lộn xộn ngài vẫn tìm được đồ, chúng tôi không dám động vào... Nhưng nếu là Vương phi thì chắc không đáng ngại."
Tạ Cánh nhún vai, mỉm cười: "Thôi, ta cũng không dám."
Y hỏi thêm đôi ba chuyện lặt vặt trong quân. Từ Giáp đáp: "Vương phi thứ lỗi, hạ quan còn phải đi chuẩn bị nước tắm, điện hạ có dặn đưa nước vào đây."
Tạ Cánh ngạc nhiên: "Bình thường hắn không tắm trong lều sao?"
"Hành quân vội vàng, bình thường điện hạ tắm cùng tướng sĩ, qua loa cho xong."
Từ Giáp không dám nói hết, Chiêu Vương dặn dò việc này còn chêm thêm: quy củ của Vương phi rất nghiêm, nước tắm phải sạch, đủ ấm.
Tạ Cánh dở khóc dở cười, muốn nói không cần, nhưng Từ Giáp cũng nặng lòng, lấp lửng hồi lâu rồi vội vàng lui.
Từ Giáp không để ý đến tên "kế toán" của phủ Thái thú, chỉ dựa miêu tả của em trai, nghe Lục Lệnh Tùng dặn dò, thấy vị điện hạ hào sảng cũng có chút sợ vợ, dần sinh cảm giác sợ hãi với Tạ Cánh.
Đến cuộc gặp gỡ vừa rồi, cậu mới phát hiện Vương phi trong lời truyền miệng cũng chỉ là con người hai lỗ mũi hai con mắt, người không nói dối lại hay cười, trông ôn hòa hơn điện hạ rất nhiều.
Tạ Cánh dạo quanh lều mấy vòng, nhìn chằm chặp vào bàn, sa bàn và địa đồ treo tường lâu mà không chạm vào thứ nào, cảm thấy nóng do lửa than cháy mạnh. Y cởi áo khoác, gấp lại, rồi đến ngồi bên giường.
Trước đây phủ Chiêu Vương không cho phép mặc áo khoác lên giường, Lục Lệnh Tùng là người tập võ không chú trọng chuyện vặt, góc áo dính bùn đất, Tạ Cánh phải khuyên nhủ rất lâu mới chịu nghe.
Tạ Cánh buồn chán ngồi sát giường, chống tay lên mép nệm, rũ mắt nhìn điểm cố định trên đất, một mình chờ đợi lâng lâng, chợt nhớ đêm kết hôn với Lục Lệnh Tùng.
Khi đó sảnh đường và phòng ngủ đều một màu đỏ, đèn lồng nến cũng đỏ, ngọn nến chính giữa nhấp nháy, bóng không ngừng lay động. Tạ Cánh chán ngắt ngồi đếm hoa lựu thêu trên màn.
Thoắt cái mười ba năm trôi qua, ít nhiều thay đổi... Ít ra giờ đây y biết rõ người này sẵn lòng chờ đợi mình.
Tiếng động từ ngoài lều, rồi tiếng Từ Giáp hỏi xin vào. Hai anh em đẩy bồn nước ấm và bình phong vào lều, động tác nhanh nhẹn khiến Tạ Cánh thấy ngại. Họ sắp xếp xong, nói: "Điện hạ truyền, nói ngài ấy còn bận chút việc quân, dặn Vương phi tắm rửa sớm rồi ngủ trước."
"Vất vả rồi." Tạ Cánh lặp lại lần thứ hai trong ngày.
Từ Giáp và Từ Ất bối rối lui ra.
Tạ Cánh biết Lục Lệnh Tùng không khách sáo, hắn nói có việc là thật, dặn y đi tắm rồi ngủ trước có ý bảo y đi ngủ thật. Nhìn bồn tắm bốc hơi, y bước lại, cởi áo, túm tóc dài bỏ ra ngoài, ngâm toàn thân vào nước ấm.
Hơi nóng ban đầu khó chịu, sau thoải mái lạ thường. Lâu lắm Tạ Cánh không có khoảng thời gian thư thả như vậy. Sau khi ngâm xong, y nhắm mắt thở phào, dùng mu bàn tay xoa chóp mũi đến ướt, vô cùng biết ơn Lục Lệnh Tùng đã phá lệ dành cho y sự đặc biệt này.
Rong ruổi suốt ngày thật sự hơi quá sức, Tạ Cánh định nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng nhắm rồi lại buồn ngủ. Y không biết ngủ quên bao lâu, đầu óc choáng váng vì hơi nước, chợt nghe tiếng bước chân bên ngoài bình phong, theo sau là giọng quen thuộc:
"Không có trên giường, vẫn còn tắm à..." Lục Lệnh Tùng khều bình phong như gõ cửa: "Em đâu rồi?"
Tạ Cánh mất chút thời gian lấy lại tinh thần, chậm rãi đáp: "Đến ngay đây."
Lục Lệnh Tùng không vào, đi về phía bên kia hai bước, xuýt xoa: "Mấy hôm trước đi vội không để ý, trên bàn lộn xộn thật."
Rồi hắn gọi về phía Tạ Cánh trêu đùa: "Để em chê cười rồi, ta không có em không được đâu. Phiền ái phi rũ lòng thương xót dọn dẹp giúp ta nhé."
Tạ Cánh thấp giọng đáp, không biết đồng ý hay chỉ lên tiếng bày tỏ mình nghe thấy. Y nhúc nhích cơ thể duy trì tư thế lâu, cảm nhận sóng lăn tăn lướt qua người đã không đủ ấm, hỏi: "Anh không vào à, nước sắp nguội rồi."
Nói xong tự cảm thấy khả nghi, chất vấn: "Không phải ngày thường anh đều tắm bằng nước lạnh đấy chứ?"
Lục Lệnh Tùng cười: "Không đến nỗi, trời đông rét lắm, đương nhiên ta tự điều chỉnh ấm lạnh. Em ra trước đi rồi ta vào."
Tạ Cánh nghiêng đầu nhìn bồn tắm, đúng không rộng rãi như Vương phủ, hai người chui vào sẽ hơi chật, tiếc nuối bước ra, lau khô người, mặc quần áo, bước qua bình phong, đến trước mặt Lục Lệnh Tùng tự nhiên, nâng hai tay hắn lên cởi dây thắt lưng như chuyện phải làm.
Phủ Chiêu Vương không quy định hạ nhân hầu hạ chủ thay đồ. Lục Lệnh Tùng phần lớn thời gian tự mặc quần áo, chỉ vài lần Tạ Cánh tâm trạng không tệ mới hạ mình ra tay.
Lục Lệnh Tùng thấy hành động của Tạ Cánh hơi ngạc nhiên, muốn nói lại, nhưng cuối cùng vẫn để y tự tung tự tác, cởi từng món đồ đến khi chỉ còn áo lót mỏng. Rồi hắn lui ra phía sau nửa bước, ngăn ngón tay Tạ Cánh chạm đến nút thắt cuối cùng.
Tạ Cánh không để ý sự khác thường, cho đến khi hắn giật lùi, ngẩn người cau mày nhìn lên, đương nhiên vì không rõ sao Lục Lệnh Tùng lại bối rối.
"Ta đi tắm đây." Lục Lệnh Tùng không giải thích, hắn vội vượt qua y đi ra sau bình phong.
Tạ Cánh ngạc nhiên trừng mắt nhìn bóng lưng hắn, da thịt đã cận kề vô số lần, chỉ có thể nói họ hiểu rõ cơ thể nhau hơn cả. Đêm qua ở phủ Thái thú, lần trước ở sương phòng, tình ý nồng nàn ập đến, cần c** q**n cũng đã cởi rồi, sao giờ lại xấu hổ như cô gái còn trong trắng chỉ vì cởi áo chứ?
Nghĩ đến quá trình từ gặp lại đến giờ, Tạ Cánh chợt cảm thấy có gì không đúng... Dù không làm đến cùng, tối hôm qua chuyện đó, y đã cởi phăng quần áo thẳng thắn đối mặt, Lục Lệnh Tùng cũng đầm đìa mồ hôi, nhưng từ đầu đến cuối không hề cởi áo ra.
Tạ Cánh lạnh giọng gọi: "Lục Tử Phụng!"
Lục Lệnh Tùng không dừng bước.
Chỉ nghe giọng u ám từ phía sau: "Không cởi thì một lát nữa đừng lên giường, anh có bản lĩnh thì cứ mặc áo suốt đời đi."
Bóng dáng phía sau khựng lại lâu, cuối cùng Lục Lệnh Tùng xoay người đi ra, bất lực nói: "Em sẽ không muốn nhìn chúng đâu."
Tạ Cánh không động đậy, vẫn nhìn hắn không dời mắt, thực ra y đã ngầm đoán ra, chỉ không dám xác nhận.
Lục Lệnh Tùng cũng nhìn y thật lâu, tự hiểu lần này không thể tránh né được nữa, thở dài, xoay lưng lại, chậm rãi tháo dây rút c** ** l*t xuống. Đường cong cổ vai cường tráng và cơ bắp từng tấc lộ ra trước mắt Tạ Cánh, y vẫn đứng sững, chỉ hít thở chút đã thấy buồng phổi châm chích đau đớn.
Bao nhiêu vết sẹo lớn nhỏ không đều trải rộng trên vai lưng Lục Lệnh Tùng, vết cũ còn màu đỏ nhạt, vết mới vẫn còn ứ máu. Đáng sợ hơn là vết sẹo chạy dọc vai trái hắn, vết chém kéo dài từ xương bả vai đến tận xương cụt, trông không phải vết mới, nhưng có thể đoán tình cảnh nguy hiểm ngày ấy, chém sâu đủ thấy xương.
Hắn không xoay người lại, Tạ Cánh chẳng đành lòng nhìn thêm.
Lục Lệnh Tùng không nghe được động tĩnh phía sau, đau lòng cười khổ: "Ta đã bảo em sẽ không muốn nhìn đâu mà."